[Niên đại - Xuyên không - Trùng sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-01-03 14:09:51
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqPua1zoL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ lúc Hàn Kim Dương tìm nhà họ Doãn và nhà họ Lâm, Tô Tú Tú trong viện sẽ sớm tin, nên việc bác Mã cũng gì lạ.
"Dạ đúng ạ, mùa hè nóng nực thế , cháu với Tiểu Nguyệt tắm rửa cũng bất tiện, nên định ngăn một phòng tắm trong nhà." Tú Tú sảng khoái thừa nhận.
"Thay đổi thế thì lớn đấy nhỉ? Hết bao nhiêu tiền hả cháu?" Bác Mã hỏi dồn.
"Cái cháu cũng rõ, Kim Dương bảo hôm nay hoặc mai lên phường xin dấu, bên đó còn cử xuống xem nối ống nước với ống thoát ." Tú Tú thành thật trả lời.
Bác Mã kinh ngạc: "Tụi cháu định lắp cả vòi nước với ống thoát tận trong phòng cơ ?"
"Vâng, nhà cháu bảo thì cho tới, kéo hẳn vòi nước về nhà, ăn uống rửa mặt chạy viện thứ hai nữa. Lắp ống thoát thì vệ sinh ngay trong nhà luôn, dội nước một cái là sạch, thơm tho tiện lợi." Tú Tú hào hứng giới thiệu.
Nghe đến đây, bác Mã cũng thấy xao lòng, định bụng nhà cũng lắp một cái, nhưng lắc đầu. Nhà bà gần bể nước với nhà vệ sinh, chẳng tội gì tốn khoản tiền đó.
"Lúc nãy bà Lý bảo nhà cháu nhiều tiền, bác gạt bảo là nhà cháu đủ, còn đang mượn bác một ít đấy. Tú Tú , các cụ bảo 'của cải nên lộ ngoài', cái viện đông lắm kế, đừng để lộ giàu quá." Bác Mã vỗ vỗ tay Tú Tú, chân thành dặn dò.
Nói những lời là bác thực sự coi họ như con cháu trong nhà. Tú Tú nghiêm mặt đáp: "Cháu mà bác, Kim Dương cũng sợ xì xào nên mới rủ Doãn Phúc Quý với cụ Lâm cùng sửa nhà đấy ạ."
Bác Mã gật đầu: "Tụi cháu tính toán thế là . Thôi, bác về đây, những lời bác cháu nhớ dặn Kim Dương nhé, đừng để hớ hênh."
Tú Tú gật đầu tiễn bác cửa. Nghĩ đoạn, cô cắt nửa miếng bánh bông lan để bát, đợi Hàn Kim Dương về sẽ bảo âm thầm mang sang biếu bác Mã.
"Chị dâu, chuyện gì chứ ạ?" Hàn Kim Nguyệt nãy giờ vẫn , đợi bác Mã khuất mới nhỏ giọng hỏi.
"Có chuyện gì chứ, yên tâm . Trưa nay ăn gì nào, chị đói bụng quá ." Tú Tú đ.á.n.h trống lảng.
Chương 51: Xin phép đại tu
Buổi chiều Hàn Kim Dương đổi ca với đồng nghiệp, nhảy lên xe đạp lao thẳng đến phường. Anh gõ cửa văn phòng hỏi: "Dương Hạo đấy ?"
"Có ạ, để em gọi cho." Một cô gái trẻ trả lời, lén liếc Hàn Kim Dương một cái chạy phòng chủ nhiệm: "Anh Hạo ơi, tìm ngoài cửa kìa."
Dương Hạo báo cáo công việc xong liền dậy hỏi: "Ai thế?"
Cô gái lắc đầu, chỉ tay phía cửa: "Là ạ."
Thấy là Hàn Kim Dương, Dương Hạo bước thẳng . Nghe xong ý định, đáp ngay: "Nhà đó là nhà riêng của ông bà để cho , cần phường duyệt sửa bên trong, nhưng kéo nước máy thì xin phép. Còn đội thi công, định dùng của phường tự tìm?"
"Dùng của phường luôn , em họ ở trong đó , cứ để nó phụ trách." Hàn Kim Dương chẳng khách sáo chút nào.
Dương Hạo lườm một cái: "Đi, dẫn thủ tục. Kéo ống từ viện thứ hai tận nhà là tốn khối tiền đấy."
Chuyện Hàn Kim Dương tính cả .
"Cái hậu viện với ba viện phía bên đang căng thẳng, ở hậu viện cùng góp tiền kéo một đường ống riêng . với bà quản sự ở đó quan hệ cũng khá nên..." Hàn Kim Dương , ý tứ quá rõ ràng.
