[Niên đại - Xuyên không - Trùng sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-01-04 14:45:58
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đoạn tụ?” Hàn Kim Vũ ngẩn một chút, “Là ý đàn ông thích đàn ông ạ?”
Tô Tú Tú gật đầu: “ thế, chính là thích đàn ông. Cô gái bắt quả tang tại trận nên mới hủy hôn. Nhà gái vốn hiền lành, chỉ hủy hôn là xong chuyện, ngờ nhà gã mặt dày, ăn cướp la làng, sang nhà cô gái đại náo một trận, mắng cô là loại đoan chính. Thế là bây giờ cô sự thật cũng chẳng ai tin. Ôi, một cô gái như thế mà danh tiếng hủy hoại sạch.”
Thấy Hàn Kim Vũ nhíu mày, Tú Tú vội : “Đây đều là lời chị Bảo Lan kể, chắc là thật. Nếu chú nguyện ý gặp mặt, chị sẽ bảo cả chú nhờ điều tra rõ ràng, nếu nhân phẩm thực sự thì mới gặp.”
Hàn Kim Vũ thấy chị dâu lo lắng như , liền mỉm : “Chị dâu, chuyện của Lý Quả đúng là em buồn, nhưng cũng đến mức suy sụp . Con luôn về phía mà. Cô gái , em gặp thử một .”
Tô Tú Tú nghiêm túc hỏi: “Tiểu Vũ, chú thật lòng chứ? Đây là chuyện chung đại sự, chú nghĩ cho kỹ.”
Hàn Kim Vũ đáp: “Chị dâu, em nghĩ kỹ , đúng hơn là em thông suốt . Em điếc thật, nhưng em môi đoán chữ, cũng chuyện. Nếu đối phương để ý khiếm khuyết thì thôi, coi như duyên; còn nếu họ chấp nhận thì tìm hiểu một thời gian, hợp thì kết hôn, sinh con, sống một đời đơn giản vui vẻ, giống như chị và cả .”
Cậu thực sự nghĩ thông. Trước đây cứ chui ngõ cụt, cứ lo chê điếc. Giờ cứ rõ ngay từ đầu, chê thì thôi chuyện tiếp, chê thì tìm hiểu, hợp thì cưới. Cứ cả và chị dâu xem, hai cũng xem mắt cưới ngay một gặp, giờ chẳng mặn nồng đó ?
Tô Tú Tú gật đầu ghi nhận, nhưng đợi Hàn Kim Dương về, cô vẫn đem chuyện kể , bảo sang trò chuyện kỹ với Tiểu Vũ để xác nhận xem đang tự sa ngã chỉ cả nhà yên lòng .
Hàn Kim Dương xong liền : “Tiểu Vũ nghĩa là chú thực sự nghĩ thế. Chú mong manh như em tưởng .”
Dù , Hàn Kim Dương vẫn sang tâm sự với em trai đến tận nửa đêm mới trở phòng. Nghe thấy tiếng động, Tô Tú Tú dụi mắt, giọng ngái ngủ hỏi: “Tiểu Vũ ?”
“Em đấy , Tiểu Vũ bảo chú thực sự nghĩ thông .” Hàn Kim Dương xoa đầu vợ, “Tiểu Vũ bình thường suy nghĩ nhiều, nhưng chú hề yếu đuối. Ngược , chú kiên cường và nghị lực, nếu thể học cách môi đoán chữ, học , còn tự học hết kiến thức từ tiểu học đến cấp ba?”
Tô Tú Tú ngẩn , chút áy náy: “Xin , là em thiển cận quá.”
“Đừng , em cũng là vì quan tâm chú thôi. Tiểu Vũ cũng vui vì em quan tâm như thế.” Hàn Kim Dương xoa ấm tay chân mới chui chăn, “ về nhân phẩm cô gái , sẽ nhờ điều tra kỹ.”
“Em cũng ý đó, từng hủy hôn quan trọng, quan trọng là đạo đức .” Tú Tú gật đầu.
“Thôi đừng chuyện nữa, muộn , mau ngủ em.” Hàn Kim Dương ngáp một cái.
Tô Tú Tú ngủ một giấc nên giờ tỉnh táo hẳn, nhất thời ngủ . thấy chồng mai còn , cô kéo tán gẫu tiếp mà nhắm mắt giả vờ ngủ. Đợi ngủ say, cô mới mở mắt trần nhà, hết nghĩ về chuyện của Tô Vĩnh Cường và Quách Linh, nghĩ xem Đại Hữu sống bên đó thế nào, Vương Hướng Đông và Diệp Hiểu Hồng đang cãi ...
