[Niên đại - Xuyên không - Trùng sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 129
Cập nhật lúc: 2026-01-04 14:58:53
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tú Tú và Hàn Kim Nguyệt xong mà mắt chữ O mồm chữ A, bà cô họ đúng là...
"Anh hai, đừng dừng , tiếp ." Hàn Kim Nguyệt giục giã.
"Sau đó bà theo gã thuê về quê. Một thời gian , dượng bán hoành thánh xảy chuyện nên đóng cửa tiệm, dắt con rời khỏi Bắc Kinh, giờ ở cũng ai . Còn bà cô họ thì con với gã thuê, nhưng lúc bụng mang chửa lăng nhăng với khác, vợ bắt quả tang đ.á.n.h cho một trận tơi bời, đứa bé cũng đ.á.n.h hỏng luôn. Có lẽ lúc đó sức khỏe ảnh hưởng nên từ đó về bà hoài t.h.a.i nữa." Hàn Kim Vũ nhớ kể.
"Trời đất, bà cô sống buông thả quá, hèn gì bên nhà chồng đuổi bà ." Hàn Kim Nguyệt cạn lời.
Tô Tú Tú cũng gì hơn, nhưng dù Hàn Thu Hoa cũng là nhà họ Hàn, cô tiện bình phẩm quá nhiều.
"Em thế thôi, tuyệt đối đừng rêu rao với ai đấy." Hàn Kim Vũ dặn dò em gái.
"Em ngốc, em thế nào là 'một , cả họ mang tiếng' mà." Hàn Kim Nguyệt lườm trai một cái.
Người ngoài sẽ quan tâm các thiết , họ chỉ các đều họ Hàn, quan hệ huyết thống. Cô mà như thì cháu gái chắc cũng chẳng gì, nếu chuyện truyền ngoài, tiêu chuẩn chọn đối tượng kết hôn của Hàn Kim Nguyệt chắc chắn sẽ tụt mấy bậc.
"Đây chắc cũng là lý do vì cả thà mắng là m.á.u lạnh chứ nhất quyết cho bà ở nhà ." Hàn Kim Vũ .
Tô Tú Tú nghĩ đây chính là lý do chủ chốt. Hàn Thu Hoa là loại ích kỷ chỉ đến , quan tâm đến khác. Trong đại viện đông thế , vạn nhất bà tằng tịu với ai thì chỉ hôn sự của em Kim Vũ ảnh hưởng, mà cả nhà đều ngóc đầu lên nổi.
"Hix, may mà cả quyết đoán, chứ để bà lỳ lợm ở thì danh tiếng nhà họ Hàn tiêu đời luôn." Hàn Kim Nguyệt cũng nhận vấn đề.
Hàn Kim Dương về đến nhà, thấy ba với ánh mắt sợ hãi thì ngay Tiểu Vũ kể cho Tú Tú và Tiểu Nguyệt về con thật của Hàn Thu Hoa.
"Không , chuyện chú Tư lo ." Hàn Kim Dương đợi lạnh tan bớt mới gần lò sưởi xuống, "Tối nay ăn gì thế? Chạy vạy nãy giờ đói bụng quá."
Hàn Kim Dương chuyện Hàn Thu Hoa bỏ chạy để họ khỏi lo lắng, nhất là Tú Tú đang mang thai, lo nghĩ nhiều quá cho cả và con.
"Ăn sủi cảo ạ! Hôm nay em ăn nhân hẹ. , quẩy thừng bà Mã cho ngon lắm đấy." Hàn Kim Nguyệt bưng đĩa quẩy đưa cho cả.
Hàn Kim Dương ăn một cái: "Bà Mã sang xin ?"
"Anh là bà sang ngay." Tô Tú Tú kể đầu đuôi câu chuyện, "Bà Mã hiểu ý em nên to những lời đó giữa sân, ai cũng uốn lưỡi bảy ."
Còn việc họ lưng thì cô quản , miễn là đừng mặt cô là .
Mùng 5 tháng Giêng, ngày Tô Vĩnh Cường tổ chức tiệc cưới ở quê, lão Mã sang tìm Hàn Kim Dương. Ý của lão là chị em Tú Tú m.a.n.g t.h.a.i , nhưng các là rể thì . Không vì nhà họ Tô, mà đơn giản vì lão thấy em vợ như Vĩnh Cường cũng khá .
Hàn Kim Dương đồng ý, khi bàn bạc với lão Mã, mỗi xách một chiếc phích nước quà mừng để giữ thể diện cho Vĩnh Cường.
