[Niên đại - Xuyên không - Trùng sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:40:48
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AWziI5JsX

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Tú Tú ngẩn , đầu Hàn Kim Dương: "Kim Dương, chuyện gì thế ?"

Tiếng thím Lý khá lớn, ít thấy liền thi ghé sát cửa để hóng hớt.

"Thím Lý, cơm thể ăn bừa nhưng lời thể bậy. Cháu đ.á.n.h con trai thím khi nào?" Hàn Kim Dương sa sầm mặt, lạnh nhạt hỏi.

Thím Lý chống nạnh, nhảy dựng lên quát: "Hai năm , thằng Dũng trùm bao tải đ.á.n.h ở đầu ngõ, đừng tưởng là do ! Đồ trời đ.á.n.h, xương sườn nó đ.á.n.h gãy cả đấy. Lúc nãy thằng Dũng gặp hai xong, về nhà là bộ dạng bình thường ngay, chắc chắn là bắt nạt nó ."

"Bằng chứng ? Làm việc gì cũng bằng chứng, ai thấy cháu đ.á.n.h Lý Dũng? Hơn nữa công an điều tra , ngày Lý Dũng đ.á.n.h, cháu vẫn luôn ở xưởng việc. Thím Lý, vu khống khác cũng là phạm pháp đấy, nhất là với một quân nhân chuyển ngành quân công như cháu. Hai năm nếu bác Kim đây đỡ cho, thì thím giờ vẫn còn đang bóc lịch trong tù đấy. Sao nào? Hay giờ thím đó nữa, cháu sẽ thành cho thím." Hàn Kim Dương lạnh lùng .

Thím Lý lập tức dọa cho mặt cắt còn giọt m.á.u, chỉ tay định mắng nhưng dám mở miệng.

"Thôi , nhà Ái Quốc , năng thì dùng cái não chút. Còn là bọn báo công an bắt bà đấy." Bác gái Kim – vợ của bác quản sự – lên tiếng, lời khá trọng lượng.

Thấy bác gái Kim mặt, Hàn Kim Dương tiếp tục căng: "Nể mặt bác gái Kim, hôm nay cháu bỏ qua, còn thế cháu báo cảnh sát ngay lập tức."

Nói xong, liếc Lý Dũng đang ngơ ngẩn như mất hồn. Nghĩ đến vẻ mặt đả kích của khi Tú Tú bảo lấy chồng, hiểu ngay nguyên do.

Tốt lắm, gan to đấy, dám ý đồ với vợ . Xem bài học hai năm vẫn đủ để nhớ đời. , hai năm chính là tay, chính xác hơn là nhờ . Ai bảo thằng nhóc Lý Dũng mồm mép độc địa, rêu rao với rằng Tiểu Nguyệt mệnh , khắc cha khắc , bảo vợ chồng họ Hàn c.h.ế.t sớm là vì Tiểu Nguyệt. Nghe thấy lời đó, đ.á.n.h c.h.ế.t là nhẹ tay lắm , ngờ giờ còn dám mơ tưởng đến vợ !

Về đến nhà, Tú Tú ghé sát hỏi nhỏ: "Chuyện hai năm đúng là hả?"

Hàn Kim Dương nhướn mày: "Sao em đoán là ?"

"Chỉ là linh tính thôi, nhưng chắc chắn là tại sai. Anh chọc gì thế?" Tú Tú tò mò.

Hàn Kim Dương kể đầu đuôi câu chuyện cho cô . Tú Tú giận dữ đập bàn: "Chỉ đ.á.n.h gãy xương sườn thì nhẹ quá, đ.á.n.h gãy cả hai chân mới đúng!"

Danh dự của con gái quan trọng bao, nhất là thời đại . Tiểu Nguyệt còn trẻ, nếu đồn là khắc cha khắc thì coi như đời con bé hỏng bét.

"Cho nên đợi xương sườn lành , 'vô tình' ngã gãy chân đấy." Hàn Kim Dương đầy ẩn ý.

Tú Tú hiểu gật đầu, xem cái "vô tình" uẩn khúc đây. chắc nhà họ Lý , nếu thím Lý chẳng chỉ nhắc mỗi chuyện trùm bao tải.

"Hừ, vẫn còn rẻ cho quá! Danh dự con gái quan trọng nhường nào cơ chứ. Còn bà thím Lý nữa, đúng, chẳng khác gì mụ đàn bà đanh đá." Chưa rõ trắng đen lao c.h.ử.i bới, đanh đá thì là gì?

