[Niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:17:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5gI9xo36

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt của Mẫu Đơn, trong sự khẩn cầu đầy rẫy tuyệt vọng, khiến Bảo Châu khỏi chồng lấp khuôn mặt với Bát Vạn.

 

Hai cảnh ngộ bi t.h.ả.m tương tự , nhưng về bản chất khác . Bát Vạn thẳng thắn lạc, yêu bao giờ hèn mọn.

 

“Vào .”

 

Lòng Bảo Châu rốt cuộc cũng đủ cứng rắn, cô phớt lờ chuyện năm ngoái Mẫu Đơn khi lôi kéo chồng “hai mặt” với , mà mời cô cửa hàng Chín Xu, đóng cửa .

 

Thấy Bảo Châu lạnh lùng, Mẫu Đơn đầy mặt nước mắt, trái dám nữa.

 

Hai tay như lau bàn, dùng lực lau sạch vệt nước mắt mặt, Mẫu Đơn tố cáo:

 

cũng dám theo nữa, sợ thực sự thấy hai bọn họ tình cũ rủ cũng tới ở bên , nếu như , sẽ sụp đổ phát điên mất. Văn Đống tại thể cùng sống cho ?”

 

“Cho dù là lừa dối cũng mà! Có thể lừa dối cả đời, cũng cam tâm tình nguyện! ……”

 

“Cô thật lòng chứ?” Bảo Châu đột nhiên ngắt lời cô , lạnh lùng và nghiêm túc .

 

Mẫu Đơn hiểu cô, nhất thời quên mất lời định tiếp theo.

 

Bảo Châu: “ một cách, lẽ thể khiến cam tâm tình nguyện nhưng vẫn cùng cô sống tiếp.”

 

……

 

Bốn giờ chiều, phố Tam Thạch trở yên tĩnh.

 

Các bà nội trợ về nhà chuẩn bữa tối, các hộ gia đình lượt bay mùi thơm của thức ăn.

 

Những nhàn rỗi “ phố” tán dóc cũng ai về nhà nấy.

 

Tiếng động cơ vang dội phá vỡ sự yên tĩnh , mặt đường đá xanh cũng rung chuyển theo, Dương Văn Đống lên chiếc xe tải mui trần, đang định “ ”.

 

Kết quả xe mới nổ máy, còn kịp khởi hành, Mẫu Đơn liền cả nhào lên đầu xe, nhắm mắt , bất động.

 

Dương Văn Đống bấm còi, còi xe phát tiếng kêu dài ch.ói tai, nhưng Mẫu Đơn như c.h.ế.t , vẫn im nhúc nhích.

 

Dương Văn Đống giận dữ: “Cô phát điên cái gì nữa hả?!”

 

“Mau tránh cho !” Dương Văn Đống nghiến răng, cơn giận dữ, kiên nhẫn giải thích với Mẫu Đơn, “ đang vội giao xi măng cho đây? Muộn là chủ nhà khấu trừ tiền đấy.”

 

Dương Văn Đống xong trọn một phút, Mẫu Đơn vẫn chút động tĩnh nào.

 

Lúc Dương Văn Đống thể nhịn nữa, định nhảy xuống xe kéo chỗ khác, thì Mẫu Đơn đột nhiên ngẩng đầu lên, nghiêng đầu , quái dị: “Hì hì hì, giao xi măng? Giao ? Giao lên giường của nhân tình ?”

 

Mẫu Đơn còn đầu xe tải mui trần nữa, đó dựa bất kỳ vật ngoài nào, nhưng cơ thể nghiêng một góc mười lăm độ một cách kỳ lạ, cái đầu cũng giống như vẹo cổ , thể thẳng ở giữa vai.

 

Đôi mắt cô vẫn nhắm nghiền, động tác cứng đờ và chậm chạp, giống như con rối bóng phẳng lỳ .

 

Rõ ràng trời quang mây tạnh, phố Tam Thạch cũng qua , nhưng Dương Văn Đống rùng một cái, nổi cả da gà.

 

thấy cô đúng là điên , thật sự nên tống cô nhà thương điên! Cút !”

