Mao Mao thấy dì nhỏ đang vẽ phác thảo mà là đang may quần áo, liền tiến gần hỏi: “Dì nhỏ, kiểu tóc của dượng là do dì cắt ạ?”
“ thế, chuyện gì ?”
“Con cắt kiểu giống dượng, trông siêu cấp bảnh luôn!”
“ là tinh mắt!” Trần Thanh đập tay với thằng bé. Cuối cùng cũng hiểu thẩm mỹ của cô!
Lúc cô cắt tóc cho Hạ Viễn, vì cô tỉ mỉ quá mức nên Hạ Viễn thỉnh thoảng lộ vẻ mất kiên nhẫn, cảm thấy tóc cứ cắt đại là . mái tóc đối với đàn ông là cực kỳ quan trọng, thể qua loa ! Thế là cô cứ đè Hạ Viễn mà cắt từ từ, cho đến khi bản thấy hài lòng mới thôi.
Sau đó, cô định cắt cho Hạ Vũ Tường kiểu giống Hạ Viễn, nhưng thằng nhóc đó kiên quyết phản đối vì cho rằng gội đầu phiền phức! Trần Thanh cảm thấy hai chú cháu nhà đúng là những gã đàn ông khô khan chính hiệu!
Cuối cùng, Mao Mao xuất hiện, thằng bé khen kiểu tóc của Hạ Viễn . Trần Thanh vô cùng cảm động: “Con yên tâm, lát nữa dì nhất định sẽ cắt cho con thật , để con trở thành đứa trẻ bảnh nhất khối.”
“Hắc hắc, quá, quá.” Mao Mao nhón chân ngoài một cái, cảm thấy Hạ Vũ Tường dường như vẫn còn ở trong bếp, liền lấy tay che miệng, thì thầm với dì nhỏ: “Dì nhỏ, con cho dì một bí mật, bạn gái thích Hạ Vũ Tường, còn đính ước từ bé với nữa đấy.”
Trần Thanh kinh ngạc. Phải rằng Hạ Vũ Tường mới tám tuổi! Tuy rằng thằng bé cao tới 1m31, trông như một nhóc tì cao lớn, nhưng nó mới chỉ tám tuổi thôi mà!
Mao Mao thấy dì nhỏ vẻ tin, liền nhấn mạnh: “Là thật đấy ạ, chính mắt con thấy mà.”
“Sau đó thì ? Hạ Vũ Tường thế nào?” Trần Thanh hóng hớt truy vấn.
Mao Mao thấy dì hứng thú, liền hạ thấp giọng kể: “Sau đó Hạ Vũ Tường trưng bộ mặt lạnh lùng bảo: ‘ còn nhỏ, tiền nuôi vợ , bạn tìm khác ’.”
Trần Thanh: “...” Sao mà thực tế quá ? “Nó thẹn thùng đỏ mặt ?”
“Không hề!” Mao Mao quan sát kỹ, một chút cũng .
Trần Thanh thất vọng: “Thật là nhạt nhẽo.”
Mao Mao tán đồng: “ ạ, lưng bọn con đều gọi là ‘Lão lớp trưởng’.”
“Ha ha ha ha ha...” Trần Thanh đến mức vỗ tay bôm bốp, truy vấn tiếp: “Thế bạn gái nào thích con ?”
“Không ạ, là các bạn gái con thôi.” Mao Mao , “Trước là do con còn nhỏ hiểu chuyện, giờ con sẽ tùy tiện nhận nữa .”
Trần Thanh càng dứt : “Vậy là con thực sự trưởng thành đấy.”
“Dì nhỏ, dì đừng mà, con nghiêm túc đấy.”
“Được , , dì nữa.” Trần Thanh xoa xoa quai hàm, hỏi: “Thế nếu bạn gái thích con, con sẽ thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-578-chuyen-tinh-cam-cua-lao-lop-truong-va-bua-com-gia-dinh-am-ap.html.]
“Thì con sẽ vui lắm ạ ~” Mao Mao khì khì.
