[Niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 381
Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:28:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ân Ân dứt khoát : “Thế thì con học nữa!”
“Không học thì sẽ thành mù chữ, mù chữ thì tìm việc , việc thì tiền, tiền thì Ân Ân chẳng thể mua bao nhiêu đồ ăn ngon và đồ chơi nữa ...”
Bảo Châu vận dụng hết vốn liếng cả đời, dùng chút kiến thức trung học ít ỏi còn sót để thực hiện kế hoạch “dụ dỗ” đến cùng.
Ân Ân tức tối bà, mấy định ngắt lời mà , mãi mới đợi Bảo Châu dừng thì một bụng lời định trì hoãn đến mức quên sạch. Cô bé nghiêm túc suy nghĩ vài giây mặc cả:
“Thế... ban ngày con học, buổi tối con chơi với !”
Bảo Châu giơ ngón trỏ lắc lắc: “Làm gì ai chơi buổi tối chứ? Những nơi chúng là hang cùng ngõ hẻm, đường sá đến cả đèn đường cũng , buổi tối mà lái xe là lọt xuống mương ngay! Con sợ ?”
“Hơn nữa chúng xa lắm, ở đó qua đêm, mấy tuần liền về nhà . Con chẳng thích các bạn học ? Đặc biệt là cô bé tên Hương Hương . Nếu con chơi với lâu như , Hương Hương sẽ nhớ con lắm, Ân Ân lẽ nào nỡ để Hương Hương buồn ?”
...
Sau một hồi Bảo Châu dụ dỗ, Ân Ân dù mới chỉ là học sinh lớp bốn nhưng nhờ cái đầu thông minh thường xuyên trong tốp mười của khối, cô bé rút một kết luận —— bố chính là cho chơi cùng!
Lần , dù Thủy Sinh hứa tặng bất kỳ món quà gì cũng tác dụng.
“Không , , , ...”
Miệng của Ân Ân như một chiếc máy lặp , ngừng lẩm bẩm năm chữ đó, bất kể là lúc rửa mặt, ăn cơm, học ngủ, hễ rảnh là cô bé lầm rầm. Ngay cả trong mơ cũng “tận tâm”, thỉnh thoảng thốt vài câu mớ ú ớ.
Trông chẳng khác nào một hiện trường phép.
Trước ngày khởi hành, dáng vẻ cam lòng của con gái, ngoài mặt Bảo Châu tỏ “đau lòng khôn xiết”, nhưng trong lòng thì đến suýt rụng răng.
Bà mang vẻ mặt trầm trọng tiễn chồng lái xe đưa con gái học. Nghĩ đến cảnh con bé sẽ ở với ông bà ngoại gần một tháng, Bảo Châu cuối cùng cũng lộ nguyên hình, đến mức nghiêng ngả, vỗ đùi bôm bốp.
đúng là "thiện ác đáo đầu chung hữu báo"?
Có lẽ vì lời cầu nguyện thành tâm của Ân Ân cảm động trời xanh, chuyến “du lịch tuần trăng mật tự lái” cuối cùng thực hiện ——
Trước ngày khởi hành một ngày, Bảo Châu định đóng cửa tiệm Chín Hào vĩnh viễn.
Kể từ khi thẩm mỹ viện Dilanduo khai trương, trong suốt bốn năm qua, tổng thời gian mở cửa của tiệm Chín Hào quá một tháng.
Đa những lúc mở cửa là do Vương Đại Cương và những khác gọi điện cho bà, càm ràm rằng lâu thấy bà ngoài phố tán dóc, bà mới đến mở tiệm một hai ngày.
Hơn nữa Bảo Châu chút hoài niệm, nỡ bỏ căn phòng đầy ắp hàng hóa, cộng thêm việc mặt bằng phố Tam Thạch dễ thuê, chủ nhà sẵn sàng giảm tiền thuê để giữ chân bà, nên bà cứ mơ hồ gia hạn hợp đồng hết năm sang năm khác.
Nay tính toán , hàng bán trong bốn năm qua còn đủ bù tiền thuê nhà!
