[Niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-01-16 01:45:15
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói là đối mắt nhưng thực là Bảo Châu đơn phương đối mắt với hai họ. Bảo Châu chạy đến một gốc cây đa, ánh trăng rọi xuống tán lá rậm rạp chỉ lọt xuống vài đốm nhỏ, từ phía bụi lau sậy chỉ thể mơ hồ thấy gốc cây một bóng .
Hai đang vụng trộm ngoại tình !
Biết rõ là đụng chuyện , Bảo Châu sợ tóm sống, bỏ mặc Hoa Hoa mà cắm đầu chạy thục mạng, Hoa Hoa thấy cô chạy xa, vốn tính ch.ó cậy gần cũng dám huênh hoang nữa, lấy hết can đảm sủa thêm một tiếng chạy theo Bảo Châu.
Bảo Châu chạy gấp, cắm đầu lao , kết quả khi sắp chạy khỏi phạm vi cánh đồng thì đ.â.m sầm một l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đối phương thấy tới là Bảo Châu, vẻ mặt phấn khích hỏi: "Anh Nhi, cháu thế?"
Bảo Châu xoa xoa cái đầu đ.â.m đau, ngẩng đầu thấy là "Vân Mẫu" thì thở phào nhẹ nhõm.
Vân Mẫu coi là nửa điên.
Bà vốn là thành phố, lớn lên xinh , tuổi còn trẻ việc trong một nhà máy đồ hộp, vì thế ít đàn ông theo đuổi.
bà là thật thà bản phận, chỉ tin lời cha đặt con đó, nghĩ rằng xem mắt tìm một nửa , an phận thủ thường sống qua ngày là .
may là bà con trai lớn của ông chủ nhà máy nhắm trúng, khi theo đuổi thành liền nổi giận đùng đùng, vớ lấy chai bia đập thẳng đầu bà. Đầu bà ngay lập tức rách một mảng lớn, m.á.u chảy như suối.
Mặc dù đưa đến bệnh viện kịp thời nhưng vẫn để di chứng về thần kinh, trán bà còn để một vết sẹo dài, do đó định sẵn là tìm nhà t.ử tế . Sau khi ông chủ nhà máy bồi thường cho cha bà một khoản tiền thì chuyện cũng coi như xong.
Cha bà nuôi bà nên nhận chút tiền sính lễ gả bà cho một lão độc ở thôn Ngọc Hà. Lão độc ham ăn lười , cầu tiến bộ, bánh bao từ trời rơi xuống cưới cô vợ xinh như , thế là lão khép miệng, đó liên tiếp sinh hai con trai.
Vì bản Vân Mẫu điên bẩm sinh mà là do chấn thương đầu gây , nên hai con trai sinh đều là bình thường.
lão độc ăn , nuôi nổi con cái học cũng nuôi nổi cơm ăn, thỉnh thoảng đồng việc vài ngày, dựa sự cứu tế của đại đội mà sống vật vờ hơn hai mươi năm.
Hai con trai vì thế đều mặt vàng da bọc xương, con trai lớn dù cũng cao lên , con trai nhỏ thì phát triển bình thường, rõ ràng mới hai mươi tuổi nhưng giống như một ông cụ non, chiều cao tương đương với đứa trẻ mười tuổi đầu, khuôn mặt già nua giống như trung niên ba mươi mấy tuổi. Ngược Vân Mẫu nuôi nấng khá tròn trịa, ăn uống linh tinh cám bã cơ thể cũng khỏe mạnh.
Sau lão độc rụng hết răng, cũng chẳng còn tinh lực chuyện giường chiếu liền ghét bỏ Vân Mẫu, đuổi bà đến căn nhà củi bỏ hoang từ lâu cách xa nhà.
Kể từ đó Vân Mẫu càng thêm điên khùng, bà bao giờ tắm rửa, bao giờ giặt quần áo, bất kể là mùa xuân mùa hạ mùa thu mùa đông đều mặc chồng chéo mười mấy lớp quần áo lên , béo tròn như một con khỉ đột, chẳng chút nhan sắc nào thời trẻ.
Trong căn nhà dột nát đầy mười mét vuông bà ở, một nửa diện tích chứa đầy quần áo hôi hám của bà. Có vài bộ là mang từ nhà đẻ theo, vài bộ là lão độc mua cho, nhưng phần lớn còn đều là bà trộm .
Nhà cửa ở thôn Ngọc Hà đa là tổ tiên để , là nhà ngói gỗ một tầng, giống như nhà tây hai ba tầng ở thành phố thể phơi quần áo ban công. Thế là, trong thôn đa dựng một cái giá gỗ đặt ở giếng trời hoặc ngay cửa để phơi phóng.
Điểm bất tiện là khi gặp mưa rào, nếu kịp chạy về thu dọn thì quần áo chắc chắn ướt sũng. Điều khiến đau đầu nhất là thỉnh thoảng mất quần áo, thì đa phần là Vân Mẫu trộm .
Vân Mẫu một năm cùng lắm cũng chỉ trộm mười mấy , và bao giờ nhắm một nhà mà vặt lông, thấy thế bà đáng thương, vả cũng chẳng thứ gì quý giá nên coi như tặng cho bà luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-toi-la-bao-boi-cua-cha-toi/chuong-50.html.]
