[Niên đại - Xuyên không - Trùng sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 351
Cập nhật lúc: 2026-01-06 14:35:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng trách, logic của Trương Diên Hà thông suốt đến thế, hóa chuyện năm ngoái nhắm cô , mà là lợi dụng cô để đuổi cựu xưởng trưởng và cựu phó bí thư .
Tô Tú Tú hồn, mỉm với Trương Diên Hà: "Bất kể Bí thư Lưu tính toán thế nào, sức ảnh hưởng đến chị cũng lớn, chị sợ cái gì?"
Thấy Tô Tú Tú dùng chính lời an ủi lúc nãy trả cho , Trương Diên Hà ngượng ngùng một tiếng.
"Chẳng em cũng chị nhát gan ." Trương Diên Hà lo lắng hỏi: "Tú Tú, chẳng em nguy hiểm , Bí thư Lưu đến cả Bí thư Vu và Bí thư Diêu còn đuổi , em căn bản đối thủ của ông ."
Tô Tú Tú khẽ : "Chị đừng lo, em , chị mau về việc ."
Mặc kệ ông âm mưu quỷ kế gì, bà đây trực tiếp từ chức nghỉ việc, để ông tự chơi một , xem ông còn thể dày vò thế nào.
Tan , Tô Tú Tú đến nhà trẻ đón Miên Miên , con bé đang chơi đùa vui vẻ với các bạn nhỏ, còn chẳng về.
"Miên Miên, chào tạm biệt các chị con, ngày mai chúng đến nhé?" Tô Tú Tú dịu dàng .
Miên Miên mắt rơm rớm ôm lấy một bé gái: "Chị ơi, mai, chơi."
"Ừm, mai cùng chơi nhé." Bé gái gật đầu thật mạnh, cũng rơm rớm nước mắt theo bố về.
Tô Tú Tú xoa đầu nhỏ của Miên Miên, với cô bảo mẫu: "Vất vả cho cô giáo quá, Miên Miên, chào tạm biệt cô giáo con."
"Con chào cô ạ." Miên Miên vẫy vẫy bàn tay nhỏ, Tô Tú Tú bế ghế trẻ em xe, ngoan ngoãn túm vạt áo , đung đưa bắp chân nhỏ về nhà.
Vừa cổng lớn, thấy bác Mã thò đầu từ trong nhà, thấy Tô Tú Tú đưa Miên Miên về, lập tức chạy lạch bạch tới.
"Ối bác ơi, bác chậm một chút, hôm đổ tuyết xong, đất còn trơn lắm ạ." Tô Tú Tú vội vàng gọi với theo.
"Không , ông Mã sáng nay mới quét xong , ôi chao, Miên Miên của chúng về , hôm nay ở nhà trẻ ngoan ngoãn lời cô giáo ? Chơi với các bạn khác vui ?"
"Miên Miên, ngoan, cô, khen, chị, chơi, vui." Miên Miên vẫn câu dài, nhưng logic rõ ràng, cứ bật hai chữ một, cũng bé gì.
"Ôi, Miên Miên nhà giỏi quá, đói bụng đúng , bà nấu mì trứng cháu thích ăn nhất đây, chúng ăn mì trứng nào." Bác Mã bế Miên Miên : "Tú Tú, tối nay Miên Miên cứ ăn ở nhà bác nhé."
"Thành ạ, con còn thảnh thơi đây." Tô Tú Tú Miên Miên đang tít mắt, khóe miệng ngậm về nhà.
Dựng xe đạp xong, cô cắm cơm , nghĩ một lát hầm thêm một nồi sườn kho khoai tây, đó mới sang nhà bác Mã xem Miên Miên.
Vừa đến sân thứ hai, cô bác Lưu gọi giật .
"Tú Tú, Tú Tú." Bác Lưu ngoắc tay với Tô Tú Tú, hiệu phòng chuyện.
Xem là chuyện thể để khác thấy, Tô Tú Tú mang theo thắc mắc theo bác phòng, khẽ hỏi: "Bác Lưu, bác chuyện gì ạ?"
"Tú Tú, bác chỉ hỏi thăm chút, xưởng may của các cháu bao giờ thì tuyển thế?" Bác Lưu cũng hạ thấp giọng hỏi.
Tú Tú nghi hoặc bác, chuyện gì mà thể , còn kéo cô phòng?
"Phải đến sang năm khi xuân ạ, cụ thể ngày nào thì con cũng rõ, thế ạ, bác xưởng may ạ?" Tô Tú Tú hỏi.
Bác Lưu do dự một chút, : "Một họ hàng xa, năm nay nghiệp cấp hai, đỗ cấp ba, thực mà, họ chủ yếu hỏi xem thể mua một công việc , bao nhiêu tiền cũng , miễn là xưởng may."
