Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 533: Thư tình hay là thư quấy rối?

Cập nhật lúc: 2026-04-18 21:23:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần Xưởng trưởng Thẩm vì lấy công tích nên tìm cách thâm nhập Viện nghiên cứu. Giờ Thẩm xưởng trưởng , Hạ Viễn cũng định tiếp tục chịu sự quản lý của bên xưởng máy móc nữa.

Buổi chiều, Hạ Viễn tan đúng giờ, nhưng và Trần Thanh chạm mặt . Bởi vì ngay khoảnh khắc loa phát thanh báo giờ tan tầm vang lên, đồng chí Trần Thanh mặt ở ngoài cổng xưởng . Còn thì một quãng đường khá dài mới tới cổng.

Khi Hạ Viễn về đến nhà, Tiểu Ngọc đang bóp vai cho Trần Thanh.

"Tiểu Ngọc, con mạnh tay thêm chút nữa, dì chẳng cảm thấy gì cả." Trần Thanh đang gặm một quả lê bở, ghế mây, nheo mắt hưởng thụ.

Hạ Viễn tiến gần, dùng thủ thế hiệu cho Tiểu Ngọc sang một bên, vị trí, bóp vai cho vợ.

" đúng đúng, lực đạo mới chuẩn... Ơ, ..." Trần Thanh ngoái đầu . Quả nhiên là . Cô nở một nụ rạng rỡ: "Anh về ? Tối nay ăn cháo tôm, em đang ninh , lát nữa cần nấu cơm , cứ đó mát-xa cho em là , ha ha ha..."

Trong đôi mắt đen nhánh của Hạ Viễn thoáng hiện lên một tia ấm áp: " mát-xa cho em, tăng thêm tiền tiêu vặt ?"

"Xì, vợ chồng với tính toán chi li thế." Trần Thanh bác bỏ yêu cầu của , đầu tiếp tục hưởng thụ, miệng vẫn nhai quả lê bở ngọt lịm.

Hưởng thụ một lát, Trần Thanh cuối cùng cũng thấy c.ắ.n rứt lương tâm: "Lát nữa em gọt cho một quả lê nhé, mùa lê ngọt lắm, là Trương Đông Mai tặng đấy."

Hạ Viễn mỉm : "Được."

Hạ Vũ Tường gọi với : "Ăn cháo thôi!"

Hai rửa tay bàn ăn ở chính sảnh. Tiểu Ngọc múc một bát cháo tôm đầy ắp, dùng thìa gạt nhẹ lớp cháo bên , phồng má thổi phù phù, dùng môi chạm thử, thấy còn nóng mới đưa miệng. Trần Thanh mà thấy lòng mềm nhũn. Đáng yêu quá mất.

Cháo tôm ngọt, nhưng trời nóng nực mà ăn cháo, dù quạt thổi vù vù vẫn thấy nóng. Thế là ăn xong, cả nhà mỗi một tay cầm quạt nan, quạt hóng quạt máy.

Nghỉ ngơi một lúc, Trần Thanh gọt một quả lê bở đưa cho Hạ Viễn: "Anh nếm thử , ngọt thật đấy, nhiều nước nữa."

Hạ Viễn đón lấy: "Lê hái núi ?"

"Em cũng rõ, họ cho ăn thì đưa phiếu công nghiệp cho họ thôi." Trần Thanh cảm thấy đôi bên cùng lợi như .

Hạ Viễn gật đầu, quả lê đúng là ngọt. Anh thư phòng sách. Trần Thanh chạy xin một cái phong bì.

Hạ Viễn hỏi: "Em gửi thư cho ai thế?"

"Trong đại hội công nghiệp nhẹ , em quen một mà em cực kỳ, cực kỳ hâm mộ. Em thư để duy trì mối quan hệ . Anh xem nên gửi kèm chút đặc sản vùng ? Như coi là nịnh bợ quá nhỉ? thực sự ưu tú, em nịnh một chút mới gây ấn tượng chứ, đúng ?"

Cô càng , sắc mặt Hạ Viễn càng khó coi.

Trần Thanh chống cằm suy nghĩ: "Vùng đặc sản gì nhỉ? Trái cây thì gửi xa , đồ thịt... Em nhớ nhà hình như còn ít cá khô, cái gửi đúng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-533-thu-tinh-hay-la-thu-quay-roi.html.]

Cô ngẩng đầu lên, thấy môi Hạ Viễn mím c.h.ặ.t, đôi mắt đen láy đang chằm chằm. Trần Thanh lập tức ngoan ngoãn giải thích: "Là nữ đồng chí ạ."

Sắc mặt Hạ Viễn giãn đôi chút: " ."

Trần Thanh: "..." Cái vẻ mặt đó của khác gì sắp bắt gian chứ. "Anh đúng, em luôn thấy rộng lượng."

Hạ Viễn lặng lẽ dời tầm mắt, còn bày mưu tính kế cho cô: "Cá khô, rau khô, long nhãn, hồng , mấy thứ đều để lâu."

"Được ." Trần Thanh ghi nhớ, về phòng thư.

Lời lẽ trong thư của cô nịnh bợ đến mức chính cô cũng thấy quen, cứ như đang mưu đồ gì đó to tát lắm. Để trông cho bình thường một chút, Trần Thanh đành một bản khác, cân nhắc từng câu từng chữ, cố gắng tỏ học thức.

Bận rộn cả buổi tối, cuối cùng Trần Thanh cũng hài lòng, còn đưa cho Hạ Viễn xem: "Thế nào, em chứ?"

Hạ Viễn càng sắc mặt càng kỳ quái: "Em nên ghi rõ giới tính của , nếu nhỡ thư ai khác , họ tưởng em đang quấy rối đấy."

"Ơ kìa, ý gì thế? Em tiết chế lắm đấy!" Trần Thanh đ.ấ.m nhẹ vai một cái.

" ' thích chị... Từ khi chia tay chị, ngày đêm mong nhớ... Niềm tin lớn nhất đời thành ước mơ của chị...' " Hạ Viễn nổi nữa. Nếu đối tượng sùng bái của Trần Thanh là nam, chắc chắn sẽ cân nhắc đến việc "xử lý" đối phương dù phạm pháp.

Trần Thanh cũng thấy sai sai: " em thu liễm lắm mà!" Cô cứ như một fan cuồng gặp thần tượng, còn cái lợi thế của xuyên nên mới phấn khích như . Thử hỏi xem, ai cơ hội bạn với thần tượng mà thể bình tĩnh thư chứ! Chắc chắn là muôn vàn lời ca tụng .

Hạ Viễn kinh ngạc: "Đây mà là thu liễm á?"

" thế."

"Thế bản em cái gì?"

"Đây ." Trần Thanh đưa bản thảo đầu tiên cho .

Hạ Viễn liếc qua một cái úp ngay xuống thèm nữa, nghiêm túc hỏi: "Em chắc chắn đó là nữ đồng chí chứ?"

"Vớ vẩn, nam đồng chí thì em đưa xem gì, em giấu chứ." Trần Thanh lườm một cái.

Hạ Viễn nghẹn lời. Nghe cũng vẻ hợp lý.

Trần Thanh : "Em đưa xem là để kiểm tra hộ xem diễn đạt chính tả nào thôi!"

"Em thư cho còn chẳng như thế ..."

 

 

Loading...