" đỡ hơn nhiều , cảm ơn cô."
Khương Bội Dao trạng thái còn thể, trong lòng cảm thán, hổ là quân nhân, thể đúng là thật. Nếu là bình thường hiện tại phỏng chừng còn liệt giường dậy nổi.
Nghĩ đến chuyện phòng thí nghiệm hôm nay, Khương Bội Dao mở miệng : "Liễu Đoàn trưởng, chuyện với một chút. Nhóm các truy đuổi đó, hôm nay chúng gặp . cùng Thanh Yến nhốt bọn họ ở trong hang động cách nơi xa, chờ dưỡng thương xong thì liên hệ đem bọn họ về thẩm vấn. Hôm nay phát hiện bọn họ giống như đang tìm kiếm thứ gì đó, chỉ tìm ở Đại Thanh Sơn. nghi ngờ bọn họ ở những khu rừng già núi thẳm khác cũng . Xem thái độ cẩn thận của bọn họ, cảm giác thứ đối với bọn họ quan trọng."
"Cảm ơn cô Khương thanh niên trí thức, sẽ mau ch.óng dưỡng thương dẫn bọn họ về thẩm vấn. Trước đó xác thật phát hiện mấy nhóm lảng vảng ở các ngọn núi gần đây tìm kiếm thứ gì đó. Chúng cũng chằm chằm bọn họ, cho nên bọn họ xuất hiện, chúng liền theo đuôi, chỉ là nghĩ tới bọn họ sẽ vì đồ vật đó mà màng tất cả."
Liễu Cảnh Cùng nghĩ đến tin tức cấp truyền đến đó, kết hợp với lượng , chỉ sợ đội ngũ và nhân thật sự còn nhiều hơn so với tưởng tượng của bọn họ.
Những nếu đều chui rừng sâu núi thẳm, thật đúng là chút khó giải quyết.
Trong đầu đột nhiên nghĩ đến cái gì, ngước mắt mấy đối diện. Nếu bọn họ nguyện ý hỗ trợ, sẽ ít công to? Có thể đem mớ đặc vụ bộ rửa sạch sẽ. Xem mấy ngày nữa tìm thời gian hỏi ý kiến bọn họ một chút.
Nếu thì thôi, cũng thể miễn cưỡng . Lại nghĩ đến chuyện phát hiện phòng thí nghiệm , vẫn luôn về đơn vị nên kịp xin công cho Khương thanh niên trí thức.
Lần trở về nhanh ch.óng việc , nhanh ch.óng đưa khen thưởng tới. Tuy rằng Khương thanh niên trí thức khả năng thiếu ba cái dưa hai cái táo , nhưng giấy chứng nhận vinh dự của quân đội hẳn là sẽ ích cho cô .
Anh thao tác một phen, điều Khương thanh niên trí thức trở về thành phố hẳn là thành vấn đề lớn, rốt cuộc cô lập hai đại công.
Những thứ đều là cô xứng đáng nhận. Bất quá, Liễu Cảnh Cùng quanh cảnh sơn cốc một vòng, nơi tuyệt cũng là nhà của Khương thanh niên trí thức. Cũng cô nguyện ý trở về thành , xem vẫn là tìm thời gian hỏi ý kiến cô , nếu về thành thì sẽ giúp cô đổi phần công lao thành cái khác.
"Anh trong lòng hiểu rõ là , còn thương tích, sớm một chút về phòng nghỉ ngơi , nghỉ ngơi vết thương mới mau lành."
Khương Bội Dao đồng hồ, thời gian cũng còn sớm, bệnh nhân vẫn là nên nghỉ ngơi sớm, liền nhắc nhở Liễu Cảnh Cùng.
"Vậy về phòng nghỉ ngơi , cũng nghỉ sớm ."
Liễu Cảnh Cùng tình trạng vết thương của , cũng thực sự cần nhanh ch.óng hồi phục, bèn chào hỏi mấy dậy về phòng.
Chờ Liễu Cảnh Cùng đóng cửa phòng, Khương Bội Dao mới lấy chiếc nhẫn gian chứa đám đặc vụ, giao cho Thụy Uyên.
Mấy ngày tới bọn họ khả năng ở đây, đến lúc đó để Thụy Uyên dựa theo lời cô tìm một cái hang động gần đó, ném đám đặc vụ .
Thanh Yến thấy Khương Bội Dao lấy nhẫn giao cho Thụy Uyên, liền mở miệng : "Nhị thúc, An An, mấy ngày nay con đưa Dao Dao ngoài một chuyến, lưu ý tình huống xung quanh một chút. Dựa theo lời Dao Dao , đem những trong nhẫn tìm một cái hang động ném , đến lúc đó Liễu Cảnh Cùng thương thế hơn, bảo tìm đến mang ."
Thanh Yến thông báo với hai chuyện đưa Khương Bội Dao cùng, thuận tiện nhắc tới việc xử lý đám đặc vụ.
"Yên tâm , ở đây xảy sai sót ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-tu-quan-ao-cua-toi-thong-den-thap-nien-70/chuong-316.html.]
Giản An bọn họ ngoài, chút tò mò hỏi: "Dao Dao, Thanh Yến, hai thế? Có thể cho cùng ? cũng ."
Khương Bội Dao định : "Cậu ở nhà bạn với Thụy Uyên , bọn tớ sẽ về sớm thôi."
Thì từ bụi hoa cách đó xa truyền đến tiếng của Hắc Diệu: "Tiểu chủ nhân, đây là ? Cũng quá xinh , thích nơi ."
Đột nhiên lòi một giọng lạ, dọa Giản An lập tức bật dậy, về hướng phát âm thanh.
"Ai? Ai ở đó?"
"An An, xuống , đây là tiếng của Hắc Diệu. Cậu quên là sơn cốc của chúng khác ?"
Khương Bội Dao Giản An đang phản ứng thái quá mà giải thích. Cái tên Hắc Diệu cũng chạy từ lúc nào. Còn kịp giới thiệu nó nữa, chạy mất dạng, giờ đột nhiên lên tiếng dọa c.h.ế.t khiếp.
Giản An xong mới phản ứng , đúng ha, sơn cốc là của bọn họ, ngoài căn bản . Chính là bên cũng thấy bóng nha, chẳng lẽ là yêu tinh thành tinh?
Khoan , đúng, Dao Dao Hắc Diệu? Hiển nhiên là quen .
"Dao Dao, Hắc Diệu là ai ?"
"Hôm nay tớ cùng Thanh Yến lấy đồ vật tổ tiên để , Hắc Diệu chính là một con Giao Long do lão tổ nhà tớ để , liền cùng mang về."
"Giao Long? Là loại mà tớ đang nghĩ đến ?"
Khương Bội Dao gật gật đầu, triều bụi hoa bên hô: "Hắc Diệu, đây."
Hắc Diệu Khương Bội Dao gọi, trượt một cái liền bay đây, vững vàng đáp xuống bàn cơm.
"Sao thế, tiểu chủ nhân?"
"Tới tới tới, giới thiệu cho ngươi một chút nhà của ."
Khương Bội Dao chỉ Thụy Uyên : "Hắc Diệu, đây là Thụy Uyên, là Nhị thúc của Thanh Yến, cũng là Nhị thúc của ."
Khương Bội Dao giới thiệu xong, Hắc Diệu ngẩng đầu về phía Thụy Uyên, cung kính : "Thụy Uyên Thần Quân hảo, là Hắc Diệu."