Dương Hạo giúp xong thủ tục, đưa tờ giấy phép xua tay: "Xong đấy, xéo mau cho rảnh mắt."
Hàn Kim Dương chẳng thèm , đút tọt túi: "Đã giúp thì giúp cho trót, chuyện đội thợ cũng giao cho ' tài' như lo liệu nhé." Nói xong, nhảy lên xe đạp về xưởng việc.
Dương Hạo theo bóng lưng , hừ một tiếng khà khà văn phòng.
"Anh Hạo, lúc nãy là bạn ạ?" Cô gái lúc nãy hỏi chuyện.
Dương Hạo ở phường bao năm, hạng nào mà thấy, điệu bộ cô gái là ngay chuyện gì. Anh hờ hững đáp: "Ừ, thằng bạn chí cốt từ nhỏ. Nó mới lấy vợ nên đại tu căn nhà cho khang trang mà."
Nghe thấy Hàn Kim Dương vợ, cô gái lộ rõ vẻ thất vọng. cũng chỉ là gặp thoáng qua, chẳng tình cảm gì sâu đậm nên một lát là quên sạch.
Hàn Kim Dương về đơn vị mà hề cô nàng nào đó để mắt tới . Mà thì cũng chẳng , gặp nắm tay hết cuộc đời .
"Anh Hàn về ạ, Quân đợi lâu lắm đấy." Một bảo vệ trẻ chạy .
Quân Tử? Hàn Kim Dương phòng thấy Quân T.ử đang bốc phét với lão Trương và mấy khác. Anh cắt ngang: "Bớt bốc phét , tìm việc gì?"
Thấy Hàn Kim Dương, Quân T.ử chia t.h.u.ố.c lá cho một lượt kéo chỗ vắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-khong-trung-sinh-vo-dep-o-tu-hop-vien/chuong-37.html.]
"Lão Hàn, ông chơi nhé." Quân T.ử sa sầm mặt .
Hàn Kim Dương nhướng mày: "Đang yên đang lành, bảo chơi ?"
"Anh Hai của ông bao nhiêu trứng gà đổ hết cho chị Vân thế? Ít nhất cũng chia cho một sọt chứ. Nghe bảo còn cả gà vịt cá mú nữa, tuy vải nhưng cũng đồ hiếm để đổi mà." Quân T.ử ham mấy quả trứng, cái thèm là gà vịt cá, lão Triệu bảo chuyến hàng về ít.
"Chuyện đó !" Hàn Kim Dương quanh ghé tai Quân T.ử nhỏ: "Đừng bảo em nghĩa khí, Hai hình như tìm lợn thịt ."
Quân T.ử thốt lên một câu c.h.ử.i thề quen thuộc, túm lấy tay cuống quýt hỏi: "Thế lợn bán cho chị Vân ?"
"Chưa, bà con nuôi lợn vì vướng mắc chút chuyện nên bán. nhà đó là họ hàng của bạn Hai . Quân T.ử , giúp ông, nhưng chị Vân sẵn sàng bỏ một suất 'công nhân thời vụ' để đổi lấy mối lợn đó, còn ông thì ?" Hàn Kim Dương tủm tỉm.
Quân T.ử định bảo " cũng ", nhưng khựng , với vẻ mặt "đau khổ": "Lão Hàn, ông đổi , ông vì đàn ông khác mà tính kế ."
"Cút !" Hàn Kim Dương nổi da gà vì cái giọng oán hận đó. " thật đấy, ông về bàn với lãnh đạo bên ông , chỉ là một suất thời vụ thôi mà."
Với ở quê, công nhân thời vụ là ước mơ xa vời, nhưng với lãnh đạo một xưởng lớn, suất chính thức mới khó chứ thời vụ chỉ là một câu .
"Được, về hỏi xem." Quân T.ử lúc còn quên dặn, đồ báo đầu tiên, nếu sẽ đến tận nhà "ăn vạ".
Tại tứ hợp viện, Tô Tú Tú đang rửa rau thì bà Lý bưng chậu quần áo tới: "Tú Tú, đang rửa rau đấy ?"
"Vâng, cháu xong đây, bác rửa ạ." Tú Tú bưng rổ rau né sang bên nhường chỗ.
Bà Lý liếc rổ rau – mấy quả cà chua và hai quả su su, là rau mới đầu mùa, nên bà gì. Đợi Tú Tú định , bà bỗng gọi giật : "Tú Tú , cuối tuần nhà bác rước dâu, hôm đó cho bác mượn cái xe đạp nhà cháu nhé."