Thấy Vĩnh Cường kết hôn, Tú Tú kìm mà hỏi Hàn Kim Vũ. Cậu và Ngô Tĩnh Thu tìm hiểu một thời gian , định khi nào thì chốt chuyện cưới xin.
Hàn Kim Vũ thẹn thùng đáp: "Em cũng đang định thưa với chị, cuối tuần em sẽ sang nhà thăm bố Thu Thu. Nếu các bác ý kiến gì thì chọn ngày đính hôn, hôm nào rảnh tụi em sẽ đăng ký kết hôn. Còn nữa là... bên phía Thu Thu em bày thêm mấy mâm, rình rang một chút cho khỏi coi thường cô ."
"Hai đứa bàn bạc xong hết ? Được thôi, vấn đề gì. Từ lúc em đối tượng, cả bắt đầu sắm sửa đồ đạc chuẩn cho đám cưới của em ." Tô Tú Tú vui vẻ .
"Cảm ơn cả, cảm ơn chị dâu." Hàn Kim Vũ xoa đầu , "Sư phụ cũng cho em một phiếu mua xe đạp và một phiếu mua đồng hồ, em định mua cho Thu Thu."
"Em sắp kết hôn , sẽ là trụ cột gia đình, mấy chuyện em tự quyết định là ." Hàn Kim Dương đại khái.
Thế nhưng đến buổi tối, Hàn Kim Dương vuốt ve cổ tay Tô Tú Tú và hỏi: "Em thích loại đồng hồ như thế nào?"
Tú Tú hiểu ý, sực nhớ lúc chiều Tiểu Vũ mua đồng hồ cho Ngô Tĩnh Thu, cô liền bảo: "Đó là tiền Tiểu Vũ tự kiếm , em suy nghĩ gì . Hơn nữa ở nhà đồng hồ báo thức , em cũng chẳng cần dùng đến."
"Là em thua kém . Đồng hồ Hải Thành? Hay đồng hồ Mai Hoa (Titoni)?" Hàn Kim Dương cầm tay cô ngắm nghía, "Đồng hồ Mai Hoa , kiểu dáng nhỏ nhắn hơn, em đeo chắc chắn sẽ ."
Thấy quyết chí, cô từ chối nữa mà vui vẻ nhận lời: "Vậy em chờ đồng hồ của đấy nhé."
Chương 179: cô
Không Hàn Kim Dương xoay xở từ mà kiếm một tấm phiếu mua đồng hồ thật. Tranh thủ lúc bụng Tú Tú quá lớn, đưa cô đại sảnh bách hóa để mua.
"Anh chính là cái , em xem thích ?" Hàn Kim Dương chỉ chiếc đồng hồ hiệu Mai Hoa trong tủ kính, hỏi ý kiến vợ.
So với chiếc đồng hồ Hải Thành bên cạnh, mẫu đồng hồ nữ hiệu Mai Hoa đúng là tinh tế hơn hẳn. Tú Tú thích nên với nhân viên bán hàng: " thể đeo thử ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-khong-trung-sinh-vo-dep-o-tu-hop-vien/chuong-129.html.]
Cô nhân viên liếc họ một cái, m.ô.n.g vẫn dính c.h.ặ.t ghế: "Không phiếu thì mua ."
Hàn Kim Dương lấy tấm phiếu đặt lên quầy: "Nhanh lên, chúng đang vội."
Nghe thấy thế, cô nhân viên ngược còn cố tình chậm động tác khiến mà phát hỏa.
Tô Tú Tú cô , mỉm hỏi: "Anh Kim Dương, bức tường chữ gì thế? Em rõ lắm."
"Phục vụ nhân dân." Hàn Kim Dương liếc mắt là vợ định gì, liền phối hợp to.
"Ồ, câu đó nghĩa là gì ? Em hiểu lắm, là chúng lên đại hội đường hỏi thử xem?" Tú Tú nghiêng đầu, vẻ mặt đầy ngây thơ hỏi.
Cô nhân viên mặt cắt còn giọt m.á.u, chân tay nhanh thoăn thoắt lấy chiếc đồng hồ khỏi tủ kính: "Dạ, nghĩa là phục vụ nhân dân hết đấy ạ. Thưa đồng chí, đồng hồ đây, để đeo giúp chị nhé?"
"Thôi dám phiền đại giá, để chồng đeo giúp là ." Tô Tú Tú liếc cô một cái, nhàn nhạt .
Xung quanh vài chú ý nhưng Tú Tú thì đều từ bỏ ý định can thiệp.
Sau khi đeo thử, mặt đồng hồ thì nhưng dây rộng. Hàn Kim Dương định bảo thể chỉnh thì cô nhân viên vội : "Ngay cửa đại sảnh bách hóa chỗ chỉnh dây đồng hồ đấy ạ, mang hóa đơn đó là miễn phí."
