[Niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 368
Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:20:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4whx4Rfl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Béo Nhuế và Lương Kim Sinh đương nhiên cách nào .
Khác với là Bảo Châu bày tỏ sự hứng thú với việc .
Nguyên nhân căn bản đổi suy nghĩ của cô là vì theo Béo Nhuế thu mua rượu t.h.u.ố.c lá kiếm một ít tiền.
Không đây cô tiền để góp vốn mở cửa hàng, mà là vì cô kinh nghiệm kinh doanh.
Cửa hàng Chín Xu mở ở làng chỉ coi như là chơi cho vui tính tiền, tầm của cô hạn hẹp trong việc liệu lỗ vốn nên dám mạnh dạn bước tới.
Sau khi ở cạnh Béo Nhuế lâu , việc kiếm tiền chỉ là thứ yếu, hiểu nhiều triết lý kinh doanh và tầm mở rộng mới là sự đổi trực tiếp nhất đối với cô.
Việc kinh doanh của tiệm thẩm mỹ Thiến Ảnh mặc dù coi là bùng nổ nhưng cũng tệ, triển vọng phát triển của ngành thẩm mỹ cô đều thấy .
Lê Ngữ quan sát biểu cảm của họ thầm thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục :
"Những năm chị cùng Chân tỷ Kinh Đô khảo sát học hỏi hai , hai ngày chị gọi một cuộc điện thoại cho một bạn ở bên đó để tìm hiểu tình hình."
"Chị học, chữ, văn bản, cách nào giống như những công ty chính quy đưa cho các em một xấp tài liệu. Các em chê thì cứ chị từ từ ..."
Lê Ngữ giới thiệu bộ khái quát về mười mấy tiệm thẩm mỹ mà chị tìm hiểu ở Kinh Đô, kèm theo đó là vài tiệm thẩm mỹ khá quen thuộc trong tỉnh và tỉnh lân cận, phơi bày tất cả mặt ba .
Nói ròng rã suốt hai tiếng đồng hồ mà vẫn xong.
Thấy thời gian còn sớm nữa, Lê Ngữ bèn dứt khoát đưa mấy đến mặt bằng chọn.
Tiệm rửa xe Xe Dễ Mới và mặt bằng thẩm mỹ cùng ở trong huyện, điều một cái ở phía Bắc một cái ở phía Nam, cách vài con phố, mất mười phút lái xe.
Lương Kim Sinh lái xe, ba Bảo Châu ở thùng xe phía trò chuyện rôm rả suốt mười phút nữa.
Lần còn là Lê Ngữ hát vở kịch một nữa, cả Bảo Châu và Béo Nhuế đều bày tỏ sự hứng thú nồng nhiệt với ngành thẩm mỹ.
Đặc biệt là Béo Nhuế, vốn quen kinh doanh trong gia đình nên hỏi nhiều điều mà Lê Ngữ nhắc tới.
Thỉnh thoảng Lương Kim Sinh cũng thể góp vài lời, đ.á.n.h đúng trọng tâm trực tiếp vấn đề cốt lõi, lấy một chữ thừa thãi.
Nghĩ thì để thể thành công con rể ở rể của "hào môn", ngoài khuôn mặt điển trai và cái miệng khéo , cũng vài bản lĩnh nhất định.
Mặt bằng trong khu trung tâm huyện Thường Bình, là một căn nhà hai tầng, cửa hàng đó là một tiệm mì, cửa vẫn còn dán tờ giấy đỏ "chuyển nhượng cửa hàng".
Đã hơn mười giờ đêm , trung tâm thương mại lớn bên cạnh vẫn đèn đuôi rực rỡ, nhưng khu phố tối thui .
Các cửa hàng ăn uống, bán quần áo, bán bánh ngọt, sửa chữa đều đóng cửa.
Tiệm mì ở cuối con phố , cửa chính mở ở phía vuông góc với mặt lộ, coi như là tìm một chút yên tĩnh trong cái náo nhiệt.
Lê Ngữ lấy chìa khóa mở cửa tiệm đưa ba trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-toi-la-bao-boi-cua-cha-toi/chuong-368.html.]
Tầng một rộng tới một trăm năm mươi mét vuông, hai tầng cộng chắc ba trăm mét vuông , là một cửa hàng rộng rãi.
