[Niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 312

Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:17:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tin tức thông báo ngoài, ấn định ngày mùng Sáu sẽ an táng.

 

...

 

Năm chị em nhà họ Lương, mỗi nhà chỉ cử một đến nhà cũ giúp đỡ.

 

Vương Chi Phượng, Lương Hỏa Sinh hai miệng thì lời ý , nhưng thực tế khi việc luôn lười biếng, hiện trường chỉ Thủy Sinh và em trai Lương Thổ Sinh là việc hăng hái nhất.

 

Vì trong nhà góp sức , nên mùng Sáu, Bảo Châu vẫn tiếp tục mở cửa hàng.

 

Vương Đại Cương trêu chọc: "Tiền của cô đúng là cứng thật đấy, lấy một năm khắc c.h.ế.t lão già đó ."

 

Bảo Châu: "Chứ còn gì nữa? Nhớ , còn nợ một nghìn đồng đấy, mau trả , nếu cẩn thận đấy..."

 

Vương Đại Cương xua tay : "Thầy bói đều bảo sống lâu trăm tuổi, một nghìn đồng cỏn con, trấn áp , trấn áp ..."

 

...

 

Sáng mùng Năm, nhà cũ mời pháp sư đến lễ, con cháu cần theo thứ tự vai vế, lượt thực hiện nghi thức quanh quan tài, quỳ lạy và thắp hương.

 

Bảo Châu quên mất việc , khi Trương Thu Trân tìm đến cửa hàng, cô mới vội vàng tìm Ân Ân.

 

Trẻ con nên tiếp xúc quá gần với việc hiếu, nếu cần thiết, Bảo Châu đều cho Ân Ân lên nhà cũ.

 

Ân Ân giống Bảo Châu, nghịch như một con khỉ hoang.

 

Đặc biệt là khi nghỉ, nó gần như coi nhà là quán trọ, ngoài lúc ăn cơm và ngủ thì chẳng thấy bóng dáng .

 

Suốt ngày cùng Tiểu Yến và những đứa trẻ khác chạy nhảy khắp thôn.

 

Bảo Châu dọc theo ngã tư giao với phố Tam Thạch xuống, mãi đến tận cổng thôn mà vẫn tìm thấy Ân Ân.

 

Cô đang định sang mấy khu khác tìm thì thấy ở thửa ruộng bên cạnh, Vân đang cầm cuốc lật đất.

 

Ruộng thu hoạch rau xong, còn sót rễ rau và lá nát, những chiếc túi nilon giữ nhiệt cũng giật xuống vứt vương vãi ruộng, lâu nữa nông dân sẽ gieo hạt giống mới.

 

Trong thời gian Tết, nông dân nghỉ về nhà, đợi Tết mới tiến hành gieo hạt.

 

Mẹ Vân trộm cuốc ở , giữa mùa đông giá rét ở đây giúp cuốc đất.

 

Bà vẫn mặc mười mấy lớp quần áo lên như , trông cồng kềnh, nhưng chẳng hề cản trở việc " việc".

 

Quần áo nửa mới nửa cũ, cũng lỗ thủng, rõ ràng khi tù, đống quần áo cũ nát cưỡng chế vứt bỏ.

 

Mấy lớp quần áo vơ vét từ nhà nào về.

 

Bảo Châu vẫy vẫy tay với Vân từ xa: "Mẹ Vân, bà thả từ bao giờ thế?"

 

"Về ăn Tết đấy." Mẹ Vân đầu , thấy đến là Bảo Châu, lập tức hớn hở chào hỏi theo, "Anh Tử, là cô ! Chúc mừng năm mới nhé!"

 

"Chúc mừng năm mới." Bảo Châu hỏi, "Bà rảnh rỗi giúp cuốc đất gì? Ăn no rỗi việc ?"

 

Mẹ Vân: "Cuốc mấy cái thôi."

 

Bảo Châu: "Trả cuốc cho , trời lạnh thế , trả tiền công , bà tự nhiên việc cho nông dân gì?"

 

"Cuốc mấy cái thôi, nhanh lắm."

 

Bị nhốt vài năm, lẽ là nhốt nổi nữa, Vân đòi ngoài, hoặc cũng lẽ trại tạm giam nuôi nữa, thấy tốn lương thực nên nhân dịp Tết thả bà .

 

Mẹ Vân lên cơn điên gì, cứ lặp lặp câu đó, đầu tiếp tục lật đất.