 

Dương Văn Đống nuốt nước miếng, buông lời tàn nhẫn.

 

Thậm chí thử khởi động xe một chút, bánh xe lăn chậm chạp, đầu xe đụng trúng Mẫu Đơn, thế mà húc cô ngã nhào!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-toi-la-bao-boi-cua-cha-toi/chuong-335.html.]

 

Mẫu Đơn nửa điểm ý định né tránh, nhưng Dương Văn Đống lập tức đạp phanh, dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.

 

Mẫu Đơn đang “bình tĩnh” mặt đất, bỗng nhiên gào t.h.ả.m thiết:

 

“Hu hu hu, đồ lương tâm nhà ~~~ lưng tìm đàn bà ha ha ha~~~ theo …… Dương Văn Đống, m.ó.c t.i.m , á—— móc…… móc ~~~”

 

Mẫu Đơn lúc thì lóc kể lể, lúc thì quái dị, lúc thì hét ch.ói tai.

 

Cung giọng, giọng khác xa so với cô thường ngày, lời cũng lộn xộn, đầu đuôi.

 

tháo kẹp tóc , vò đầu bứt tai mấy cái, vò đến mức rối tung rối mù, đó cô cởi áo khoác bông ném xuống đất, quần bông lớn cũng cởi , chỉ còn chiếc quần thu đông bó sát mỏng manh, còn kéo ống tay áo len lên, cào từng vệt m.á.u cánh tay ……

 

Giống như bà điên , tự cho trông t.h.ả.m hại vô cùng, xong việc vẫn thỏa mãn, bắt đầu dùng nắm đ.ấ.m nện đầu .

 

Đừng là ngăn cản cô , Dương Văn Đống sợ hãi đến mức thậm chí dám xuống xe, mấy khởi động động cơ, cố gắng dọa đuổi “sinh vật” kỳ dị mắt .

 

Trên phố Tam Thạch, vì động tĩnh bên mà ngày càng nhiều tụ tập .

 

Nhiều mặc tạp dề, cầm xẻng nấu ăn, dép lê chạy tới……

 

Đám đông vây xem cũng dọa cho nhẹ, một ai dám tiến lên đỡ Mẫu Đơn dậy, họ chỉ trỏ, xì xào bàn tán.

 

Trong đó một bà lão tóc bạc trắng, lưng còng gập chín mươi độ kiến thức rộng rãi, run rẩy : “Ôi chao, đây là ‘thần nhập’ ?”

 

Đám đông lập tức hiểu , nhưng cũng những chuyện.

 

Bà lão lắc đầu, xa “nhanh ch.óng”, dính dáng chuyện , trong miệng ngừng lẩm bẩm “vô ý mạo phạm, xin thần linh đừng trách”.

 

Có ba phụ nữ học theo bà lão cùng trốn về nhà.

 

cũng những tin tà, giải thích về nguồn gốc của “thần nhập”, đó trong đám đông rộ lên tiếng kinh hô đầy kính sợ.

 

Dương Văn Đống mà nổi hết da gà, nhảy xuống xe, xán gần phía đám đông, dám tiếp cận vợ sớm tối ở bên .

 

Lập tức phụ nữ bày kế cho , đẩy về phía : “Quỳ xuống, còn mau quỳ xuống nhận !”

 

Mọi xung quanh thấy, cảm thấy lý, thế là đua theo, thúc giục Dương Văn Đống hành động như :

 

“Quỳ xuống !”

 

“Mau dập đầu nhận , sẽ bao giờ ngoại tình nữa.”

 

“Thái độ một chút, nhận xong, vợ sẽ tỉnh thôi.”

 

“Nhanh lên , còn ngây đó gì? Cái thằng bé !”

 

……

 

“Bố ơi, thành thế , bố quỳ xuống !”

 

Con lớn cũng một bên khuyên nhủ, con bé mấy định xông qua ôm lấy Mẫu Đơn, nhưng đều nắm đ.ấ.m vung vẩy loạn xạ của cô đ.á.n.h bật trở .

 

Con hai và con ba tuy sợ hãi, nhưng cũng sự thúc giục của , ngừng gọi “Bố ơi”.

 

 

Loading...