"Cuối tuần ạ? Đợi Kim Dương về bác cứ tự hỏi ạ." Tú Tú đáp, trực tiếp đồng ý.
Bà Lý giận tím mặt, bưng chậu quần áo về nhà hầm hầm quăng cái "xoảng" xuống đất, Lý Ái Quốc đang hút t.h.u.ố.c giật b.ắ.n .
"Làm cái gì thế? Vỡ chậu bà tiền sửa ?" Lý Ái Quốc trợn mắt.
Bà Lý ở ngoài thì ghê gớm nhưng ở nhà vẫn sợ chồng. Bà rụt cổ , nhặt chậu lên hậm hực: " giặt đồ gặp cái con 'hồ ly tinh' sát vách, hỏi mượn xe đạp mà ông nó bảo ? Nó bảo đợi thằng Kim Dương về mà tự mà hỏi. Phi! Có cái xe đạp thôi mà như báu vật bằng, thằng Tiểu Dũng nhà cả máy khâu với đồng hồ, hơn nhà nó một món đấy thôi."
"Nói khẽ thôi, định cho cả thiên hạ thấy ?" Lý Ái Quốc lườm bà một cái. "Xe đạp là tài sản lớn, bà một câu mà mượn ngay chắc? Tiểu Dũng, lát con sang tìm Kim Dương, , nó sẽ từ chối ."
Lý Dũng vẫn còn hậm hực chuyện Hàn Kim Dương cưới Tú Tú, thấy sang mượn xe là mất mặt nên nhất định chịu .
"Thôi thôi, ông đừng ép nó, để cho." Bà Lý thấy con trai khó xử liền nhận lời ngay.
Lúc , Hàn Kim Dương cũng về, đưa giấy phép cho cả nhà xem và bảo: "Phía phường lo xong , mai họ cử xuống khảo sát, nếu thì vài ngày tới là khởi công."
Trong lúc ăn cơm, Tú Tú kể chuyện hồi sáng cho , lấy miếng bánh bông lan : "Em cắt sẵn nửa miếng đây , lát mang sang biếu bác Mã nhé. Không thực lòng thương thì bác chẳng những lời ruột gan thế ."
Tú Tú chia một miếng rưỡi bánh còn thành bốn phần cho cả nhà. Hàn Kim Dương định từ chối: "Anh hảo ngọt, em ăn ."
"Có một mẩu thế thì ngọt mấy , ăn cho vui, cả nhà cùng ăn." Tú Tú trực tiếp nhét miệng , quên cảnh cáo hai em Tiểu Vũ: "Đừng nhường qua nhường , ăn chung mới ngon."
Hàn Kim Dương nuốt miếng bánh, thấy hôm nay nó ngọt ngào lạ thường.
"Mọi dọn dẹp nhé, sang nhà Phúc Quý bàn việc chút." Hàn Kim Dương cầm giấy phép sang nhà Doãn Phúc Quý.
Chương 52: Nhẫn nhịn hết mức
Sáng sớm mùa hè khí khá mát mẻ, phụ nữ trong viện thường tranh thủ giờ để giặt giũ cọ rửa. Với cái tứ hợp viện đông đúc thế , chậm chân một chút là còn chỗ .
Tú Tú xem thử, thấy đông quá nên quyết định múc nước từ chum nhà rửa mặt cho xong. Chu Hỷ Nguyệt ở gian Tây thấy , liếc xéo một cái giọng mỉa mai: "Có loại đàn bà chẳng thương chồng tí nào, nước gánh từ xa về vất vả thế mà dùng phí phạm chẳng tiếc."
Tú Tú liếc cô một cái, nhổ toẹt nước súc miệng mỉm thản nhiên: "Có những phụ nữ , chồng yêu chồng chiều, chẳng bù cho ai , dâng tận nơi cũng chẳng ai thèm."
"Cô ai đấy?" Chu Hỷ Nguyệt tức đến méo cả mồm, chỉ tay mặt Tú Tú, vẻ mặt như ăn tươi nuốt sống .
Tú Tú ôm n.g.ự.c lùi một bước, bộ sợ hãi: "Gì mà nóng thế? nêu đích danh cô ."
"Cô láo! Rõ ràng cô đang ám chỉ , cô bảo dâng tận..."
"Hỷ Nguyệt!" Bà góa Vương từ trong phòng bước , quét mắt những trong viện đang hóng hớt, hừ lạnh một tiếng đến cạnh con gái, giọng âm dương quái khí với Tú Tú: "Trông thì yếu đào tơ liễu yếu mà cái miệng sắc sảo gớm. Hỷ Nguyệt nó còn ít tuổi, cô..."