“Trong dãy núi tám ngôi làng lớn, gần ngọn núi nhất chính là thôn Đại Liễu Thụ. Số trong thôn Đại Liễu Thụ đông nhất là họ Lưu, tám phần trong thôn đều họ Lưu. Cô cô gái chạy tên là Lưu Xuân Ni, các cô chắc chắn là của thôn Đại Liễu Thụ.”
“Cô của thôn Đại Liễu Thụ ? Hai là ở ?” Tôn Ngọc Mai hai cô cháu Liễu Tiên Dao hỏi, đó cô nhớ vẫn tự giới thiệu, cô vội vàng tự giới thiệu: “Chào hai , là thanh niên tri thức xuống nông thôn ở thôn Đại Liễu Thụ, tên là Tôn Ngọc Mai. Cảm ơn hai cứu .”
Tôn Ngọc Mai. Tôn Ngọc Mai ở thôn Đại Liễu Thụ. Cái tên thật quen thuộc, cô từng thấy ở nhỉ.
“Cô quen ?” Thấy Liễu Tiên Dao xong lời thì ngẩn , Tôn Ngọc Mai ướm hỏi.
Liễu Tiên Dao lắc đầu : “Không. Không quen.”
“Nếu cô thì chẳng nên nhanh ch.óng xuống núi . Trong rừng nguy hiểm, đừng lên núi nữa. Lợn rừng cũng ăn thịt đấy.” Liễu Tiên Dao với vẻ mặt bình thản với Tôn Ngọc Mai.
Lợn rừng ăn thịt , chuyện vùng núi đều , đây bí mật gì. Hễ là mãnh thú thì đều là động vật ăn thịt, con cũng là động vật.
Tôn Ngọc Mai Liễu Tiên Dao bảo cô xuống núi, cô do dự một chút Liễu Tiên Dao : “Lưu Xuân Ni nó lừa lên núi, hại c.h.ế.t . Nó đây là mưu sát .”
“Cô mới thấy nó đẩy ngã , để c.h.ế.t miệng lợn rừng đó, nó đây chính là mưu sát. đồn công an công xã báo án, để công an bắt nó . Cô là nhân chứng, cô thể cùng chứng cho ?”
“Cô yên tâm, sẽ để cô chạy một chuyến . Chỉ cần cô sẵn sàng mặt chứng cho , thể trả ơn cô mười đồng.”
Tôn Ngọc Mai Liễu Tiên Dao , trong mắt cô mang theo sự mong đợi.
Hiện tại, mười đồng quả thực là một khoản tiền lớn. Liễu Tiên Dao cô thiếu tiền, mười đồng cô để mắt. Cho dù cô thiếu tiền, cô cũng sẽ vì mười đồng mà chứng cho Tôn Ngọc Mai.
Cô chỉ cảm thấy Tôn Ngọc Mai quá ngây thơ .
Tôn Ngọc Mai thấy Liễu Tiên Dao gì, cô : “Vậy hai mươi đồng, chỉ cần cô sẵn sàng chứng cho , sẽ đưa cô hai mươi đồng, thấy thế nào?”
Tôn Ngọc Mai nghĩ Liễu Tiên Dao gì là vì chê tiền ít, chê tiền cô đưa ít.
Liễu Tiên Dao Tôn Ngọc Mai bằng ánh mắt như một kẻ ngốc.
“Cô, thật sự ngây thơ.” Cô gái ngây thơ đến mức đơn thuần, Liễu Tiên Dao cạn lời.
“Cô ý gì? Cô sẵn lòng ?” Tôn Ngọc Mai nhíu mày hiểu hỏi.
“ đương nhiên sẵn lòng.” Liễu Tiên Dao dậy từ cao xuống Tôn Ngọc Mai :
“Trưởng thôn của thôn Đại Liễu Thụ họ Lưu, các cán bộ của thôn Đại Liễu Thụ đều họ Lưu . Không sự phê chuẩn của cán bộ thôn Đại Liễu Thụ, cô rời khỏi thôn Đại Liễu Thụ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-van-phao-hoi-nhat-duoc-phao-hoi-lam-chong/chuong-76.html.]
