[Niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 283

Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:14:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ khi kết hôn, Thủy Sinh quanh năm việc ở Hòa Thái, Bảo Châu phần lớn thời gian ở nhà đẻ, ở thôn Tề Nhạc đếm đầu ngón tay. Trong thời gian đó cô cũng ít khi ở ba khu khác, vì ở các khu khác đến cô nhiều.

 

Vị "Số một Tề Nhạc" như Thủy Sinh thì họ quen , cũng chẳng thấy lạ gì.

 

Cửa hàng nhỏ xíu cả ngày lúc nào cũng chật kín , ai còn tưởng cửa hàng đang chương trình khuyến mãi khủng "mua một tặng một" "giảm giá một nửa" chứ. Chen chân một cái mới , hóa là tiệm mới khai trương!

 

Đến bốn giờ chiều, cái khí náo nhiệt cuối cùng mới dịu xuống.

 

Bảo Châu đếm tiền lẻ trong tủ, dùng băng dính dán mười đồng xu một xu thành một cọc, đồng xu mười xu cũng tương tự. Tiền giấy thì sắp xếp theo mệnh giá lớn nhỏ, xếp chồng ngay ngắn.

 

Sau khi đếm kỹ tổng thu nhập ngày hôm nay, Bảo Châu vạch hai chữ "Chính" (正) sổ thu chi. Mỗi nét vạch đại diện cho mười tệ, cách khác, hôm nay thu một trăm tệ, bán tận một trăm tệ tiền hàng đấy!

 

Nên rằng, giá nhập sỉ của bộ hàng hóa trong tiệm cũng chỉ một ngàn tệ. Chỉ trong một ngày thu hồi một phần mười vốn !

 

Nhìn về lâu dài, chẳng mấy chốc sẽ thu hồi bộ vốn liếng, còn kiếm ít tiền. Biết ngày tiền kiếm còn nhiều hơn cả tiền lương Thủy Sinh nộp về!

 

Bảo Châu hớn hở cất một trăm tệ túi xách.

 

Đi học về, Ân Ân đeo chiếc cặp gấu nhỏ, cả bò lên mặt bàn, hai mắt sáng rực đống tiền y hệt Bảo Châu.

 

Thủy Sinh cưng chiều xoa đầu Bảo Châu, đồng tình với quan điểm viển vông của cô một cách vô điều kiện.

 

Ngày mai Thủy Sinh về Hòa Thái , vì hai dẫn Ân Ân dọn hàng sớm.

 

Đóng cửa tiệm xong, chỉ thấy bên ngoài náo nhiệt.

 

Ở cột điện cách đó xa, mười mấy đang vây quanh.

 

Trên cột điện buộc một con rắn cỏ, đầu c.h.ặ.t đứt ném xuống đất, một góc đầy m.á.u. Phần rắn còn rút hết m.á.u, phía nhiều sợi dây xuyên qua, treo lủng lẳng cột điện.

 

Một "Hỏa xà" ( chuyên bắt và bán rắn) tảng đá bên cạnh, một tay xách bao tải, một tay kẹp điếu t.h.u.ố.c. Đợi đến khi t.h.u.ố.c chỉ còn tàn, gã dụi điếu t.h.u.ố.c xuống đất ném , vỗ vỗ tay, chuẩn lột da rắn.

 

"Hỏa xà" là tên gọi chung cho những rong bán rắn cỏ.

 

Trong bao tải thấp thoáng thấy những rắn đang uốn lượn, xô đẩy , rõ ràng là lượng ít.

 

Đây là do một phụ nữ xinh ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi đang bế con mua để bồi bổ cho đứa trẻ.

 

Hỏa xà dùng lưỡi d.a.o rạch một vòng quanh cổ rắn, tìm đúng một điểm, thuận theo đầu rắn dứt khoát rạch một đường thẳng xuống tận đuôi. Sau đó gã kẹp lưỡi d.a.o tai, nhổ một ngụm khí hư lòng bàn tay, hai tay nắm lấy lớp da rắn bong ở cổ, kéo mạnh xuống——

 

Chỉ một tiếng "xoẹt", Bảo Châu rùng một cái, cảm giác như chính đang lột da sống . Trong chớp mắt, lớp da rắn lột đến nửa .

 

Quả là mượt mà !