Tô Tú Tú hiểu gật đầu: "Được ạ, để con hỏi thăm xem , nhưng bác cũng đấy, cơ hội kiểu nhiều ."
"Bác , bác , cháu giúp bác hỏi thăm là lắm ." Bác Lưu liên tục gật đầu.
Lời của bác Lưu nhắc nhở cô, việc gì cô cứ khăng khăng đòi từ chức, thể bán công việc , thực tập sinh thiết kế cũng là một vị trí cực , bán với giá một ngàn tám, hai ngàn tệ thành vấn đề, chỉ phía Bí thư Lưu là rắc rối, còn nghĩ cách, thể để ông tóm thóp.
"Tú Tú, gọi cháu mấy câu , đang nghĩ gì thế?" Bác Mã lay lay cánh tay Tô Tú Tú.
Tô Tú Tú hồn, mới nhận đến nhà bác Mã, : "Chuyện công việc thôi ạ, Miên Miên ăn xong bác?"
"Vừa ăn xong , đang cùng ông Mã radio kìa." Bác Mã hớn hở .
Tô Tú Tú quan sát thần sắc của bác, trầm ngâm một lát hỏi: "Phía Tiểu Nhã thế nào ạ?"
Nghe Tô Tú Tú nhắc đến Mã Tiểu Nhã, nụ mặt bác Mã nhạt , khẽ thở dài: "Nói là cần nữa, nhưng bác thấy chuyện đơn giản như thế , cô của chồng nó dễ đối phó."
"Tiểu Nhã ạ?" Tô Tú Tú cho rằng, chỉ cần Mã Tiểu Nhã giữ vững lập trường thì chuyện khác thành vấn đề.
"Nó á? Con bé c.h.ế.t tiệt lúc cứng cỏi lắm, giờ dâu đ.â.m yếu lòng, nhà chồng bắt nạt như thế, chồng nó sang vài câu ngọt nhạt là theo về, bác thật sự là... tức đến c.h.ế.t mất." Bác Mã sa sầm mặt, vui .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-khong-trung-sinh-vo-dep-o-tu-hop-vien/chuong-351.html.]
Theo ý bác Mã, cũng để con rể sang cầu xin mấy chuyến, nhất là để bố chồng Tiểu Nhã đích sang đón về, một là để giữ thể diện, hai là để nhà trai là khó mời, dám bắt nạt khác như nữa. Kết quả con bé đối với bác thì oai, gặp chồng nó một cái là dỗ cho về luôn.
Tô Tú Tú vuốt lưng bác Mã, an ủi: "Tiểu Nhã cũng là nỡ xa con, bác với bác trai ở đây, chị bắt nạt , vớ còn bọn con nữa mà, con và Kim Dương cũng sẽ Tiểu Nhã bắt nạt."
Quan hệ của họ với Mã Tiểu Nhã cũng bình thường, nhưng vì quan hệ với bác Mã nên "yêu ai yêu cả đường ", chỉ vì bác Mã, họ cũng sẽ khoanh tay Mã Tiểu Nhã bắt nạt.
Dĩ nhiên, tiền đề là bản Mã Tiểu Nhã tự vững, nếu chị cái gì cũng theo chồng thì Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương sẽ chẳng quản .
Cũng chẳng em gái ruột, một Hàn Kim Nguyệt đủ mệt , thêm một Mã Tiểu Nhã nữa thì họ chịu thấu.
Chương 452 Sự tính toán của Hàn Kim Dương
Sắp đến Tết , nhà nhà đều đang chuẩn sắm Tết, công việc của Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương khá bận, thời gian chuẩn . Mấy năm mang đồ sang nhà bác Mã hoặc nhà Vương Mỹ Quyên chung, năm nay mở thêm nhiều cửa hàng mới, nhiều đồ Tết đều mua , Tô Tú Tú dứt khoát mua sẵn luôn.
Vì chuyện , bác Mã và Vương Mỹ Quyên đều bảo Tô Tú Tú lãng phí tiền, vốn dĩ họ cũng , chỉ tốn thêm chút công sức thôi, tự dưng đem tiền cho khác kiếm.
"Con cũng mua nhiều ạ." Tô Tú Tú .
Chủ yếu là cô tích trữ quá nhiều, giờ cửa hàng mở , thể ăn đồ tươi, việc gì ăn đồ đông lạnh.
nếu cùng bác Mã và Vương Mỹ Quyên mà quá ít, họ khi thu tiền nguyên liệu mà tặng luôn cho cô, nên Tô Tú Tú mới tự mua cho xong.
"Thôi , đừng mua nữa nhé, tốn bao nhiêu tiền đấy." Bác Mã xong, vội vàng về nhà tiếp tục chuẩn Tết.
