Chờ cô Xưởng máy móc.
Như các em gái đều thể yên tâm học.
Những đồng chí cùng mong đợi giản dị tự nhiên như "Tần Đại Hoa" là ít. Bọn họ đều tin tưởng vững chắc rằng Trần Thanh thể việc cương trực công chính, trả cho bọn họ một môi trường thi cử công khai, công bằng và minh bạch.
Thế nhưng, Trần Thanh - đang nhận sự kỳ vọng lớn lao - lúc đang cầm xấp bài thi nóng rực tay.
Danh sách 27 . Có học sinh mới nghiệp, thanh niên đang chờ việc, còn mấy công tác ở đơn vị khác nhưng "nhảy việc".
Đại bộ phận đều là dựa quan hệ cha chú, đây kiếm cái "bát cơm sắt" để an phận thủ thường. Những thực sự năng lực, chịu thương chịu khó e rằng chỉ đếm đầu ngón tay.
Lễ vật thì dễ từ chối, nhưng lãnh đạo thì khó .
Nguyên liệu, tài chính, chính sách... tất cả đều dựa những mối quan hệ để duy trì.
Nếu trong danh sách thông qua khảo hạch mà nhóm , Thẩm Xưởng trưởng chắc chắn sẽ bất chấp tất cả mà xé nát danh sách, đó tự tay điền tên bọn họ .
Trước mắt, bài thi của 27 đang trong tay cô.
Trần Thanh bắt đầu chấm bài.
Tổng điểm một trăm, đạt tiêu chuẩn ước chừng chỉ tám !
Đây coi như là một tin .
Ít nhất bọn họ thể lặng lẽ nhét danh sách thông qua khảo hạch mà gây tranh cãi.
Điểm thấp nhất là 9 điểm.
Rõ ràng hồ sơ ghi là bằng Trung cấp.
Làm thể thi kém đến mức như ?
Trần Thanh thật sự nghi ngờ nếu cô lôi Hạ Vũ Tường thi, thằng bé cũng đến nỗi thi điểm t.h.ả.m hại thế .
Tổng điểm 100, trong đó 30 điểm là kiến thức nội bộ về máy móc.
70 điểm còn thì 40 điểm là các câu hỏi trích dẫn liên quan.
30 điểm là những câu hỏi Ngữ văn, Toán học cơ bản nhất.
Kiến thức máy móc cùng Ngữ văn, Toán học qua thì cũng thôi , đằng đến cả "bùa hộ mệnh" thời đại cũng qua nổi!
Trần Thanh vò đầu bứt tóc, phát điên.
Thời gian công bố kết quả khảo hạch là ba ngày . Trần Thanh so sánh thành tích, những thành tích thì cần tìm lãnh đạo xin xỏ.
Còn đám thành tích kém ...
Trần Thanh gọi Phương Vĩnh Cách tới: "Triệu tập cuộc họp nội bộ phân xưởng, việc . Hy vọng đều thể mặt, nhắn với bọn họ là chuyện ."
Phương Vĩnh Cách đáp: "Được."
Cậu hiện tại học cách ngoan ngoãn.
Tuyệt đối nghi ngờ lãnh đạo.
Lãnh đạo bảo gì thì cái đó.
Phương Vĩnh Cách sắp xếp thời gian với các chủ nhiệm phân xưởng, cuối cùng chốt lịch bốn giờ chiều mai.
Trần Thanh cảm thấy cũng : "Vậy bốn giờ chiều mai ."
Phương Vĩnh Cách thấy cô giao thêm nhiệm vụ nào khác, lập tức về văn phòng của .
Trần Thanh tiếp tục thành tích của mười chín mà đau đầu.
Cô đưa tay ngăn kéo mò mẫm, định lấy một viên chocolate, dùng vị ngọt để an ủi nội tâm đang táo bạo của . quờ quạng một hồi, chỉ nắm một nắm khí.
