[Niên đại - Xuyên không - Trùng sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 136
Cập nhật lúc: 2026-01-04 15:04:24
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AWziI5JsX
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sao em tính? Bố để sinh hoạt phí cho em mà, cứ khấu trừ từ khoản đó thôi.” Hàn Kim Nguyệt chung sống với Tô Tú Tú hơn nửa năm, chị dâu sẽ tính toán chi li, nhưng cô tính khí chị dâu hai thế nào, nên thà rõ ràng ngay từ đầu để tránh chị khó chịu cãi với hai.
“Không cần , cần . Tiểu Vũ với chị , đây chi phí sinh hoạt của và Tiểu Nguyệt đều do cả chi trả. Bây giờ , nên cùng gánh vác với cả mới đúng. Chị thấy chị cả chịu thiệt nhiều , chị thực sự ý kiến gì cả.” Ngô Tĩnh Thu vội vàng lên tiếng.
Tô Tú Tú vỗ vai trấn an Hàn Kim Nguyệt: “Được , chốt mỗi tám đồng, em thấy ? Chị nghĩ thế , nếu thiếu thì chúng cùng bù thêm, nếu thừa thì cho ‘quỹ đen’ chung của gia đình, nhà việc gì cần chi tiêu thì rút từ đó .”
“Chị dâu tính toán chu đáo quá, em ý kiến gì ạ. mà... nên bàn bạc với cả và Tiểu Vũ một tiếng khi quyết định chị?” Ngô Tĩnh Thu Hàn Kim Vũ mỗi tháng ba mươi đồng lương, cô hai mươi tám đồng, tổng cộng hai năm mươi tám đồng. Trừ mười sáu đồng sinh hoạt phí, mỗi tháng họ vẫn còn dư tận bốn mươi hai đồng cơ mà!
Tô Tú Tú gật đầu, gọi em Hàn Kim Dương từ gác xuống và nhắc ý định đó một nữa. Hàn Kim Dương thấy , nhưng Hàn Kim Vũ ý kiến phản đối.
“Chị dâu, chị là bề , ngôi nhà vẫn nên để chị quản lý.”
Tô Tú Tú lườm một cái, khách khí: “Thôi nhé, ở đây trừ Tiểu Nguyệt , ai mà chẳng lớn tuổi hơn chị? Sao gọi chị là bề ? Cứ như chị già lắm bằng, chị vẫn là thiếu nữ đôi mươi đấy nhé. Chuyện của gia đình nhỏ nhà chú, chú cứ tìm vợ chú mà bàn.”
Hàn Kim Dương xoa bụng vợ, : “Chứ còn gì nữa, chỉ chú xót vợ thôi ? Vợ còn đang mang bầu đây . Chuyện nhà các chú thì hai vợ chồng tự bàn bạc lấy. Được , khó khăn lắm mới ngày nghỉ, cứ lù lù trong nhà gì, mau đưa vợ chơi .”
Hàn Kim Vũ chị cố tình để tạo gian riêng cho . Cậu mấp máy môi, cuối cùng gì thêm, dắt tay Ngô Tĩnh Thu ngoài.
“Thế tính là chúng ở riêng ?” Ngô Tĩnh Thu ngẫm , ngoại trừ việc ăn chung thì thực tế chẳng khác gì chia gia tài.
“Anh cả từng đề cập với chuyện ‘chia nhà chia cửa’ , nhưng đồng ý.” Hàn Kim Vũ dừng một chút dặn dò: “Thu Thu, chị cả đều là hiểu lễ nghĩa, em chuyện gì đừng giữ trong lòng, cứ thẳng . Hai gia đình chúng tuyệt đối đừng để nảy sinh cách.”
“Anh tính em mà, em thích gây chuyện.” Ngô Tĩnh Thu nghĩ đến việc về dâu quản lý tổ ấm riêng, chị chồng khai sáng, em chồng ngoan ngoãn, liền cảm thấy những ngày tháng tương lai tràn đầy hạnh phúc.
Chương 189: Có đối tượng
Vợ chồng Hàn Kim Vũ chơi, Hàn Kim Dương cũng đạp xe , trong nhà chỉ còn Tô Tú Tú và Hàn Kim Nguyệt.
“Chị dâu, thế ... tính là chia gia đình chị?” Hàn Kim Nguyệt lúc mới sực nhận .
Tô Tú Tú nghiêng đầu suy nghĩ một lát, đáp: “Tính chứ, cả em gọi đây là ‘chia nhà chia cửa’.”
“Tại ạ? Người một nhà phân chia rõ ràng thế gì?” Hàn Kim Nguyệt cảm thấy tính toán chi li như trông chẳng giống một nhà chút nào.
Tô Tú Tú vỗ mu bàn tay cô, ôn tồn giải thích: “Anh hai em cưới vợ thì sẽ gia đình nhỏ của riêng . Vì thế, những chuyện rõ ràng ngay từ đầu để tránh việc lâu ngày những bất mãn tích tụ . Đợi đến lúc cãi to thì thể cứu vãn nữa.”
