[Niên đại - Xuyên không - Trùng sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 221
Cập nhật lúc: 2026-01-05 14:45:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 301: Nỗi lo dứt
Đứa bé cuối cùng cũng tìm bến đỗ , Tô Tú Tú thở phào nhẹ nhõm.
"Tú Tú, bế đứa bé ?" Thím Lâm gõ cửa, ló đầu tò mò hỏi.
"Vâng, nhà đồng nghiệp của cháu, một cán bộ lão thành cách mạng. Thím nhà chơi ạ." Tú Tú vén rèm mời thím Lâm . Thím Lâm xua tay, thím chỉ đến hóng tin thôi, lát còn "tám" với khác nữa chứ!
"Cán bộ cách mạng ? Thế thì phẩm chất chắc chắn là . Người là con trai nên thêm con gái, là mụn con nào? Chú thấy chị trông còn trẻ lắm." Thím Lâm tiếp tục dò hỏi.
Ở khu tứ hợp viện bí mật, Tú Tú thì cũng sẽ khác , nên cô chẳng giấu giếm gì, kể hết những gì thể kể: "Chị trẻ thế thôi chứ ngoài bốn mươi , hình như vẫn ở . Giờ tuổi nên nhận nuôi đứa trẻ để nương tựa lúc về già. Chị công việc đàng hoàng, bảo là đợi đứa bé lớn sẽ để công việc cho nó."
Thím Lâm tỏ vẻ hiểu, khách sáo vài câu chạy tót sang sân thứ hai tìm thím Lưu, thêm mắm dặm muối kể câu chuyện.
"Chao ôi, con bé đỏ thật. Sau hai đứa chị nó ở quê chắc ghen tị vì vứt chứ!" Thím Lý cảm thán.
Mọi ngẫm thấy đúng thật. Hai đứa chị tuy vứt nhưng ở gia đình đó, ăn no là phúc, gì chuyện học, đến tuổi là gả chồng, cả đời bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
Thím Lưu quanh, hạ thấp giọng: " là cái . Tuy cha ruột bỏ rơi nhưng Mỹ Quyên bế về thành phố, nhà t.ử tế nhận nuôi." Mọi đều đồng tình, nhưng về chuyện "vận mệnh" họ dám bàn tán quá sâu, gật gù chuyển sang chuyện khác.
Hôm , Trương Diên Hà mang một túi đồ đưa cho Tú Tú, là quà cảm ơn của Chu tỷ.
" chỉ vài câu thôi, quà cáp gì chứ, thế là coi thường quá." Tú Tú vờ giận.
"Bà cô ngay cô sẽ thế mà. Chị bảo cô và chị hàng xóm hôm qua là ân nhân lớn của bé Nữu Nữu, tặng chút quà là để bé trả chút ân tình." Diên Hà giải thích cặn kẽ. Người đến mức đó, Tú Tú cũng khó từ chối, kẻo hiểu lầm là giữ ơn để đòi hỏi.
Chiều về, Hàn Kim Dương thấy đống quà thì tò mò. Biết là của Chu tỷ, bảo: "Chỉ giúp truyền mấy lời, quà nặng quá nên nhận."
"Em cũng nghĩ thế, nhưng Chu tỷ bảo đây là trả ơn cho Nữu Nữu. Nếu em nhận, chị lo tìm đến phiền bé. Thôi cứ nhận cho sạch nợ, để chị yên tâm nuôi con." Tú Tú thở dài.
Người nhận con nuôi sợ nhất điều gì? Chính là dây dưa dứt với cha ruột hoặc những rõ nguồn gốc đứa trẻ. Chu Linh tặng quà hậu hĩnh là để cảm ơn, ý "mua đứt" liên hệ, thậm chí là để giữ kín bí mật.
Cơm nước xong, Tú Tú sang gặp Mỹ Quyên: "Chu tỷ cũng tặng quà cho tớ, chắc là chị sang thăm bé ."
"Anh Phú Quý nhà tớ cũng bảo thế. Anh dặn tớ đừng tìm bé, càng cho ai bé ở , nhất là cha ruột nó, kẻo họ tìm đến quấy nhiễu." Mỹ Quyên gật đầu đồng ý.
Tú Tú thầm khen Doãn Phú Quý cũng thật thấu đáo: "Anh đúng đấy. Con giao cho thì là con , đừng phiền thì hơn."
Sắp Tết , nhà nhà trong viện rộn ràng sắm sửa. Dù cấp quy định ăn Tết truyền thống nhưng dân vẫn bí mật tổ chức, chẳng lẽ bắt hết . Riêng nhà thím Lý thì vắng vẻ đìu hiu. Tú Tú xách rau ngang qua thì tiếng thím Lý đang quăng thúng đụng nia, càm ràm: "Đẻ cái loại 'lỗ vốn' mà còn đòi uống canh gà, ăn trứng gà ? Đàn bà nhà quê ăn cơm trắng là sướng lắm ."
Tú Tú nhíu mày. Qua cửa sổ thấy bóng dáng Thẩm Thúy Hoa, chắc cô đang ở trong buồng ở cữ. Trong đó im phăng phắc, chắc là Thúy Hoa cố tình vờ như thấy.