Khóe môi Hàn Kim Dương khẽ nhếch lên: "Không nhắc bọn họ nữa, chiều đưa em dạo quanh đây cho quen thuộc môi trường."

"Vâng ạ." Tú Tú mỉm gật đầu.

Hàn Kim Dương dẫn Tú Tú đến cửa một nhà nọ gõ cửa, cửa mở liền ngay: "Quân t.ử, cho mượn cái xe đạp tí nào."

"Được thôi." Quân t.ử hai lời dắt xe ngay. Ra đến cổng thấy Tú Tú bên cạnh, liền nháy mắt vẻ: "Lão Hàn, giới thiệu chút ?"

Hàn Kim Dương móc trong túi một nắm kẹo hỉ nhét tay bạn: "Tô Tú Tú, vợ , mới lĩnh chứng hôm qua. Cuối tháng đãi tiệc, nhớ chuẩn phong bì cho dày ."

Nói xong, nhảy lên xe, vỗ vỗ yên bảo Tú Tú lên phóng v.út . Nhìn bóng lưng hai , Quân t.ử mới hồn, thốt lên: "Mẹ kiếp, cái thằng , vợ mà báo em một tiếng?"

Đi một lúc, Tú Tú Hàn Kim Dương đang rạng rỡ, hỏi: "Anh Quân t.ử đó là bạn của ?"

"Anh em mặc chung quần thủng đáy từ nhỏ đấy. Cậu nhân viên thu mua ở xưởng thép. Còn vài em nữa, hôm nào giới thiệu em quen." Nghĩ đến biểu cảm ngơ ngác của Quân t.ử, thấy buồn : "Ngồi đau m.ô.n.g ? Cần lót gì em?"

"Dạ , ạ." Thực đau, nhưng vẫn trong mức chịu đựng , quan trọng là cô ngại .

Chương 22: Thay giường

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-khong-trung-sinh-vo-dep-o-tu-hop-vien/chuong-14.html.]

Chuyện xảy ngoài sân thực Tiểu Nguyệt đều thấy hết. Cô chuyện Lý Dũng đ.á.n.h là do cả để trút giận cho . Điều cô ngờ là chị dâu chuyện những trách cả mà còn bảo đ.á.n.h thế là nhẹ. Có thêm một bảo vệ khiến lòng Tiểu Nguyệt ấm áp hẳn lên.

Anh cả giỏi cao ráo, công việc , chỉ vì vướng hai em cô mà hôn sự mãi định . Mấy hôm bảo tìm chị dâu, bảo chị chê cảnh nhà nhưng hai em vẫn bất an. Qua hai ngày chung sống, nỗi lo đó biến mất.

Đi dạo cả buổi chiều, về đến nhà thấy cơm nước xong xuôi. Tú Tú liếc : một đĩa bắp cải xào tóp mỡ, một đĩa bí đao xào thịt, một bát canh cà chua trứng. Ở thời , đây đúng là bữa cơm vượt tiêu chuẩn.

"Chắc vì em nên mới nấu nhiều thế đúng ? Chúng một nhà, ngày thường ăn thế nào thì cứ ăn thế nấy nhé."

"Anh bảo tụi nhỏ đấy, yên tâm, nhà lo ." Hàn Kim Dương nắm tay vợ.

Tay nghề của Tiểu Vũ đúng là , nhất là món bí đao cực kỳ đậm đà. Tú Tú nhịn ăn thêm hai miếng, bỗng bát cô thêm một miếng thịt, cô ngước chồng.

"Đừng chỉ ăn rau, ăn thịt em, còn phiếu thịt mà." Hàn Kim Dương tưởng cô ngại nên mới chỉ gắp bí đao.

Nhìn miếng thịt mỡ to đùng trong bát, Tú Tú thấy sờ sợ. Cô nguyên chủ – cả năm chẳng miếng thịt mồm. Cô mới xuyên lâu nên hề thèm thịt, nhất là loại mỡ màng . Cô gắp miếng thịt trả bát cho , bảo: "Em khách sáo , nhưng em thích thịt mỡ lắm, em thích thịt nạc hoặc thịt ba chỉ hơn."

