Nhắc đến Giản Thư Hành, Tiếu Vân nữ sĩ liền khỏi chán ghét, bà đưa tay chỉ lên lầu.
“Đấy, lầu đấy, hôm nay đầu gặp con rể, trang điểm thật lộng lẫy, đến giờ vẫn xuống.”
Tiếu Vân xong, liền gọi về phía cầu thang: “Ông Giản ơi, ông xong ? Con gái với con rể về .”
“Đừng giục, tới đây tới đây.” Nói Giản Thư Hành từ lầu xuống.
Ông ha hả với Khương Bội Dao và : “Dao Dao, xin nhé, để các con đợi lâu, hôm nay đầu gặp con rể, bố cũng ăn diện một chút, ha ha.”
Khương Bội Dao thấy Giản Thư Hành tới, liền dậy .
“Bố, mau tới , con giới thiệu với bố, đây là Thanh Yến, con rể của bố. Thanh Yến, đây là bố em.”
Thanh Yến cũng dậy cùng Khương Bội Dao, chờ cô giới thiệu xong.
Mới mở miệng : “Bố, chào bố, con tên là Thanh Yến, là chồng mới cưới của Dao Dao.”
Giản Thư Hành Thanh Yến gật gật đầu, “Ngồi , cả lên gì.”
Giản Thư Hành xuống liền hỏi về tình hình gia đình, công việc của Thanh Yến.
Thanh Yến lượt trả lời, khi hỏi xong, họ cảm thấy những mặt khác đều , chỉ điều công việc thì chút .
Chẳng lẽ để Dao Dao nuôi ? Nói cũng ho gì.
“Thanh Yến , con dự định gì ? Có hứng thú đến công ty nhà việc ?” Tiếu Vân mở miệng hỏi.
Nhà bà thể nuôi họ, nhưng nhà cho là một chuyện, đàn ông con trai một công việc định mới . Nói cũng dễ , thì mấy hôm nữa đám cưới, bạn bè thích hỏi đến cũng khó trả lời. Đến lúc đó nếu nhà trai công việc, bà tin với tốc độ buôn chuyện của bây giờ, đến nửa ngày cả giới thượng lưu sẽ đồn ầm lên rằng, cô gái nhà họ Khương tìm một chồng chỉ cái mã, ăn bám vợ.
Khương Bội Dao liền mở miệng : “À, , A Yến công việc, chỉ là tự do thôi, kiếm nhiều hơn con nhiều, tin lát nữa An An về bố thể hỏi nó.”
“Thật ?”
Tiếu Vân chút nghi ngờ hỏi.
“Đương nhiên là thật , con lừa gì.”
Ai, vẫn là cô nghĩ quá đơn giản, ngờ bố nuôi sẽ hỏi những chuyện công việc .
Thanh Yến cũng sự nghi ngờ của họ, bèn mở miệng : “Bố , con quả thật công việc định, nhưng hiện tại con đang về lĩnh vực đồ cổ, tương đối tự do.”
Hai đối diện một cái, về phía Thanh Yến, lên tiếng.
Thanh Yến biểu cảm của họ liền , họ vẫn tin tưởng, còn chút băn khoăn.
Anh liền dậy đến đống quà mang đến, cúi lấy hai hộp gấm từ trong túi, đặt mặt hai .
“Bố , đây là quà con tặng hai , hai mở xem thích .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-tu-quan-ao-cua-toi-thong-den-thap-nien-70/chuong-330.html.]
Tiếu Vân và Giản Thư Hành chút khó hiểu, còn đang thảo luận công việc, giờ tặng quà.
Hai nghi hoặc cầm lấy hộp gấm bàn, mở xem, lập tức trừng lớn hai mắt.
Khương Bội Dao đợi Thanh Yến về chỗ, tay vươn qua kéo tay áo : “A Yến, chuẩn cái khi nào ?”
Thanh Yến nghiêng đầu nhỏ tai cô: “Sáng nay khi nhét , chỉ sợ họ hỏi công việc, nếu là kinh doanh đồ cổ, lấy chút đồ mới sức thuyết phục.”
Hai ở bên thì thầm to nhỏ, hai đối diện cũng hồn.
Họ chút thể tin Thanh Yến, ngờ con rể tay hào phóng như .
Vừa tay là cực phẩm của cực phẩm, xem chiếc vòng tay phỉ thúy , xanh biếc, một chút tạp chất. Ngay cả những chiếc vòng phỉ thúy nhất xuất hiện trong các buổi đấu giá mấy năm gần đây, cũng phẩm chất bằng chiếc .
Còn chiếc nhẫn ban chỉ trong tay ông Giản, đó là đồ cổ thật sự, tuy rằng trong nhà cũng thiếu đồ cổ, nhưng phẩm chất và tỷ lệ của chiếc nhẫn đều là hàng đỉnh.
Tiếu Vân đậy nắp hộp gấm, đặt đồ lên bàn, mở miệng .
“Thanh Yến, con lòng , bố cũng nghi ngờ năng lực của con, mà là Dao Dao nhà chúng từ nhỏ hai nhà cưng chiều, từng chịu khổ.”
“Cho nên phương diện chúng cũng tương đối thận trọng một chút, con năng lực nuôi cái gia đình nhỏ của các con, bố cũng yên tâm .”
“Bố , hai yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc cho Dao Dao, tuyệt đối để cô chịu khổ.”
Thanh Yến dậy trịnh trọng hứa với Tiếu Vân và Giản Thư Hành.
“Nào, mau xuống, con tấm lòng , chúng giao Dao Dao cho con cũng yên tâm. Ngày cưới của các con, chiều nay sẽ tìm xem ngày, chuyện hôn lễ các con cần lo, bên chúng sẽ sắp xếp thỏa.”
Có lời hứa của Thanh Yến, Tiếu Vân và Giản Thư Hành càng càng hài lòng, trong lòng cũng vui mừng khôn xiết.
“Cảm ơn bố , chuyện hôn lễ phiền hai lo liệu , hai yêu cầu gì cứ , con nhất định sẽ đáp ứng.”
“Con bé , chúng yêu cầu gì cả, chỉ cần hai đứa sống với là .”
Tiếu Vân dứt lời, bên ngoài liền truyền đến tiếng mở cửa, mấy đầu qua, là Giản An xách theo túi lớn túi nhỏ dẫn Thụy Uyên .
Giản An cửa thấy đều ở đó, đặt đồ trong tay xuống, dẫn Thụy Uyên tới.
Anh kéo Thụy Uyên giới thiệu với Tiếu Vân và Giản Thư Hành: “Bố , đây là Thụy Uyên, nhị thúc của Thanh Yến, họ đều là bạn của con.”
Tiếu Vân kinh ngạc Thụy Uyên Thanh Yến, nhị thúc cũng trẻ quá , trông nhiều nhất cũng chỉ lớn hơn Thanh Yến ba bốn tuổi.
Chưa đến chuyện khác, gen nhà họ thật đấy, ai nấy đều mặt mũi sáng sủa như ngọc, khí chất ôn hòa. Rốt cuộc là gia đình thế nào mới thể nuôi dạy những đứa trẻ tài sắc như chứ.
Nhìn Giản An, thôi bỏ , vẫn là nên . Nếu một nửa thì bà cũng chẳng gì.
Quả thực nỡ , suốt ngày cà lơ phất phơ, cộng thêm đặc thù công việc dãi nắng dầm mưa, cả thô kệch chịu .