Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 476: Ngày 2 Tháng 7: Ngày Hoàng Đạo

Cập nhật lúc: 2026-04-18 19:55:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai họ quân nhân nên việc xét duyệt kết hôn quá khắt khe, chỉ cần là kết hôn hai trái phép là phê chuẩn ngay. Chủ nhiệm Lưu thấy đơn xin của Trần Thanh thì vô cùng phấn khởi: “Cuối cùng cô cũng chịu kết hôn !” Cứ dây dưa kéo dài gần một năm trời, cuối cùng cũng đến ngày hái quả ngọt.

Trần Thanh mỉm : “Vâng ạ.” Thời gian trôi qua, cô càng hiểu rõ đối phương và cảm thấy lòng bình yên hơn. Kết hôn với Hạ Viễn, cô thấy vui. Hôn nhân với nhiều là một lựa chọn cần sự thận trọng cực độ, nhưng Trần Thanh suy nghĩ kỹ, nếu là Hạ Viễn, ít nhất cô sẽ bao giờ hối hận. Kết hôn đôi khi cần một chút bốc đồng, nhưng với cô, nó giống như một lẽ tự nhiên, nước chảy thành mương .

Chủ nhiệm Lưu phê duyệt trong vòng một nốt nhạc. Hạ Viễn cầm đơn xin kết hôn đến tìm Mao Kiến Quốc để xin chữ ký. Thấy Hạ Viễn tâm nguyện sắp thành, Mao Kiến Quốc bảo: “Cuối cùng cũng rước Trần Thanh về dinh nhé.”

“Vâng.” Ánh mắt Hạ Viễn ngập tràn ý . Anh nhận tờ đơn, cùng Trần Thanh đến Cục Dân chính. Họ nghỉ phép ba ngày cho việc cưới hỏi, nên định bụng sẽ dùng luôn ba ngày khi đăng ký.

Trên đường , tiếng xích xe đạp kêu lạch cạch cũng khiến Hạ Viễn thấy vui tai.

“Hạ Viễn!” Trần Thanh gọi đến thứ ba.

Hạ Viễn giật : “Hả?”

“Em nhớ Cục Dân chính ở bên trái mà.” Trần Thanh nhắc nhở.

Hạ Viễn sang trái, vẻ mặt ngượng ngùng: “Anh nhớ nhầm.”

“Anh đang căng thẳng lắm đúng ?”

“... Ừ.”

“Em cũng thế, dù cũng là đầu kết hôn mà.”

“Là duy nhất.” Hạ Viễn sửa lời cô. Hôm nay cứ như mất hồn, cái gì cũng dán chữ "Hỷ" lên. Anh bất cứ lời nào , dù chẳng liên quan đến cũng thấy khó chịu, chỉ mong hôm nay những lời lành.

Ngày đăng ký là do cất công nhờ ba vị đại sư xem giúp, là ngày hoàng đạo nghìn năm một. Ngày 2 tháng 7: Nghi kết hôn. Đây sẽ là ngày yêu nhất trong đời.

Đến Cục Dân chính, Hạ Viễn dắt xe bãi cùng Trần Thanh bước trong. Văn phòng chỉ một chiếc bàn gỗ cũ kỹ và hai chiếc ghế dựa. Đồng chí đăng ký ngoài 40 tuổi đang mải pha , nóng từ cốc tráng men mờ cả mắt kính. Thấy , ông cũng chẳng ngẩng đầu lên, chỉ buông một câu: “Giấy tờ .”

Trần Thanh và Hạ Viễn vội vàng đưa các loại giấy chứng nhận và sổ hộ khẩu bằng cả hai tay. Nhân viên đăng ký kiểm tra kỹ lưỡng, tiếng b.út máy sột soạt giấy. Hạ Viễn thẳng tắp như cây tùng.

“Ký tên đây.” Ông đẩy hai tờ khai sang, tiện miệng bảo: “Ngồi .”

Hai ngoan ngoãn xuống. Trần Thanh cầm b.út, tuy run nhưng vẫn dứt khoát ký tên . Quay sang thấy Hạ Viễn đang chằm chằm, cô hỏi: “Anh gì thế?”

“Không gì.” Khóe miệng Hạ Viễn nhếch lên, nhanh ch.óng ký tên xuống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-476-ngay-2-thang-7-ngay-hoang-dao.html.]

Tiếng con dấu đóng "cộp" một cái lên tờ giấy hôn thú, Trần Thanh và Hạ Viễn chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp pháp luật.

“Chúc mừng hai vị trở thành bạn đời cách mạng. Phải trân trọng đấy.” Nhân viên đăng ký đưa hai tờ giấy hôn thú cho họ.

“Chúng sẽ trân trọng ạ.” Cả hai cung kính nhận lấy. Từ giây phút , đồng chí Trần Thanh và đồng chí Hạ Viễn chính thức là vợ chồng.

Cầm tờ giấy hôn thú tay mà Trần Thanh vẫn thấy lâng lâng như mây. Bước khỏi Cục Dân chính, cô thẫn thờ bảo: “Thế là em kết hôn !”

Tảng đá lớn trong lòng Hạ Viễn cuối cùng cũng rơi xuống. Đôi mắt phượng nheo , ánh lên niềm hạnh phúc rạng rỡ, nụ sạch sẽ và ch.ói lóa đến mức khiến qua đường cũng ngẩn ngơ theo. Trần Thanh bỗng thấy m.á.u ghen nổi lên, lôi lấy xe: “Đi thôi, thôi.”

“Anh còn cất kỹ giấy hôn thú mà.” Hạ Viễn chuẩn sẵn một cái túi vải dày để đựng giấy hôn thú cho phẳng phiu, bất kỳ vết gấp nào.

Trần Thanh đưa giấy cho : “Thế cầm .”

“Được.” Hạ Viễn thản nhiên nhận lấy. Lúc Trần Thanh chẳng thèm để ý đến ý đồ của nữa, cô vẫn còn đang mải mê ngắm nụ của . Đẹp trai quá, mắt của cô đúng là tồi.

“Hạ Viễn.”

“Ơi?”

“Vừa nãy trông lắm.” Trần Thanh khen thật lòng.

Tai Hạ Viễn đỏ ửng lên. Cô nàng lúc nào cũng những câu kịp đỡ. “Em mới .”

“Xì, em thì , còn thì lúc nào cũng nghiêm nghị.” Trần Thanh chọc chọc eo . Hạ Viễn đang đạp xe bỗng loạng choạng theo hình chữ S. Thấy tai đỏ như gấc, Trần Thanh mới chịu thu "bàn tay tội ". Giờ trông cô chẳng khác gì yêu tinh đang trêu ghẹo hòa thượng, thật là tội quá .

Điểm dừng chân đầu tiên của hai là Cung tiêu xã. Dù thế nào thì phúc lợi cũng thể bỏ qua. Họ mua hai cân đường cần phiếu, hai chiếc khăn mặt mới và một cân thịt lợn, mới mãn nguyện về nhà.

Trần Thanh hỏi: “Trưa nay ăn món gì thịt nhỉ?”

“Em thích ăn gì?”

“Thịt kho tàu .” Trần Thanh cảm thấy dù về , món cô yêu nhất vẫn là thịt kho tàu.

 

 

Loading...