Thái độ hơn gấp vạn . Tú Tú cũng hạng đà lấn tới, cô gật đầu: "Được, lấy chiếc , hóa đơn cho ."
Hai , mấy cô nhân viên chơi liền xúm an ủi. Một lớn tuổi hơn lên tiếng: "Tiểu Lý, chú ý một chút, lỡ tố cáo thật là mất việc như chơi đấy."
Tiểu Lý sợ hãi gật đầu, từ đó về bao giờ dám "trông mặt mà bắt hình dong" nữa.
Chỉnh xong dây đeo, Hàn Kim Dương đeo tay cho Tú Tú: "Em đeo lắm."
Tú Tú ngắm nghía một hồi tháo cất : "Cứ cất kẻo xước, đợi em sinh xong, mới đeo."
Khó khăn lắm hai mới dịp chơi riêng, Hàn Kim Dương đưa cô ăn thịt nướng. Đây là tiệm thịt nướng duy nhất ở Bắc Kinh, cả thịt bò và thịt dê, chỉ là giá đắt.
"Anh đến đây ăn bao giờ ?" Tú Tú hỏi nhỏ.
"Có bạn từng dẫn đến một . Muốn ăn gì cứ gọi thoải mái." Đã mất công đến, định tiết kiệm.
Tú Tú mở thực đơn , thầm "oa" một tiếng trong lòng. Một đĩa thịt dê 6 đồng, thịt bò 8 đồng, gọi thêm mấy món linh tinh nữa là mất hơn 20 đồng, bằng cả tháng lương của một công nhân bình thường.
"Thôi đừng ăn nữa, đắt quá." Cô thì thầm.
"Lâu lâu mới ăn một , ." Hàn Kim Dương giơ tay gọi phục vụ, gọi một đĩa bò, một đĩa dê, thêm ít rau và đồ uống đưa thực đơn cho Tú Tú: "Em xem cần thêm gì nữa ?"
"Thôi đủ ạ, thiếu thì gọi ." Cô mỉm đưa thực đơn cho nhân viên.
Vì gọi món nên cô cũng mất hứng mà kéo . Hơn nữa đúng, một năm ăn một hai cũng là thể chấp nhận .
Lúc thịt bưng , Tú Tú sững . Khối lượng thời thật là "thật thà", một đĩa đầy ắp, thịt bò thịt dê trông cực kỳ tươi ngon. Đây là ăn thịt thỏa mãn nhất của Tú Tú từ khi xuyên đến thế giới , thỏa mãn cả về thể xác lẫn tâm hồn. Nếu Hàn Kim Dương cản , chắc cô còn ráng nhét thêm nữa.
"Đừng ăn nữa, no quá cho sức khỏe . Nếu em thích, đến." Hàn Kim Dương nhẩm tính tiền tiết kiệm, ăn vài bữa thịt nướng thế vẫn dư sức.
Vì quá no nên hai lững thững dắt bộ về. Đi qua một con hẻm, Tú Tú thấy một phụ nữ tựa cửa, trông quen mắt. Cô định kỹ hơn thì đó nhà.
"Có chuyện gì ?" Hàn Kim Dương thắc mắc.
"Không gì ạ, em thấy một trông giống cô họ của , chắc là em lầm thôi." Tú Tú phía đó một nữa, cửa phòng đóng c.h.ặ.t.
Hàn Kim Dương nheo mắt: "Ở ? Em chỉ xem nào."
"Đấy, căn nhà đó kìa, thực sự giống cô họ . Chả lẽ chú Tư ở mạn ạ?" Cô tò mò hỏi.
"Không , giống cũng nhiều mà, gì lạ cả. Mình về thôi." Hàn Kim Dương căn nhà đó thêm một nữa, bảo Tú Tú lên xe để đẩy cô về.
Về đến nhà, Hàn Kim Nguyệt thấy tiếng động liền chạy từ phòng trong , sáp gần chị dâu hỏi nhỏ: "Chị dâu, cả mua cho chị món gì xịn thế?"
Tô Tú Tú đưa chiếc đồng hồ cho cô bé xem, bảo: "Em lo mà học hành cho giỏi, đợi em đỗ đại học, chị sẽ bảo cả mua cho em một cái."
Trong lòng cô thầm thở dài. Học lực của Kim Nguyệt , nếu thi đại học bình thường chắc chắn sẽ đỗ trường cô bé thích. Tiếc là, kể từ năm nay trở , sẽ còn kỳ thi đại học nào trong suốt mười năm tới nữa.