 

Bà lật đất tuy bài bản gì, chỉ cuốc cho đất tơi , nhưng đất xới tơi thì đợi khi nông dân sẽ đỡ tốn sức hơn nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-toi-la-bao-boi-cua-cha-toi/chuong-312.html.]

Chỉ tội nghiệp cho chủ nhân của chiếc cuốc , đầu năm đầu tháng mất đồ.

 

Bảo Châu hỏi: "Có thấy mấy đứa nhỏ ?"

 

"Đám trẻ con lắm, ném pháo , một đám trẻ chạy hết sang bên ." Nhắc đến chuyện buồn, Vân lầm bầm c.h.ử.i rủa, tỏ vẻ ấm ức chỉ tay về một hướng.

 

"Về nhà sớm chút nhé."

 

Bảo Châu dặn dò một câu theo hướng Vân chỉ trong thôn, tiếp tục tìm Ân Ân.

 

Kết quả mới vài trăm mét thấy tiếng giằng co c.h.ử.i bới vang lên từ phía .

 

"Làm cái gì thế? Bà là ai, bà đừng qua đây!"

 

"Người đàn bà điên ! Giữa thanh thiên bạch nhật mà bà g.i.ế.c ?!"

 

"Đồ điên, báo cảnh sát đấy!"

 

...

 

Bảo Châu tiếng đầu , chỉ thấy một nam thanh niên ăn mặc thời thượng đang Vân quấy rầy.

 

Mẹ Vân uống nhầm t.h.u.ố.c gì, vác cuốc vung lên đầu nam thanh niên đó.

 

Nếu nam thanh niên đang độ thanh niên khỏe mạnh, dùng hai tay gạt chiếc cuốc , nếu nhất định sẽ vỡ đầu chảy m.á.u ngay tại chỗ.

 

Mẹ Vân vẻ mặt như ăn tươi nuốt sống , sức lực lớn, vài giao đấu đẩy nam thanh niên ngã mấy cái, mấy chiếc cuốc sượt qua đầu khiến Bảo Châu thót cả tim.

 

"Mẹ Vân, dừng tay!"

 

Bảo Châu lập tức cao giọng ngăn cản Vân, đồng thời chạy bước nhỏ qua đó.

 

"Mẹ Vân!"

 

Gọi liên tiếp ba tiếng, Vân mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê.

 

Bà thu tay , "loảng xoảng" một tiếng, ném chiếc cuốc xuống đất.

 

Đây là đầu tiên Bảo Châu quát bà, bà sợ hãi dám thẳng Bảo Châu, chỉ liên tục dùng dư quang liếc cô.

 

"Anh Tử..."

 

Bảo Châu trách mắng: "Sao bà đ.á.n.h ?"

 

"Hắn đáng đ.á.n.h." Mẹ Vân xong trừng mắt nam thanh niên một cái dữ dằn.

 

Bảo Châu: "Tại đáng đ.á.n.h?"

 

Mẹ Vân: "Trông cái mặt là thấy đáng đ.á.n.h ."

 

Bảo Châu: "..."

 

Bảo Châu quan sát kỹ nam thanh niên một lượt, thấy để kiểu tóc nấm bổ luống bồng bềnh đang thịnh hành lúc bấy giờ, mặc một chiếc áo len dày màu tím sẫm, bên trong mặc sơ mi trắng tinh, mặc quần jean, chất liệu vải trông cao cấp.

 

Ngoại hình nam thanh niên khôi ngô, cách ăn mặc thua kém gì minh tinh tivi, tuổi tác dường như quá hai mươi.

 

đ.á.n.h với Vân nên mái tóc bồng bềnh rối bù, nam thanh niên dùng ngón trỏ lau vết m.á.u ở khóe miệng, khi ngẩng đầu Bảo Châu thì khựng một chút, nhưng nhanh ch.óng lấy biểu cảm và lời cảm ơn với cô.

 

Bảo Châu gật đầu tỏ ý chấp nhận, nhưng hiểu biểu cảm của nam thanh niên khiến cô thoải mái, đặc biệt là ánh mắt đó, tuy ngoan ngoãn nhưng qua khiến cô cảm thấy tâm cơ sâu.

 

"Cậu đừng chấp nhặt với bà ."

 

Nhân lúc Vân chú ý, Bảo Châu chỉ tay đầu , ám chỉ đầu óc Vân bình thường.

 

 

Loading...