Trần Thanh chọc đúng huyệt , cứ thế mãi thôi. Mao Mao thấy dì vui vẻ như cũng theo ha hả.
Tiểu Ngọc vội vàng chạy đôi chân ngắn ngủn đến xem họ cái gì, hình nhỏ nhắn đung đưa qua , đôi mắt hạnh trong veo đầy vẻ hoang mang: “Có chuyện gì thế ạ? Có thể cho con ? Con quá.”
Mao Mao giơ ngón trỏ lên lắc lắc: “Không , đây là bí mật của và dì nhỏ.”
“Hừ.” Tiểu Ngọc phồng má giận dỗi: “Con tìm trai chơi đây!”
Mao Mao ôm bụng ngặt nghẽo, mái tóc xoăn màu kim tiền rung rinh theo từng nhịp , đôi mắt xanh cong thành hình trăng khuyết, lông mi dài cong, trông chẳng khác nào một con b.úp bê Tây phương.
Trần Thanh chống cằm với ánh mắt của một dì hiền hậu: “Mao Mao, con cũng đáng yêu lắm.”
“Nhiều bạn gái cũng thế ạ.” Mao Mao thở dài phiền muộn. Chính vì thằng bé đáng yêu nên các bạn gái mới cứ nó. Mao Mao gãi gãi mặt, thôi kệ, miễn là ai coi là kẻ lập dị là : “Dì nhỏ, con dỗ em đây.”
Trần Thanh mỉm : “Đi .”
Cô tiếp tục khâu nốt quần áo, chẳng mấy chốc đến giờ cơm. Bữa tối gồm : Sườn hấp chao, trứng tiền vàng và ngó sen xào. Trần Thanh thích ăn ngó sen bột khi nấu canh, còn xào thì thích ăn ngó sen giòn, chung là cô từ chối món nào, liền gắp một miếng ngó sen.
Mao Mao cũng ngoan ngoãn ăn cơm. Thằng bé thực sự siêu thích đến nhà dì nhỏ, nhà dì rộng, xung quanh nhiều bạn nhỏ, dượng nấu cơm còn ngon nữa! Mao Mao ăn uống ngon lành, bữa ăn còn phụ giúp rửa bát, hưng phấn tìm dì nhỏ.
Trần Thanh lấy lược, kéo, gương và một chiếc khăn lông cũ . Cô quấn chiếc khăn lông cũ quanh cổ Mao Mao. Mao Mao cầm gương tự soi , Trần Thanh chải tóc cho thằng bé, cảm thấy tóc nó thật mềm mại và bóng mượt, chẳng giống như cái đầu đinh cứng như rễ tre của Hạ Vũ Tường!
Chải tóc xong, Trần Thanh cầm kéo bắt đầu tỉa tót. Tiếng kéo lách tách giòn giã, những sợi tóc vụn rào rạt rơi xuống.
“Mao Mao, đang cắt tóc ?” Có đứa trẻ ngoài cửa hỏi.
Mao Mao đáp: “ thế, dì nhỏ đang cắt tóc cho tớ.”
“Vậy lát nữa chơi nhé.”
“Được, lát nữa tớ tìm các !” Mao Mao giơ một tay vẫy vẫy với chúng, tiếp tục soi gương.
Tiểu Ngọc ghế, hai tay chống cằm, dì nhỏ nhẹ nhàng nâng cằm Mao Mao lên để so độ dài của tóc mái. Mao Mao cũng nghiêm túc chằm chằm trong gương.
Thời gian trôi qua, tóc cắt rơi xuống ngày càng nhiều, những đường nét khuôn mặt Mao Mao dần trở nên rõ ràng: sống mũi cao thẳng, hốc mắt sâu, và đôi mắt mang sắc màu giữa hổ phách và xanh thẳm trở nên sáng rực rỡ khi tỉa tót gọn gàng.
“Xong .” Trần Thanh lùi một bước, ngắm tác phẩm của , khóe miệng khẽ nhếch lên. Kỹ thuật của cô kết hợp với khuôn mặt tinh xảo của Mao Mao, đúng là mỹ!