Hạ Bảo Lan rửa rau , Tú Tú thấy chị cũng đang rầu rĩ chuyện sinh con trai nên nhắc chuyện nhà thím Lý, mà hỏi: "Bé Điềm Điềm , hôm nay thấy con bé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-khong-trung-sinh-vo-dep-o-tu-hop-vien/chuong-221.html.]
"Dạo chị tiện nên gửi con bé sang ngoại ." Bảo Lan ngượng nghịu . Tú Tú ngửi thấy mùi thảo d.ư.ợ.c thoang thoảng chị, đoán ngay là chị đang dùng t.h.u.ố.c để canh ngày thụ t.h.a.i con trai. Cái đà , sinh con trai chắc chị thôi !
Đêm Giao thừa, gia đình Hàn Kim Vũ vẫn sang ăn Tết cùng nhà cả. Bé Yên Nhiên , bưng bát nhỏ ăn cùng Thạch Đầu, hai đứa trẻ líu lo ngớt.
"Anh cả, Tiểu Nguyệt thư cho ?" Kim Vũ hỏi.
"Không, chuyện gì ?"
"Hai tháng cô thư cho em, chuyện gì ." Kim Vũ lo lắng.
Kim Dương trầm ngâm: "Mùng Hai bưu điện đ.á.n.h cho nó cái điện báo. Đừng lo, nó lớn tướng , ."
Dù cũng là em gái ruột, cả hai em đều sốt ruột nên mùng Hai dắt đ.á.n.h điện báo. Tối đó họ nhận hồi âm: "An tín ký vật niệm" (Mọi sự bình an, thư gửi, đừng lo).
"Chắc mấy đợt tuyết lớn thư từ chậm trễ thôi." Kim Dương cất điện báo, nhàn nhạt . Kim Vũ thở phào: "Không sức khỏe nó thế nào, nó với nhà chồng hòa thuận, sinh con xong ở cữ ai lo?"
"Đến lúc đó bỏ tiền thuê chăm là ." Ngô Tĩnh Thu thấy chồng lo lắng liền chen .
"Thôi , Tiểu Nguyệt gả , chuyện đó nên để Du Quang Minh lo liệu." Kim Dương liếc em trai một cái nhắc nhở.
Chương 302: Vỏ quýt dày móng tay nhọn
Qua Tết là thực sự bước thập niên 70. Tú Tú thấy thứ vẫn thế, vẫn sống như cũ. À , Tô Lệ Lệ đối tượng . Đằng trai cực kỳ trai nhưng là một ... quét rác. Tô Vĩnh Cường truy hỏi mãi mới bằng cấp du học, vốn là giáo viên trung học.
Với hạng , Vĩnh Cường kịch liệt phản đối vì sợ liên lụy cả nhà.
"Hoắc Nhiên đoạn tuyệt quan hệ với cha . Thành phần thật, nhưng em thì mà. Anh bảo thể ở rể nhà . Em là hộ khẩu nông thôn, con sinh theo hộ khẩu em, mang họ Tô luôn. Ông bà và bố chẳng đang lo thừa kế cơ nghiệp ở quê ?" Lệ Lệ lý luận sắc bén.
"Chẳng em lấy cán bộ ? Sao tự dưng đ.â.m đầu một 'lão cửu thú' (trí thức bài xích)? Lệ Lệ , mác du học, nếu truy cứu thì ở rể cũng vô ích thôi." Vĩnh Cường khổ tâm khuyên bảo.
Lệ Lệ say mê vẻ phong độ, học thức của Hoắc Nhiên, nhất quyết chịu chia tay. Hết cách, Vĩnh Cường về quê tìm ông bà nội và ông Tô Hồng Binh mặt.
Nào ngờ, ông nội đập bàn: "Mày quát tháo cái gì! Hoắc Nhiên nó về nhà , du học thì ? Lệ Lệ gả về nhà nó, là nó ở rể nhà họ Tô , thế thì nó cũng là thành phần bần nông , gì mà lo!"
Vĩnh Cường rụng rời chân tay. Hóa Lệ Lệ dắt về mắt và thuyết phục cả nhà. Lý do đơn giản: Đứa trẻ sinh sẽ hộ khẩu làng, nhà cửa và ruộng vườn ở quê sẽ thừa kế.
"Ông bà, bố , nếu kén rể thì tìm thành phần mà kén. Cái Hoắc Nhiên bối cảnh phức tạp quá, vạn nhất chuyện là cả nhà tiêu đời đấy." Vĩnh Cường nỗ lực cuối cùng. Đáng tiếc, đều Lệ Lệ "bỏ bùa".
Rất nhanh đó, Tô Lệ Lệ và Hoắc Nhiên đăng ký kết hôn dọn đến chỗ Hoắc Nhiên ở.
"Anh hai, tình cảnh của Hoắc Nhiên như thế nên bọn em bày tiệc . Nào, ăn kẹo hỷ ." Lệ Lệ bốc một nắm kẹo to đưa cho Vĩnh Cường, mặt mày rạng rỡ hạnh phúc.
"Lệ Lệ, em..." Vĩnh Cường thần sắc phức tạp, định gì đó Quách Linh ngăn : "Lệ Lệ, chúc mừng hai em nhé, chúc bách niên hảo hợp."
Không chỉ Vĩnh Cường, Tú Tú cũng nhận nhiều kẹo hỷ. Lúc cô mới cô em họ đầy tham vọng của chấp nhận lấy một đàn ông lý lịch " vấn đề".