Đột nhiên, bụng cô "đá" một cái, thế là cô chẳng còn tâm trí nghĩ chuyện thiên hạ nữa, cả trái tim đều đặt đứa con. Cô tưởng tượng lúc con chào đời, con giống ai, lúc nào bò, lúc nào , con học, lên đại học, yêu đương... nghĩ mãi cô cũng chìm giấc ngủ lúc nào .
“Sao trông em uể oải thế ?” Vương Mỹ Quyên bưng một bát mận sang, thấy Tú Tú đang gà gật thì buồn hỏi.
“Đêm qua em thức giấc giữa chừng ngủ , mãi gần sáng mới chợp mắt một tí.” chẳng bao lâu thì tiếng ồn ào ngoài sân đ.á.n.h thức cô dậy.
“Nửa đêm ngủ em còn nghĩ gì thế?” Mỹ Quyên đặt bát mận xuống mặt cô, “Họ hàng nhà chồng chị cho đấy, chị chia cho em mấy quả ăn thử.”
“Cảm ơn chị, trông ngon quá.” Tú Tú bưng rửa nhét ngay một quả miệng, mắt sáng rực lên: “Ngon thật đấy, chị cũng ăn một quả .”
Vương Mỹ Quyên nuốt nước miếng, lắc đầu: “Em thấy chua ?”
“Không chua mà, em thấy ngon cực kỳ.” Tú Tú thấy vị đưa miệng, thể ăn một hết cả bát.
“Tú Tú , hôm nọ chị thấy em ôm cả bát dưa cải chua ăn tì tì. Em thích ăn chua thế , khéo là con trai ?” Mỹ Quyên bụng cô, nghi ngờ .
Tú Tú ha hả: “Chị ‘chua nam cay nữ’ đấy ? Em chỉ thích chua, em còn thích cả cay nữa, nhất là chua cay. Thế chị bảo đây là con trai con gái?”
Mỹ Quyên vỗ trán: “Cũng đúng, chị m.a.n.g t.h.a.i xong chẳng thích chua cũng chẳng thích cay, chỉ thích đồ ngọt. Chẳng lẽ chị m.a.n.g t.h.a.i ‘ nam nữ’?”
“Em bây giờ mà, trai gái quan trọng, cứ khỏe mạnh là .” Tú Tú nhẹ nhàng xoa bụng, dịu dàng . Vương Mỹ Quyên cũng gật đầu đồng tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-xuyen-khong-trung-sinh-vo-dep-o-tu-hop-vien/chuong-113.html.]
Hai trò chuyện một lát, Mỹ Quyên thấy Tú Tú ngáp dài thì tìm cớ về, bảo cô mau ngủ bù một giấc. Giấc ngủ thực sự sảng khoái, cô ngủ một mạch đến tận hơn hai giờ chiều. Lúc tỉnh dậy ngoài cửa sổ, cô phát hiện trời đổ tuyết.
“Tiểu Vũ, Tiểu Nguyệt, ngoài tuyết .” Tú Tú quấn áo bông ngoài.
“Chị dâu, mau lên giường lò cho ấm.” Hàn Kim Nguyệt lật chăn bảo Tú Tú , : “Lúc nãy em định gọi chị dậy ăn cơm nhưng thấy chị ngủ ngon quá nên thôi. Cơm vẫn còn đang ủ ấm lò, chị ăn bây giờ ?”
Tú Tú xoa bụng, đúng là thấy đói. Cô định xuống lấy cơm thì Kim Nguyệt cản . “Chị đừng cử động, để em lấy cho.” Cô bé nhanh thoăn thoắt nhảy xuống giường, lấy cơm và đũa chạy về, động tác dứt khoát và nhanh nhẹn vô cùng.
“Cảm ơn em nhé.” Tú Tú ngẩn mỉm .
“Chị em còn khách sáo gì. Tối nay ăn gì chị? Hay món ‘loạn độn’ (hầm thập cẩm), áp thêm mấy cái bánh ngô nhé?” Kim Nguyệt hỏi.
“Duyệt! Lâu chị ăn món đó.” Tú Tú gật đầu.
Trời đổ tuyết khiến việc của khó khăn hơn. Tú Tú bụng mang chửa nên cũng ít ngoài, ngờ Diệp Hiểu Hồng đến.
“Chị dâu? Mau nhà ạ.” Tú Tú vội nhóm lò sưởi đặt mặt cô, đưa cái lò sưởi cầm tay cho cô ôm, hỏi: “Trời tuyết thế chị xuống núi gì ạ?”