Vương Mỹ Quyên cũng hòm hòm nên vội về, ghé sát Tô Tú Tú hỏi: "Tú Tú, chuyện Bảo Lan hỏi , Tiểu Vũ ?"
"Em hỏi , Tiểu Vũ tạm thời chỉ nhận một đồ thôi, nhưng nếu đồng nghiệp của ai nhận đồ thì sẽ giới thiệu Điềm Điềm đến thử xem." Tô Tú Tú với Hạ Bảo Lan, Hạ Bảo Lan chỉ bảo là Điềm Điềm kém may mắn, gặp thời.
Thực chị , lúc Hàn Kim Vũ chuẩn nhận đồ , hai vợ chồng họ chẳng lẽ xem xét con cháu trong họ hàng, tiếc là chẳng ai phù hợp, trong đó bao gồm cả Điềm Điềm.
Tất nhiên, chuyện Tô Tú Tú thể cho Hạ Bảo Lan , con xót, dù thế nào thì Hạ Bảo Lan chắc chắn cũng nghĩ con thông minh lanh lợi, chỉ cần chịu học là chắc chắn học .
Tô Tú Tú thấy thần sắc Vương Mỹ Quyên vẻ thất vọng, thắc mắc hỏi: "Sao thế chị?"
"Thành tích của Lục Lục thì em cũng đấy, nếu Thạch Đầu thường xuyên bổ túc cho thì đến cấp hai cũng chẳng đỗ nổi. Kiến thức ngày càng sâu, mà Thạch Đầu lên cấp ba , chẳng thời gian giúp Lục Lục nữa, đỗ cấp ba e là khó." Vương Mỹ Quyên lo lắng .
Tô Tú Tú nghĩ đến thành tích của Lục Lục, còn kém cả Điềm Điềm, Điềm Điềm dù cũng đỗ vớt cấp ba, Lục Lục nếu đột phá lớn thì e là cách điểm chuẩn cấp ba một đoạn dài.
"Nên chị cũng để Lục Lục theo Tiểu Vũ học thêu ạ?" Tô Tú Tú hiểu ý hỏi.
Vương Mỹ Quyên gật đầu: "Chỉ cần học một cái nghề, dù xưởng may thì Lục Lục cũng lo thiếu cơm ăn, Tiểu Vũ còn nhận đồ nữa ?"
"Chuyện em cũng rõ, Lục Lục mới lên cấp hai, còn sớm mà chị, con bé đỗ cấp ba thì ?" Tô Tú Tú .
Vương Mỹ Quyên Tô Tú Tú đang an ủi , chứ cái thành tích của con gái lớn nhà chị thì... ôi, khó.
Nhắc đến thành tích, trong tứ hợp viện ngoài Thạch Đầu thì đến lượt Mai Hoa là giỏi nhất, nào cũng trong tốp mười, thỉnh thoảng còn nhất, vì chuyện mà thím Lý chẳng ít khoe khoang.
Tất nhiên, thím bao giờ khoe mặt Tô Tú Tú, bởi lẽ thành tích của Thạch Đầu là nào cũng nhất, vả còn nhảy cóc hai lớp.
Đợi Vương Mỹ Quyên rời , Tô Tú Tú cửa thẩn thờ, thời gian trôi nhanh thật, mới đó mà bắt đầu lo lắng cho tương lai của con cái .
"Đang nghĩ gì thế?" Hàn Kim Dương cửa thấy Tô Tú Tú thẩn thờ ở đó.
"Em đang nghĩ thời gian trôi nhanh quá, Thạch Đầu nhà sắp lên cấp ba ." Tô Tú Tú thấy Thạch Đầu bước , là một thiếu niên khôi ngô tuấn tú như ngọc.
"Mẹ, con đói ." Thạch Đầu chạy đến bên cạnh Tô Tú Tú, khoác tay bà nũng nịu.
Vừa mở miệng, hình tượng khí chất biến sạch, hệt như một đứa trẻ đòi kẹo.
"Cơm chín , con rửa tay ăn." Tô Tú Tú dí trán , mắng.
Thạch Đầu đang tuổi ăn tuổi lớn, một bữa thể ăn cả một chậu cơm, đúng nghĩa là một chậu, nếu nhà họ điều kiện thì khi chẳng đủ cơm cho ăn.
"Mẹ ơi, ... ..." Miên Miên bưng bát nhỏ, chỉ đống khoai tây hét lên.
Tô Tú Tú gắp cho bé một miếng, dùng thìa nhỏ của bé dầm nát mới để bé từ từ ăn.
Đừng bé còn nhỏ, nhưng ăn uống dáng lắm , ít khi đổ ngoài, điểm giống Thạch Đầu hồi nhỏ.
Ăn cơm xong, Tô Tú Tú định dậy dọn dẹp thì Hàn Kim Dương cản .