Bảo Châu chợt tỉnh ngộ, Thủy Sinh nghỉ dài ngày, bà định nhân cơ hội dành một ngày để dẹp tiệm Chín Hào .
Đống đồ lặt vặt trong tiệm Bảo Châu thành các “túi quà lớn”.
Dùng loại giấy bọc sách hoa văn màu sắc bán trong tiệm, gấp vài , cắt theo nếp gấp thành các hình vuông kích thước bằng , cuối cùng gấp thành những chiếc túi vuông dài 20cm, rộng 15cm, dùng dập ghim đóng c.h.ặ.t các cạnh, cứ thế hàng trăm chiếc túi giống hệt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-toi-la-bao-boi-cua-cha-toi/chuong-381.html.]
Bà nhét đủ thứ hầm bà lằng trong tiệm , nhét căng phồng, cuối cùng dùng dập ghim phong miệng .
Thế là một “túi quà lớn” thành.
Mỗi túi quà lớn bán giá một tệ, nhưng giá trị đồ bên trong vượt xa một tệ, ít nhất cũng đáng giá mười tệ trở lên, cái thậm chí lên tới hai ba mươi tệ.
Hàng trăm túi quà lớn ngốn mất nửa ngày trời để thực hiện.
Hai vợ chồng cùng tay, Thủy Sinh phụ trách túi, Bảo Châu phụ trách nhét đồ và đóng miệng.
Đây là cách Bảo Châu học từ những bán buôn đồ chơi ở huyện Thường Bình.
Huyện Thường Bình nhỏ, việc buôn bán bán buôn nên họ kiêm luôn cả bán lẻ, bán buôn một giá, bán lẻ một giá.
vẫn tránh khỏi việc tồn kho hàng hóa, thế là Bảo Châu nhớ đến cách túi quà lớn .
Làm như , tuy là bán lỗ vốn nhưng xử lý đống hàng tồn, cũng là một cách .
Gọi là lỗ vốn là tính theo giá nhập, chứ vốn liếng của tiệm Chín Hào thu hồi từ lâu .
Vì tiền bán túi quà lớn xem như là tiền lời ròng.
Ngay khi “túi quà lớn” tung tại tiệm Chín Hào, nó lập tức tạo nên cơn sốt trong giới trẻ em.
Cứ đến giờ tan học, tiếng lành đồn xa, bọn trẻ nhanh ch.óng tiệm Chín Hào bán túi quà lớn.
Mỗi đứa đều mua từ một đến vài túi, thậm chí ít lớn cũng mua theo vài cái mang về cho con.
Bên trong cả đồ chơi lẫn đồ dùng học tập, còn cả bông tai, đinh tán, keo 502 và đủ thứ linh tinh khác.
Thậm chí đó cả những cụ già bảy tám mươi tuổi cũng cầm tiền đến mua.
Nhiều vì lấy món đồ ưng ý, cứ dùng tay bóp bóp cái túi để đoán xem bên trong là gì.
Bảo Châu mắt nhắm mắt mở, cũng ngăn cản, bà ở bên tiếp khách, còn Thủy Sinh ở trong kho tiếp tục túi quà.
Mấy trăm túi quà lớn đầy một tiếng bán sạch sành sanh.
Thế là Bảo Châu và Thủy Sinh gấp rút thêm mấy trăm cái nữa.
khi cảm giác mới lạ qua , sự nhiệt tình mua túi quà của cũng giảm bớt, đến ba giờ chiều thì đợt túi quà thứ hai mới miễn cưỡng bán hết.
Bán một phần ba lượng hàng tồn, hai phần ba còn Bảo Châu chọn một thứ gia đình dùng để giữ .
Số vật dụng còn dư, một phần đem tặng cho các cửa hàng phố Tam Thạch, trong đó nhà “vắt cổ chày nước” nhận nhiều nhất.
Bà chọn ít đồ bảo Thủy Sinh mang sang cho Vương Đại Cương, hàng xóm láng giềng ở khu phía Đông cũng tặng mỗi một ít.
Cuối cùng còn sót chút đồ, bà tặng hết cho chủ nhà.