“Chuyện Lưu Xuân Ni đẩy cô, chỉ cô và . Chúng của thôn Đại Liễu Thụ, bắt tận tay mặt bàn dân thiên hạ, cho dù chúng chứng cho cô cũng sẽ ai tin . Cán bộ thôn Đại Liễu Thụ tin con gái nhà họ Lưu của , chẳng lẽ tin ngoài .”
“Chúng nếu chứng cho cô, chừng còn thành là vu khống con gái nhà họ Lưu, đến lúc đó chừng sẽ mang nguy hiểm tính mạng cho chúng .”
“Còn về cô, cô hiện tại là thanh niên tri thức của thôn Đại Liễu Thụ, nếu cô dám vu khống con gái nhà họ Lưu, những ngày tháng khổ cực ở thôn Đại Liễu Thụ sẽ dành cho cô. Cô chắc chắn là cô vẫn kiện ?”
Cô gái rõ ràng là nhận rõ tình hình.
“Vậy bây giờ? Lưu Xuân Ni nó mưu sát , chẳng lẽ cứ cái gì cũng , cứ thế mà bỏ qua cho nó ?” Tôn Ngọc Mai cam tâm .
Liễu Tiên Dao Tôn Ngọc Mai : “Cô là thanh niên tri thức, cô bây giờ nên nghĩ thế nào để sống ở trong thôn. Chuyện Lưu Xuân Ni chắc chắn dám ngoài, cô cũng coi như chuyện từng xảy . Quay về sống những ngày tháng của , nâng cao cảnh giác đề phòng những khác một chút, đừng dễ dàng tin tưởng khác.”
“Còn về chuyện báo thù cô tạm thời đừng nghĩ đến nữa. Quân t.ử báo thù, mười năm muộn. Sau cô chắc cơ hội báo thù.”
Thấy cô là Tôn Ngọc Mai, Liễu Tiên Dao cô mới nhiều như đấy.
Tôn Ngọc Mai lời Liễu Tiên Dao, trong lòng suy nghĩ qua, cô Liễu Tiên Dao lý, nhưng trong lòng cô vẫn cam tâm.
Liễu Tiên Dao mặc kệ cô cam tâm , cô với Tôn Ngọc Mai: “Trên núi trời nhanh tối, lúc mặt trời sắp xuống núi . Ban đêm trong rừng sẽ nguy hiểm hơn, cô vẫn nên nhanh ch.óng xuống núi thôi. Chúng cũng về .”
Tôn Ngọc Mai dậy, cử động tay chân xác nhận thương. Liễu Tiên Dao động tác của cô , cảm thấy cô gái cũng thật là chậm chạp, đến bây giờ mới nhớ xác nhận xem thương .
Tôn Ngọc Mai chạy núi, trầy xước là khó tránh khỏi. Tuy nhiên cô may mắn, chỉ một vết thương nhỏ, đáng ngại.
“Cảm ơn hai cứu . , hai tên gì ? Sau sẽ báo đáp hai .” Tôn Ngọc Mai khi phản ứng mới thấy vẫn hỏi tên ân nhân.
“Không cần . Không cần cô báo đáp, cô mau xuống núi thôi. Mau .” Liễu Tiên Dao còn tâm trí chuyện tiếp với Tôn Ngọc Mai nữa, cô trực tiếp đuổi .
Tôn Ngọc Mai thấy Liễu Tiên Dao còn kiên nhẫn nữa, cô cũng dám ở .
“Dù vẫn cảm ơn hai cứu , tạm biệt.” Tôn Ngọc Mai một nữa cảm ơn vội vàng rời .
Đợi đến khi Tôn Ngọc Mai mất dạng , Thiết Đản lập tức vui vẻ lên.
“Bốn con lợn rừng lớn. Cô ơi, chúng thịt ăn . Cô ơi, chúng vác lợn rừng về .” Thiết Đản đề nghị, đợi nữa mà kéo lợn rừng .
Hai mùa xuân hạ là mùa sinh sản của động thực vật, Liễu Tiên Dao lên núi bắt thú rừng giảm đáng kể, trong nhà cũng bữa nào cũng ăn thịt.
Thiết Đản thèm thịt . Rõ ràng Lão Đạo ăn chay, Thiết Đản nuôi nấng lớn lên là thịt vui. Nghĩ thì đây chắc là di truyền gen nhỉ. Thiết Đản chắc là di truyền từ cha .