Khi Vân Mẫu tỉnh táo một chút, bà sẽ ở các ngã tư đường bắt chuyện với những qua , năng đầu cuối, những ai rảnh rỗi thì sẽ phụ họa theo bà vài câu, thường những lúc như bà đều vui vẻ; lúc phát bệnh, bà sẽ vô duyên vô cớ c.h.ử.i bới ầm ĩ, mục tiêu c.h.ử.i bới ngẫu nhiên, nên ai bà nhắm trúng đều cảm thấy xui xẻo.
Thậm chí , bà ở cổng làng lặng lẽ tán gẫu, ròng rã nửa ngày trời mà hề phát bệnh, kết quả khi gần đến giờ ngọ bà lạnh lùng vớ lấy cây chổi đang dựng bên cạnh, dùng cán chổi đập mạnh đầu một . Người đó đ.á.n.h cho ngơ ngác, khi hỏi han một hồi mới là do giọng của đó quá to, Vân Mẫu chê ồn!
Vân Mẫu thực tên là như , chỉ trong tên bà chữ "Vân", nên thêm chữ "Mẫu" (cái) chỉ giới tính chữ đó, đại khái ý nghĩa là trêu chọc bà là "chó cái", tóm từ ngữ lành gì.
Vân Mẫu đặc biệt với Bảo Châu, nguồn cơn là một Bảo Châu theo yêu cầu của Trịnh Ngọc Lan cổng thôn khiêng một chiếc bàn lớn sứt góc bỏ về nhà, nhưng chiếc bàn đó thực sự quá nặng, Bảo Châu khiêng chật vật.
Trên đường tình cờ gặp Vân Mẫu, Bảo Châu bèn gọi bà giúp một tay, vốn dĩ chỉ là thuận miệng thôi, ngờ Vân Mẫu thực sự giúp cô. Hai mỗi khiêng một bên đường chéo của chiếc bàn, thuận lợi về đến nhà.
Về , mỗi khi Vân Mẫu gặp Bảo Châu đều ôn tồn chào hỏi cô, thái độ đối với cô khác với cùng thôn.
Thậm chí mấy Vân Mẫu định chia cơm cho Bảo Châu ăn, nhưng bát cơm của bà bao giờ rửa, bề mặt đóng một lớp váng đen dày đặc, đồ ăn trong bát là thứ cưỡng ép xin từ các nhà các viện, tỏa mùi hôi thối nồng nặc.
Bảo Châu sợ hãi xua tay liên tục, thấy Vân Mẫu vẻ buồn bã cô liền nhét hết đồ ăn vặt trong túi cho bà, mỹ miều : "Cháu nhiều đồ ngon, bụng ăn no nê , những thứ tặng cho bà."
Kể từ đó, Vân Mẫu đối với cô càng hơn.
Và Vân Mẫu dường như cũng điên đến thế, Bảo Châu từng dặn dò bà điều gì nhưng bà hiểu chuyện, bao giờ đến nhà Bảo Châu quấy rầy.
Ngược cha Bảo Châu giao du với Vân Mẫu lệnh cho Bảo Châu qua với con mụ điên đó nữa. Bảo Châu miệng thì nhưng để tâm, cô cũng cố ý qua với Vân Mẫu, đằng nào gặp đường chào hỏi vài câu cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Bảo Châu cũng từng thắc mắc tại Vân Mẫu chỉ đối xử đặc biệt với cô, đó đoán chắc là vì cả làng từ xuống chỉ coi bà như một bình thường chăng? Vân Mẫu lẽ thực sự điên đến .
Bảo Châu tên thật của Vân Mẫu nên cũng gọi bà theo đông là "Vân Mẫu".
Thấy Bảo Châu trả lời mà cứ liên tục về phía , Vân Mẫu cũng rướn cổ theo, hỏi: "Anh Nhi, đằng gì ?"
Nghe , Bảo Châu đột nhiên nảy ý , gật đầu phụ họa: " đúng đúng, Vân Mẫu, đằng cái lắm, bà mau qua xem một cái !"
Bảo Châu cũng chắc chắn Quyền Hội Nho và Điền Xuân Hoa rốt cuộc rõ , mặc dù cô trốn trong bóng tối nhưng ánh mắt Quyền Hội Nho ném tới quá sắc lẹm khiến cô khỏi lo lắng. Và cả Hoa Hoa, con ch.ó ngốc , nó xí một cách đặc trưng, trong thôn ai là ch.ó nhà cô chứ?!
Nếu thể dẫn lửa sang hướng khác, khiến họ tưởng rằng là Vân Mẫu con mụ điên thấy thì vấn đề sẽ giải quyết dễ dàng thôi, dù cũng ai chấp nhất với một điên.
Nói xong, Bảo Châu liền vội vã tiếp tục chạy về nhà, Vân Mẫu theo hướng cô chỉ, suốt một quãng đường vẫn thấy thứ gì ho, khỏi phát bệnh thần kinh, miệng lẩm bẩm những lời khác hiểu.
Trong bụi lau sậy, Quyền Hội Nho và Điền Xuân Hoa mới mặc quần áo xong, định thì cái đầu thò khi vạch lau sậy của Vân Mẫu cho giật kinh hãi.
Mời bạn tiếp tục theo dõi diễn biến tiếp theo ở chương nhé! Chắc chắn sẽ nhiều tình tiết bất ngờ và thú vị đang chờ đón bạn đấy!