 

"Sống , sống , đầu rắn c.h.ặ.t mà vẫn còn sống kìa!"

 

"Hê, lợi hại thật, con rắn vẫn c.h.ế.t hẳn."

 

"Cái đầu rắn đất cũng đang động đậy kìa! Thành tinh ? Liệu c.ắ.n nhỉ?"

 

"Làm gì mà cứ quáng quàng lên thế! Lúc chúng mổ cá, cá m.ổ b.ụ.n.g chẳng đôi khi cũng vẫn động đậy đó ? Có con ném chảo dầu vẫn còn giãy mấy cái, b.ắ.n dầu đầy tay đấy thôi! Đó chẳng là cái gọi là 'thần kinh' , rắn còn sống, mà là thần kinh c.h.ế.t hẳn thôi!"

 

……

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-toi-la-bao-boi-cua-cha-toi/chuong-283.html.]

Đám đông xem kinh ngạc ngớt, sợ sợ đều xúm gần hơn, vì cái "dị tượng" mà càng thêm hứng thú!

 

"Để thử một cái!"

 

Bảo Châu hăng hái thử. Thấy bà chủ xinh của tiệm mới mở gan như , lập tức hò reo cổ vũ.

 

Người phụ nữ xinh phản đối, thế là hỏa xà hướng dẫn sơ qua kỹ thuật lột da rắn nhường chỗ.

 

Bảo Châu học theo tư thế của hỏa xà, lượt nhổ một ngụm khí lớn hai tay, hai tay nắm lấy lớp da rắn đang rủ xuống, kéo mạnh một cái——

 

Lại một tiếng "xoẹt" nữa, lớp da rắn giây còn một nửa, chớp mắt lột đến tận đuôi!

 

đoạn da rắn còn đầy mười centimet ở đuôi, Bảo Châu gồng kéo ba vẫn tài nào lột hết .

 

"Chỗ đuôi rắn diện tích tiếp xúc nhỏ, cô bé đủ sức , để cho." Hỏa xà định cuộc.

 

"Không cần, !"

 

Bảo Châu hạng chịu thua, tính hiếu thắng nổi lên, cô đột ngột nhảy lên, nắm c.h.ặ.t lớp da rắn nhấn mạnh xuống. Không ngờ, đổi một góc độ, lớp da ở đuôi rắn dễ dàng lột .

 

Bảo Châu kịp thu lực, m.ô.n.g đập mạnh xuống đất, còn nảy lên nảy xuống mấy cái đầy đàn hồi.

 

Bảo Châu cảm thấy m.ô.n.g như nứt ngay tại chỗ, cơn đau dọc theo xương sống xông thẳng lên đỉnh đầu.

 

Lớp da rắn đầy mùi tanh thì chụp thẳng lên mặt cô.

 

Thủy Sinh vội vàng đỡ cô dậy.

 

"Mẹ giỏi quá!"

 

Ân Ân vỗ tay ủng hộ.

 

Người phụ nữ tặng túi mật rắn cho Bảo Châu. Nuốt mật rắn sống nhiều công dụng như thanh nhiệt giải độc.

 

Vừa mấy ngày nay Ân Ân nóng trong, nước tiểu vàng, thế là Bảo Châu nhét túi mật miệng Ân Ân.

 

Ân Ân khi xem xong màn biểu diễn lột da rắn sinh động đặc sắc, như tiếp thêm lòng can đảm, cứ thế uống ngụm nước Thủy Sinh đưa cho nuốt chửng xuống.

 

"Đứa nhỏ giỏi thật đấy!"

 

"Gan to thật, đúng là nào con nấy!"

 

"Ha ha ha, đúng là việc lớn. Con trai nhà ngày cũng cho nó ăn mật rắn, cầm gậy đuổi theo ba con phố mà nó vẫn chịu ăn, cuối cùng tự nuốt lấy."

 

"Dũng cảm lắm!"

 

……

 

Trước những lời khen ngợi của , Ân Ân chống nạnh, vẻ oai phong lắm.

 

Thủy Sinh lo lắng hỏi: "Miệng đắng ? Có ăn bát vằn thắn cho dịu ?"

 

"Bố ơi, con cần , con dũng cảm lắm mà!" Ân Ân lắc đầu như trống bỏi, thề c.h.ế.t bảo vệ hình tượng gây dựng.

 

 

Loading...