Niên Đại Văn: Pháo Hôi Nhặt Được Pháo Hôi Làm Chồng - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-01-10 07:35:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy Liễu Tiên Dao về, Chu Tĩnh Cương dậy, đưa tay đỡ lấy cô và hỏi: "Thế nào ? Bệnh nhân ? Không chứ?" Chu Tĩnh Cương hỏi thăm bệnh nhân , bởi đó chuyện chiến sĩ thương tối qua.

 

Bệnh nhân ở bệnh viện quân y phần lớn đều là quân nhân thương hoặc bệnh. Là quân nhân, Chu Tĩnh Cương đương nhiên tin .

 

"Không , định . Là tình huống đột phát, hiện giờ tạm thời còn nguy hiểm đến tính mạng."

 

Liễu Tiên Dao trả lời xuống đưa tay lấy cặp l.ồ.ng cơm. Cô quá đói , giờ chỉ ăn thôi.

 

Chu Tĩnh Cương vội vàng giúp cô mở cặp l.ồ.ng, đặt mặt cô, thậm chí còn đưa cả thìa tay cô. Liễu Tiên Dao vội vàng ăn ngấu nghiến, ăn liền mấy miếng mới chậm . Tuy ăn nhanh nhưng động tác của cô vẫn thanh nhã, hề thô lỗ.

 

Cô cúi đầu ăn, quên luôn cả Chu Tĩnh Cương, cũng chẳng câu nào. Chu Tĩnh Cương dáng vẻ của cô, khỏi xót xa.

 

Đợi Liễu Tiên Dao ăn một nửa, hồi phục sức lực, cô mới nhớ tới Chu Tĩnh Cương.

 

"Anh . Đứng đó gì?" Liễu Tiên Dao mời Chu Tĩnh Cương xuống.

 

Chu Tĩnh Cương đối diện Liễu Tiên Dao qua chiếc bàn, cô chăm chú, khiến cô cảm thấy tự nhiên, ngẩng lên bảo: "Anh đừng cứ em mãi thế."

 

"Các ... thương chứ?" Liễu Tiên Dao hỏi. Về chuyện nhiệm vụ, cô hỏi nhiệm vụ gì.

 

Chu Tĩnh Cương : "Không ai trúng đạn cả, là vết thương ngoài da thôi. Đã tìm bác sĩ xử lý ."

 

Liễu Tiên Dao đang định cúi đầu ăn cơm thì ngẩng lên hỏi: "Anh cũng thương ?"

 

"Vết thương ngoài da thôi, cần lo ." Chu Tĩnh Cương , để cô yên tâm còn đưa vết thương băng bó tay cho cô xem.

 

Liễu Tiên Dao thấy, cô xán gần xem và : "Lát nữa để em xem kỹ cho."

 

Chu Tĩnh Cương bảo: "Được, em cứ ăn cơm ."

 

Ăn xong, lúc thu dọn cặp l.ồ.ng thấy túi đồ ăn đặt bàn, Liễu Tiên Dao sang hỏi : "Cái ... là mua ?"

 

Chu Tĩnh Cương : "Anh các em thường xuyên bận đến mức quên cả ăn, những món đồ khô để lâu, vị cũng khá ngon. Em cất , nếu kịp nhà bếp ăn thì ăn một ít lót ."

 

Liễu Tiên Dao túi bánh, thấy cốc nước ấm đang để bàn,

 

"Thực ... thực cần những việc , cần như ." Giọng Liễu Tiên Dao lí nhí. Cô dám Chu Tĩnh Cương.

 

Họ chỉ là vợ chồng giả, vợ chồng thật . Giữa họ chỉ là quan hệ đồng chí bình thường, hiện giờ miễn cưỡng thể coi là quan hệ đồng đội. Những gì Chu Tĩnh Cương vượt quá quan hệ đồng chí thông thường, đối xử với cô quá , khiến cô chút lúng túng.

 

Liễu Tiên Dao đần độn, dù nhất thời cảm nhận thì lâu dần cô cũng nhận . Chuyện kiếp kinh nghiệm, kiếp cũng là đầu tiên gặp , cô nên đối mặt và xử lý thế nào.