Hàn Kim Dương ánh mắt chân thành của cô, gì thêm, lấy đũa tách phần thịt nạc bỏ bát cho cô. Khóe môi Tú Tú khẽ cong lên, liếc một cái ngọt ngào ăn miếng thịt nạc nhỏ xíu.

Lại ăn thêm miếng bí đao, Tú Tú khen Kim Vũ: "Tiểu Vũ, em nấu ăn ngon thật đấy, kém gì đầu bếp ở tiệm quốc doanh ."

Kim Vũ ngượng ngùng cúi đầu, nhỏ giọng: "Làm gì đến mức đó ạ, chỉ là tay nghề thường thôi, chị dâu thích thì ăn nhiều ạ."

Sau bữa tối, hai em dọn dẹp bát đĩa, Tú Tú và Hàn Kim Dương cùng bộ chăn mới. Trải xong, ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng trong khí, Tú Tú vui hồi hộp.

"Thời gian gấp, nếu thể nhờ quan hệ mua vải đỏ." Hàn Kim Dương tìm chuyện để .

Tú Tú thẹn thùng liếc : "Thế cũng . À... em tắm một chút, ngoài ?"

Hàn Kim Dương ngẩn một lát đỏ bừng tai xách nước cho cô. Khoảng bảy tám phút , Tú Tú mở cửa thấy tự giác xách nước tắm đổ. Lúc , đầy nước, chắc là dội nước lạnh bên giếng xong.

"Cũng sớm nữa ." Hàn Kim Dương đóng cửa , ánh mắt rực lửa cô.

Sau cuộc mây mưa, Tú Tú tựa lòng , đỏ mặt thầm thì: "Kim Dương, em thấy cái giường thôi."

Nghĩ tiếng "cọt kẹt" lúc nãy, Hàn Kim Dương đồng ý ngay: "Thay, mai luôn!"

Sáng hôm , Tiểu Nguyệt chuẩn (thực tập hoặc phụ việc). Cô bé , khí trong nhà chút ngượng nghịu. Tú Tú vốn là "gừng già" trong linh hồn, liền phòng lấy xấp vải hoa mua hôm cưới .

"Tiểu Nguyệt, em kim chỉ ?" Tú Tú hỏi (khi Tiểu Nguyệt hẳn).

Nguyên chủ khâu vá đơn giản, còn Tú Tú chỉ đơm cúc áo nên cắt may. Nếu Tiểu Nguyệt thì tìm khác.

"Em chỉ mấy đường cơ bản thôi ạ." Tiểu Nguyệt liếc Kim Vũ, định gì đó thôi.

"Vậy , chắc nhờ giúp . chúng thể tự vẽ mẫu thiết kế. Xấp vải hoa nền trắng chị định may hai bộ váy, chị em mỗi một bộ. Tiểu Nguyệt thấy ?"

Tiểu Nguyệt ngờ cũng phần, cuống quýt xua tay: "Chị dâu, em áo mặc , cần ạ."

"Em là chị theo ý chị đấy, đừng trách chị." Tú Tú lấy thêm xấp vải xanh: "Cái may quần cho cả và Tiểu Vũ, vải thừa thì quai giày, chắc là đủ nhỉ?"

Kim Vũ bên cạnh ngạc nhiên: "Chị dâu, em cần , may cho cả là ."

"Cho thì cứ nhận lấy, nhà cả mà khách sáo gì. Với chị cũng là 'mượn hoa dâng Phật' thôi, mua bằng tiền và phiếu vải của cả các em mà." Tú Tú , vỗ vỗ xấp vải xanh nhạt: "Tiểu Nguyệt, chỗ em giấy b.út ? Cho chị mượn một chút."

"Có ạ, em lấy ngay đây." Cô bé mang giấy b.út , ghé đầu xem chị dâu vẽ.

Tú Tú từ nhỏ thích vẽ, điều kiện mới học vẽ theo các họa sĩ mạng, vẽ cũng ngô khoai, ít nhất là phác thảo hình dáng quần áo thì . Kiểu váy liền thời đơn giản: cổ vuông, thắt eo, tùng váy rộng và dài quá gối. Tú Tú dự định kết hợp: dùng hàng cúc, tùng rộng, cổ vuông đổi thành cổ chữ V nhỏ, nâng đường eo lên cao một chút cho eo thon, mà lỡ m.a.n.g t.h.a.i cũng mặc thêm một thời gian.

Loading...