Hàn Kim Nguyệt lắc đầu: “Em hiểu. Chị gả cho cả, hai cũng thành một gia đình nhỏ, chúng chung sống bấy lâu nay vẫn đấy thôi.”
“Tiểu Nguyệt, em thực sự cảm thấy chuyện vẫn giống hệt như ?” Tô Tú Tú nghiêm túc hỏi .
Hàn Kim Nguyệt khựng , bắt đầu hồi tưởng. Sau khi cả kết hôn, dù vẫn quan tâm đến các em nhưng phần lớn tâm trí đều đặt chị dâu. Mọi việc lớn nhỏ đều bàn bạc với chị. Còn về phía cô và hai, bề ngoài thì gì đổi, nhưng thực tế nhiều thứ khác xưa.
Ví dụ như cô, đây cô sẽ ngần ngại đòi tiền cả, nhưng từ khi kết hôn, theo bản năng cô sẽ tự hỏi liệu chị dâu khó chịu . Cảm giác cả vẫn là cả đó, nhưng còn là của riêng cô nữa .
“Tiểu Nguyệt, chờ đến khi em kết hôn và gia đình riêng, em mới thực sự hiểu .” Tô Tú Tú mỉm .
Hàn Kim Nguyệt gật đầu, còn vướng mắc chuyện nữa. Cô chợt nhớ Lê Mộng hôm đến tìm: “Chị dâu, Lê Mộng đến nhà ở vài ngày, chị?”
“Được chứ, thế, gia đình cô bé ép cưới ?” Tô Tú Tú khá quý Lê Mộng, một cô gái chăm chỉ và hiểu chuyện.
Hàn Kim Nguyệt gật lắc đầu: “Gia đình nhờ vả quan hệ tìm một công việc, là thợ kỳ lưng trong nhà tắm công cộng. Lê Mộng thích lắm, đang chiến tranh lạnh với nhà.”
Thợ kỳ lưng? Công việc đúng là vất vả thật, hơn nữa một cô gái trẻ nghề cảm thấy thoải mái cũng là lẽ thường. thời buổi công việc khó tìm, nhà cô bé tìm chỗ đó cũng dễ dàng gì.
“Nếu cô bé lấy chồng thì bắt buộc thôi. Nghề kỳ lưng tuy bẩn và mệt nhưng đó là công việc chân chính. Cứ , xem cơ hội chuyển đổi vị trí công tác .”
Tô Tú Tú nghĩ tới việc vài tháng nữa "gió sẽ đổi chiều", nếu Lê Mộng từ bỏ công việc , thể sẽ về nông thôn thanh niên xung phong (nhập đội). So với việc về quê ruộng, thợ kỳ lưng ít nhất còn hơn nhiều, dầm mưa dãi nắng việc quần quật từ sáng sớm đến tối mịt.
Hàn Kim Nguyệt ngạc nhiên chị dâu: “Chị dâu, chị tán thành việc Tiểu Mộng chỗ đó ạ?”
“Chứ nữa? Cô bé nghỉ học , lấy chồng, , chẳng lẽ cứ ở nhà để bố nuôi mãi?” Tô Tú Tú nhớ của Lê Mộng việc , cả nhà trông chờ lương của bố và trai cô bé. Anh trai cô bé hai con, chị hai lấy chồng, cô bé còn một em trai đang học, áp lực kinh tế trong nhà hề nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-khong-trung-sinh-vo-dep-o-tu-hop-vien/chuong-136.html.]
Hàn Kim Nguyệt nghĩ cảnh nhà Lê Mộng, đúng là cuộc sống khá chật vật. Bố cô bé thể sẵn lòng nuôi cô, nhưng chị dâu cô chắc chắn sẽ đồng ý.
“Em sẽ với ạ.” Hàn Kim Nguyệt .
Tô Tú Tú gật đầu: “Em cứ khuyên cô bé cẩn thận, bây giờ tìm việc khó lắm, bao nhiêu học sinh trung học còn đang thất nghiệp kìa!”
Không Hàn Kim Nguyệt khuyên nhủ thế nào mà Lê Mộng đến nhà họ Hàn ở nhờ nữa, chỉ hai ngày thủ tục nhận việc.
Nhìn bạn trở thành thợ kỳ lưng, Hàn Kim Nguyệt chút lo lắng hỏi: “Chị dâu, chị xem em thi đỗ đại học ? Sau khi nghiệp đại học, em phân công công tác ?”
“Với học lực của em, nếu gì bất ngờ xảy thì chắc chắn sẽ đỗ đại học.” Chỉ tiếc là "bất ngờ" sắp đến , Tô Tú Tú khẽ thở dài.
“Biết thế hồi đó em nỗ lực hơn để thi trung cấp sư phạm, sang năm là .” Hàn Kim Nguyệt bĩu môi .
“Chuyện qua đừng hối tiếc. Bây giờ em cứ cố gắng học tập, tích lũy thêm kiến thức cũng thiệt cả.” Tô Tú Tú vỗ vai cô: “Đừng lo, dại nếu em đỗ đại học thì gia đình vẫn thể lo việc cho em .”
