" , ông còn để đồ cho con nữa. Thằng cả, lấy cái hộp của ba đây."
Lão thái gia nhớ đến đồ của , bảo bác cả lấy giúp. Bác cả hiểu rõ đồ đạc của ông cụ, nhanh ch.óng bê từ trong tủ một chiếc rương lớn đặt lên bàn đầu giường.
Bác cả giúp mở rương, tìm thấy chiếc hộp gấm mà ông cụ mở đưa cho ông.
Ông cụ lấy từ trong hộp một tấm ảnh cũ đưa cho cô.
"Tiểu Nguyệt Nha, con chắc từng thấy cha nhỉ. Cho con xem , đây là cha con."
Cô tấm ảnh, đó là một tấm ảnh gia đình. Là lão thái gia cùng vợ và bốn con, cùng mấy đứa cháu chụp chung.
Ông cụ chỉ đôi nam nữ trẻ tuổi trong tấm ảnh đen trắng. Họ đều mặc quân phục, gương mặt vô cùng trẻ trung. Có thể thấy những trong ảnh thần thái, ánh mắt sáng ngời.
Cô kỹ và phát hiện bà nội và Tuệ Ninh trông giống , cả đôi mắt và lông mày của cô cũng giống bà. Cha cô cũng giống bà nội nhất trong bốn em.
Hèn chi nhà họ Liễu thấy Tuệ Ninh nhận ngay, hèn chi ông cụ bảo cô giống cha.
Cô vuốt ve tấm ảnh : "Cha con và con trông thần thái quá. Giống hệt ông nội ."
Ông cụ bảo: "Bốn em tụi nó, cha con là đứa trai nhất. Hồi đó bao nhiêu cô gái thích cha con, nhưng cha con chỉ thích mỗi con thôi."
"Tiểu Nguyệt Nha , xem cái . Những thứ vốn định để cho cha con, nhưng cha con sớm quá, nên giờ để cho con. Của cha con cũng là của con hết."
Ông cụ vỗ vỗ chiếc rương lớn và .
Cô vội từ chối: "Thế ạ. Đây là đồ của ông, con thể nhận . Ông nội, ông cứ để cho các các em họ ạ."
Nhận nhà là bất đắc dĩ , cô thể lấy đồ của nhà họ Liễu . Tuyệt đối .
Nghe cô từ chối, ông cụ chút nôn nóng bảo: "Chúng nó , hết . Cái là cho con, cho con mà. Con nhận lấy , nhận lấy ."
Cô định từ chối nữa nhưng ba em bác cả vội vàng khuyên: "Tiểu Nguyệt Nha, ông nội cho thì cháu cứ nhận lấy ."
Bà cô cả cũng khuyên: "Phải đấy, nhận lấy cháu, đây vốn là đồ dành cho cháu mà, nhận lấy ."
Chú ba cũng tiếp lời: "Đứa nhỏ ngoan, lớn ban tặng từ chối. Ông cho cháu thì cháu cứ nhận. Để ông toại nguyện, đó cũng là lòng hiếu thảo của cháu."
"Con nhận lấy mà." Ông cụ kéo tay cô đặt lên chiếc rương.
Nhìn ông cụ, cô thực sự nỡ buông lời từ chối. Cô thỏa hiệp: "Dạ con nhận ạ, con cảm ơn ông nội."
Cô quyết định cứ nhận , sẽ trả cho nhà họ Liễu .
Nghe cô nhận, ông cụ mừng rỡ bảo: "Ông cho cháu thì cần cảm ơn ."
Dường như thành tâm nguyện, ông cụ thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu Nguyệt Nha, ông thấy bà nội con ..."
Ông cụ mỉm , giọng ngày càng nhỏ dần, cuối cùng cô thấy ông thầm thì: "Uyển Anh, bà và Tùng Tấn đến đón ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-van-phao-hoi-nhat-duoc-phao-hoi-lam-chong/chuong-340.html.]
Lão thái gia nhắm mắt xuôi tay với nụ môi.
"Ba!"
"Ông nội!"
Tiếng thương tâm của bác cả và vang lên. Lão thái gia .
Lúc bắt mạch cô ông chỉ còn một tàn. ngờ khi gặp cô, thở đó tan biến nhanh đến .
Cô cũng kìm nước mắt.
Nhìn gương mặt thanh thản của ông cụ, chắc hẳn ông còn gì hối tiếc nữa .
Lão thái gia qua đời, việc tiếp theo là lo hậu sự cho ông. Ông là vị hùng kháng chiến lão thành, là một vị tướng già, nên tang lễ tổ chức vô cùng long trọng và trang nghiêm.
Những chị em họ, cháu chắt mà cô còn kịp nhận mặt, đều tề tựu đông đủ tại linh đường. Họ đều từ khắp nơi vội vã trở về, ai nấy đều phong trần mệt mỏi.
Tang lễ của lão thái gia do Chính phủ và Quân đội tổ chức, ông an táng cùng các đồng đội và cấp tại Nghĩa trang Cách mạng Bát Bảo Sơn.
Cô với tư cách là cháu gái ruột thịt, cùng nhà họ Liễu đưa tiễn lão thái gia về nơi an nghỉ cuối cùng.
Sau khi hậu sự tất, nhà họ Liễu tập trung tại phòng khách lớn. Vợ chồng cô cũng đưa hai con đến.
Khi đông đủ, bác cả : "Tiểu Nguyệt Nha, đây với bác."
Cô và Chu Tĩnh Cương cùng hai con một bên.
Dáng vẻ bác cả ngoắc cô khiến cô cảm thấy bác đang gọi một đứa trẻ con .
Dù thế cô vẫn bước tới: "Bác cả."
"Nào, xuống cạnh bác." Bác cả vỗ vỗ chỗ trống sofa, cô đành cứng xuống.
"Ông nội các cháu gấp quá, nhà còn kịp giới thiệu với các cháu. Đây chính là Tiểu Nguyệt Nha mà ông vẫn thường nhắc tới. Tiểu Nguyệt Nha là con gái của chú Hai Liễu Tùng Tấn, cũng là chị em của các cháu."
"Mọi quen với , chị em chung sống, chăm sóc lẫn . Phải chỗ dựa cho Tiểu Nguyệt Nha, để ai bắt nạt con bé..."
Bác cả cứ luyên thuyên mãi, cô mà thấy ngượng ngùng.
"Bác cả, hiện giờ cháu , ai bắt nạt cháu ạ. Bác cần lo lắng quá."
"Em Hai, là cả Liễu Thành Đông của em, chuyện gì, gì ấm ức cứ với cả, sẽ chủ cho em."
Liễu Thành Đông - con trai cả của bác cả lên tiếng , những khác cũng nhao nhao hưởng ứng.
"Phải đấy, nhỡ thằng Chu Tĩnh Cương dám bắt nạt em, em buồn, em cứ bảo Ba, Ba sẽ tẩn nó một trận cho em..."
Cô nhấn chìm trong tiếng của các em trai.
Mãi đến tối, khi ăn cơm xong, nhà họ Liễu mới để gia đình cô về.