Trần Thanh cam lòng, kéo hẳn ngăn kéo đựng chocolate , thấy bên trong trống rỗng, cô phẫn nộ đóng sầm .
"Điền Mộng Nhã."
"Làm gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-428-ket-qua-thi-tuyen-va-niem-vui-mua-sam.html.]
"Cô mối nào mua chocolate ?"
"Chocolate ? quen ai cả, để hỏi ba xem?"
"Thôi khỏi."
Trần Thanh thèm.
cũng đến mức nhờ vả một Phó xưởng trưởng mua chocolate giúp .
Không chocolate, thịt bò khô cũng ăn hết , Trần Thanh cân nhắc bổ sung thêm chút đồ ăn vặt cho văn phòng.
Tan tầm về đến nhà, Trần Thanh dắt Tiểu Ngọc Cung Tiêu Xã mua sắm.
Tâm trạng Tiểu Ngọc vui như mở hội.
Đi mua đồ ăn ngon thật là vui ~
Ngón tay cô bé như phép thuật, chỉ kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, cô bé liền kẹo sữa Đại Bạch Thỏ.
Lại chỉ bánh quy giòn, cô bé liền bánh quy giòn.
Tiểu Ngọc vui vẻ nhảy cẫng lên: "Tiểu dì, con còn nước ga."
"Mua!"
"Cái , cái bánh đậu xanh nữa."
"Mua!"
...
Càn quét một vòng ở Cung Tiêu Xã, tay Trần Thanh và Tiểu Ngọc đều xách túi lớn túi nhỏ đầy ắp.
Trên đường về nhà, hai còn gặp Trương Đông Mai.
Trương Đông Mai chào hỏi: "Trần Thanh, cô đưa Tiểu Ngọc mua đồ ăn đấy ?"
"Ừ, còn cô, đấy?"
"Em trai hôm nay chẳng tham gia thi tuyển ? đặt phòng nhà khách cho nó và bạn học, mới đưa cả đám bọn họ qua đó xong." Trương Đông Mai giải thích.
Trần Thanh gật đầu: "Cũng ."
Trương Đông Mai .
Lần mong chờ Trần Thanh giúp em trai nhưng thất bại, Trương Đông Mai đối mặt với Trần Thanh ngược càng thêm thản nhiên.
Sau khi Trần Thanh từ chối cha của Trương Đông Mai, ông đó còn gửi năm cân rau khô tới xin . Từ đầu đến cuối ông cũng từng câu nào ỷ việc con gái quan hệ với Trần Thanh mà bắt ép con gái xin xỏ.
Nói thật, Trần Thanh chút hâm mộ Trương Đông Mai.
Người nhà cô thực sự yêu thương cô .
Gia cảnh nhà cô lẽ quá dư dả, nhưng đều nỗ lực nâng đỡ cô , bao giờ mong cầu cô báo đáp, chỉ mong cô sống .
"Gần đây mưa nhiều, chân của cô thế nào ?"
"Haizz, mắt chỉ thể kê đơn t.h.u.ố.c giảm đau thôi, trị dứt điểm là thể nào."
Trương Đông Mai nghĩ đến , đáy mắt hiện lên vẻ đau lòng.
Trần Thanh thấp giọng hỏi: "Các cô từng xem qua Đông y ?"
Trương Đông Mai cũng hạ giọng đáp: "Trong thôn chúng thực một lão thầy t.h.u.ố.c Đông y, nhưng ba dám tiếp xúc với ông , sợ vấn đề, như sẽ liên lụy đến chúng ."
"Cũng ."
Hai trò chuyện về đến nhà, Trương Đông Mai nhéo má Tiểu Ngọc về.
Tiểu Ngọc ôm đống đồ ăn vặt đầy ắp chạy tìm trai: "Anh ơi, em với tiểu dì mua siêu nhiều đồ ăn ngon, tổng cộng hết chín đồng rưỡi đấy!"