Lê Ngữ bật đèn lên giới thiệu: "Tòa nhà xây mấy chục năm , mặc dù cũ kỹ một chút nhưng thắng ở vị trí , diện tích lớn, cả tầng tầng , tiền thuê một ngàn một tháng cũng coi là quá đắt."
Lương Kim Sinh nhận xét: "Mặc dù ở góc phố nhưng ánh sáng cũng khá ."
Lê Ngữ mỉm với , chỉ xuống sàn nhà vẽ một vòng tròn ước chừng phạm vi đại khái, :
"Phần chúng sửa đại sảnh, nhà bếp phía chuyên dùng để tiếp khách nam, còn tầng thì đập thông mấy căn phòng nơi tiếp khách nữ, ở đây còn dành vài mét vuông để sửa một cái nhà vệ sinh."
Lê Ngữ giới thiệu, theo tiếng "tạch" của chiếc đèn cuối cùng bật lên, cả căn nhà hai tầng rực rỡ ánh đèn.
Trong tiệm lắp đèn tiết kiệm điện, loại đèn hình trụ cao mười centimet to bằng cánh tay hình xoắn ốc xoay đế đèn trần nhà, ánh sáng phát sáng hơn nhiều so với đèn sợi đốt màu vàng thuần.
Sáng sủa, tiết kiệm điện bảo vệ mắt, đó là loại đèn điện thịnh hành lúc bấy giờ.
Đèn sợi đốt đang dần đào thải, đại đa các gia đình đều bằng đèn huỳnh quang, nhà Bảo Châu cũng ngoại lệ.
Trong mắt mấy đều in bóng những đốm sáng lung linh.
Lê Ngữ: "Chị bàn bạc xong với chủ nhà , cũng nộp tiền đặt cọc và tiền thuê ba tháng đầu , chỉ cần các em đồng ý là ngày mai thể tìm thợ đến khởi công ngay."
Bảo Châu đầu xuống lầu một chút, hỏi chậm nửa nhịp: "Tiệm thẩm mỹ mà đàn ông cũng đến cơ ?"
Những tiệm thẩm mỹ khác Bảo Châu rõ, nhưng tiệm thẩm mỹ Thiến Ảnh thì bao giờ thấy khách nam ghé thăm.
"Đó là do em thấy đấy thôi." Lê Ngữ che miệng , "Ở chỗ chúng thì thường thấy, nhưng ở phía Kinh Đô bên thì thiếu những thích . Không đến những trai như nam minh tinh tivi, ngay cả quanh chúng đây, nếu so sánh ví tiền thì những đàn ông trai chẳng cũng săn đón hơn những đàn ông bình thường ?"
"Đàn ông nghèo thì tiền cũng sức lực để bày vẽ những thứ , đàn ông giàu thì hứng thú những thứ . Mục tiêu của chúng chính là những đàn ông ví tiền tạm coi là đầy đặn nhưng coi là đại phú đại quý."
"Tất nhiên ở cái nơi nhỏ bé như chỗ chúng , những đàn ông sợ bàn tán, cho dù trong lòng cũng dám đến."
"Vì chúng chỉ dùng cái góc bếp nhỏ cải tạo , coi như là một sự thử nghiệm. Nếu thực sự khách thì cải tạo cũng vấn đề gì lớn."
...
Phải rằng Lê Ngữ là một cực kỳ bản lĩnh, khi Bảo Châu còn đồng ý với chị, để sự tin tưởng của hợp tác chị chuẩn bài vở kỹ lưỡng, là .
Hai tháng nay ban ngày Lê Ngữ ở tiệm thẩm mỹ Thiến Ảnh, buổi tối dẫn dắt hơn hai mươi tập luyện khiêu vũ, cũng chị lấy thời gian để lo chuyện khởi nghiệp nữa.
Tiệm thẩm mỹ Thiến Ảnh thị trấn, ngày nào Lê Ngữ cũng lái xe máy giữa thị trấn và huyện, mà chẳng hề thấy vẻ mệt mỏi khuôn mặt chị, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng.
...
Mãi đến mười một giờ khuya Lê Ngữ mới giới thiệu hết bộ căn nhà hai tầng, chị bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, cố gắng để những hợp tác hiểu rõ ngọn ngành về việc hợp tác.
Bảo Châu : "Lê ca, chị đây là chắc chắn chúng em sẽ đồng ý ? Tiền đặt cọc và tiền thuê đều trả , sợ chúng em đồng ý ?"