Công việc của bố Hàn để vẫn còn đó, đến lúc đó nhờ vả quan hệ hoặc đổi sang một vị trí nhẹ nhàng hơn là Hàn Kim Nguyệt việc ngay.
“Vâng, em cảm ơn chị dâu.” Hàn Kim Nguyệt vui vẻ .
Hai đang trò chuyện thì thấy Tô Vĩnh Cường xách một bưu kiện : “Đại Hữu gửi thư về đấy, còn gửi kèm bao nhiêu đồ nữa, phần của em cũng ở chỗ đây.”
“Anh Đại Hữu bên đó thế nào ạ? Có quen ?” Tô Tú Tú lưng : “Chị dâu tới ạ?”
“Linh Linh đang . Đại Hữu vẫn , đối tượng nhé, con gái của lãnh đạo đơn vị đấy, cả ảnh , cho em xem.” Tô Vĩnh Cường rút tấm ảnh từ trong túi đưa cho Tô Tú Tú.
Tô Tú Tú đón lấy, trong ảnh là một cô gái mặc quân phục, tết hai b.í.m tóc đuôi sam, gương mặt thanh tú và nụ rạng rỡ.
“Trông đôi với Đại Hữu, thế nào, họ sắp kết hôn ạ?” Tô Tú Tú hỏi.
“Anh thư thì thấy ý là chuẩn cưới xin .” Tô Vĩnh Cường lấy lá thư Tôn Đại Hữu gửi cho Tô Tú Tú : “Em xem , gì cho em nào.”
Trong thư đề cập đến chuyện yêu, mà về việc trao đổi hàng hóa. Tôn Đại Hữu vùng họ ở nhiều hoa quả khô, thỉnh thoảng gửi ít về cho nhà ăn thì , nhưng giao dịch lượng lớn thì , để đảm bảo an nên sẽ việc đó nữa.
“Cậu ?” Tô Vĩnh Cường sốt ruột hỏi.
“Không nhắc gì đến chuyện đối tượng cả.” Tô Tú Tú đưa lá thư cho Tô Vĩnh Cường: “Em còn định mua thêm ít táo đỏ, xem cũng xong .”
“Tự ăn thì , chứ nhiều quá chắc chắn thành, dạo kiểm tra gắt lắm.” Tô Vĩnh Cường ghé sát Tô Tú Tú: “Em chuyện thằng Đông cãi với vợ ?”
“Hả?” Tô Tú Tú ngẩn . Đã lâu cô gặp Vương Hướng Đông và Diệp Hiểu Hồng, nên chuyện của họ cô cũng rõ.
“Vợ thằng Đông mấy hôm tìm , nhờ giả chồng cô để đưa phá thai. Em bảo mà cái việc đó ? Lúc đó tìm thằng Đông, đó thằng Đông chẳng chẳng rằng, Diệp Hiểu Hồng cũng loạn, cứ thế theo thằng Đông về. Chuyện mất ngủ cả đêm, cứ lo thế là đúng sai.” Tô Vĩnh Cường nhớ vẻ mặt thất vọng của Diệp Hiểu Hồng mà thấy thoải mái trong lòng.
Tô Tú Tú cạn lời. Diệp Hiểu Hồng tìm ai tìm tìm Tô Vĩnh Cường, nếu cái t.h.a.i phá thật, Vương Hướng Đông chẳng hận c.h.ế.t ? Hơn nữa bệnh viện hồ sơ, nếu ác ý tố cáo thì Tô Vĩnh Cường chỉ mất việc mà danh tiếng cũng tiêu tan. Còn Quách Linh nữa, chị sẽ nghĩ , vạn nhất đòi ly hôn thì tính thế nào?
“Cô nên tìm , tự trách gì? Mà rốt cuộc hai họ ? Diệp Hiểu Hồng định phá cả con ?” Tô Tú Tú tò mò hỏi.
Tô Vĩnh Cường lắc đầu: “Anh rõ, quan hệ giữa và thằng Đông... tóm là giờ ít chuyện với . À, tìm nhà , ngay gần xưởng may luôn. Đợi thu xếp xong, nhớ đến ăn tân gia (ấm nồi) nhé.”
“Được chứ, lúc đó nhất định tụi em sẽ tới.” Tô Tú Tú vui vẻ .
Chương 190: Đang yên đang lành
Căn nhà của Tô Vĩnh Cường là nhờ sư phụ tìm giúp, là gian đông sương của một căn sân tứ hợp viện một lối . Tuy chỉ một gian nhưng thuê cũng dễ dàng.
“Bày biện khá đấy chứ, tường quét ?” Quách Thắng Lợi sờ lên bức tường hỏi.
“Sao gọi tụi , đông sức mạnh lớn, một tối là xong ngay, mất bao lâu?” Hàn Kim Dương quanh một vòng hỏi.
“Mọi đều bận, diện tích cũng lớn, bốn năm buổi tối là xong xuôi hết.” Tô Vĩnh Cường căn nhà, lòng đầy mãn nguyện.