“Chị xuống từ sáng , ngờ trời đổ tuyết nên giờ về .” Diệp Hiểu Hồng bĩu môi, lấy từ trong gùi một tảng thịt đông cứng ngắc và hai con gà sạch. “Mấy thứ , em xem thể đổi cho chị ít len ? Không cần nhiều , đủ móc một bộ quần áo nhỏ cho trẻ con là .”
“Đổi len thì vấn đề gì, chỉ là... Đông T.ử bên thu mua, với quan hệ của hiện giờ thì đổi ít len khó nhỉ?” Tú Tú kìm tò mò hỏi.
Diệp Hiểu Hồng nhạt: “Anh bảo vội, đợi con sinh mới đổi. Chị thì sốt ruột, mùa đông ở nhà rảnh rỗi việc gì , định móc cho con cái áo len.”
“Hóa là . Vâng, chị cứ để đồ ở đây, lát em hỏi xem , chắc là thôi.” Tú Tú hỏi sâu thêm. Chuyện nhà , họ thì cũng nên tò mò quá mức gì.
Chương 156: Mùi vị chua nồng của tình yêu
Thực cần tìm ai khác, chính Tú Tú cũng thể đổi len cho chị. về phía Vương Hướng Đông, cô cảm thấy đáng tin lắm nên vẫn giữ kẽ. Hơn nữa, dù Diệp Hiểu Hồng và Vương Hướng Đông vẻ đang cãi , nhưng họ vẫn là vợ chồng, đang con chung, chừng mai hòa thuận, nhỡ Hiểu Hồng đem hết chuyện kể cho chồng thì cũng phiền.
Hàn Kim Dương về, thấy tảng thịt và gà thì Diệp Hiểu Hồng tới, còn giấu chồng đổi len, khỏi nhướng mày.
“Em thực sự tò mò ? Anh quen nhiều ở xưởng thép lắm, chẳng xa, Quân T.ử cùng bộ phận với Vương Hướng Đông luôn, là để hỏi thử?” Hàn Kim Dương trêu vợ.
Tú Tú lườm một cái: “Chuyện riêng của liên quan gì đến em. , mai qua nhà chị Hai một chuyến nhé.” Vì chuyện đột xuất của Tiểu Vũ mà đến giờ họ vẫn trả lễ, nhà họ Mã khéo nghĩ họ là hạng ki bo chỉ nhận mà cho.
“ thế.” Hàn Kim Dương gật đầu, đưa quả óc ch.ó bóc vỏ cho Tú Tú, “Ăn nhiều , món bổ lắm.” Thực liên lạc với đồng đội cũ ở vùng biên cương, nhờ kiếm thêm hạt khô, trả bằng tiền hoặc đổi đồ cũng .
Tú Tú từng mạng thấy bảo ăn nhiều óc ch.ó con sẽ thông minh hơn. Dù tin, nhưng hạt khô cho sức khỏe là thật, nhất là trong thời đại thiếu thốn , bổ sung dinh dưỡng chút nào chút nấy.
Hai đang bóc ăn thì thấy Tô Vĩnh Cường khoác gùi , lông mi dính đầy sương trắng.
“Anh Hai? Anh về ạ?” Tú Tú vui mừng reo lên. Vì thành tích xuất sắc, Hai cử học tập tại viện nghiên cứu trong 20 ngày, thế nên cả đợt Tú Tú gặp .
“Ừ, về từ chiều, họp một mạch đến giờ mới tan .” Tô Vĩnh Cường hà lòng bàn tay xoa xoa, “Có gì ăn ? Hay nước uống cũng ?”
“Có ạ, nay nhà em nấu canh xương. Kim Dương, mau múc cho Hai bát canh.” Tú Tú vội vàng bảo chồng.
“Không cần , để tự .” Tô Vĩnh Cường đặt gùi xuống, thành thục lấy bát đũa tự múc canh. Húp vài hụm, cả ấm hẳn lên: “Ngon quá, Tiểu Vũ nấu đúng ?”
“Anh Cường, đoán sai nhé, bát canh là do chính tay em hầm đấy.” Hàn Kim Nguyệt thấy tiếng Tô Vĩnh Cường liền chạy huỳnh huỵch từ gác xuống, “Thế nào, vị thua gì trai em chứ?”
Tô Vĩnh Cường mồm đầy bánh bao và củ cải, chỉ thể giơ ngón tay cái lên cho lời khen. Kim Nguyệt hếch cằm tự hào: “Chờ một thời gian nữa, sẽ thấy em nấu còn ngon hơn cả Hai cho xem.”
“Ái chà!” Kim Nguyệt kêu lên một tiếng, thấy Hàn Kim Vũ liền lườm một cái: “Anh Hai, sợ em vượt mặt ?”