 

"Tiểu Liễu, chăm sóc em là chuyện nên , em cần thấy gánh nặng."

 

Chu Tĩnh Cương cũng là tâm tư tinh tế, nhận cô đang tự nhiên nên cố ý .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-van-phao-hoi-nhat-duoc-phao-hoi-lam-chong/chuong-153.html.]

 

"Chẳng em định xem vết thương cho ?" Chu Tĩnh Cương sợ cô bối rối nên chuyển chủ đề.

 

Vừa nhắc đến chuyện , Liễu Tiên Dao liền gạt bỏ tâm tư khác đầu, quan tâm đến vết thương của .

 

"Để em bắt mạch cho ." Liễu Tiên Dao bắt mạch cho Chu Tĩnh Cương, những ngón tay thon dài trắng trẻo đặt lên cổ tay đen của , sự chênh lệch màu sắc đen trắng thật rõ rệt.

 

Chu Tĩnh Cương chằm chằm ngón tay của cô, còn Liễu Tiên Dao thì chuyên tâm bắt mạch.

 

"Có lăn từ cao xuống ?" Liễu Tiên Dao thu tay , Chu Tĩnh Cương cũng sực tỉnh khi cô hỏi.

 

"Không hẳn, lăn từ sườn dốc xuống mương. Vết thương tay là do trầy xước lúc lăn xuống thôi. Bác sĩ xử lý vết thương cho ." Chu Tĩnh Cương thú thật.

 

Anh giấu nổi cô.

 

"Lúc lăn xuống, phần lưng đập đá ?" Liễu Tiên Dao Chu Tĩnh Cương nghiêm nghị hỏi.

 

Chu Tĩnh Cương thấy vẻ mặt cô nghiêm trọng thì vội : "Không đập đá, là đập một gốc cây khô. Tiểu Liễu, chứ?"

 

"Lưng lực va đập mạnh như dám bảo ? Có tìm bác sĩ Trung y bắt mạch cho đúng ?" Liễu Tiên Dao bực lườm một cái. Những thật là, cứ cậy trẻ khỏe mà chẳng coi vết thương của gì.

 

"Em bắt mạch chẳng cũng thế ?" Chu Tĩnh Cương cố ý khì khì, cô lườm thêm cái nữa.

 

Anh ngược còn vui vẻ.

 

"Anh đây đợi một lát." Liễu Tiên Dao xong cầm cặp l.ồ.ng cơm ngoài, chừng mười phút , cô mang theo chiếc cặp l.ồ.ng rửa sạch và một chai cồn khử trùng .

 

Liễu Tiên Dao đóng cửa văn phòng, đó với Chu Tĩnh Cương: "Cởi áo , để em châm cứu cho."

 

Liễu Tiên Dao năng thản nhiên, lúc trong mắt cô chỉ là một bệnh nhân.

 

Chu Tĩnh Cương lời chút tự nhiên.

 

"Anh nhanh lên, lề mề gì?" Thấy lề mề, cô thúc giục.

 

Chu Tĩnh Cương vội cởi áo, lưng về phía Liễu Tiên Dao, để lộ phần lưng mấy vết bầm tím, nghiêm trọng đến mức tím bầm .

 

"Thương nặng thế mà còn bảo ?"

 

Ở phía lưng , Liễu Tiên Dao hề kiêng dè lấy từ trong gian một cái lọ đưa cho Chu Tĩnh Cương và bảo: "Uống t.h.u.ố.c trong lọ ."

 

Chu Tĩnh Cương hề nghi ngờ, cầm lấy t.h.u.ố.c uống luôn. Sau khi khử trùng phần lưng cho , cô bắt đầu châm cứu.

 

Liễu Tiên Dao tập trung, cô hề rằng Chu Tĩnh Cương đang lưng phía , cầm cái lọ trong tay mà ngẩn ngơ ngốc nghếch. Nếu ai chắc tưởng cô đang châm cứu mà là đang xoa bóp cho chứ.

 

 

Loading...