[Niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 273
Cập nhật lúc: 2026-01-16 04:07:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qOLJbNq84
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảo Châu đang rảnh mồm, thế là hai tay nắm lấy tay n dắt n, đưa miếng bánh của con bé miệng , c.ắ.n một miếng lớn. n dắt n lập tức giữ đồ ăn, nhét nốt phần bánh còn miệng.
Hai má con bé phồng lên, trông y hệt một con chuột túi nhỏ tròn vo.
Nếu vợ chồng ông thợ rèn mặt ở đây, chắc chắn sẽ mắng Bảo Châu một trận tơi bời. Những chuyện may mắn như thế , tránh bao xa thì tránh, nhất là trẻ con tâm tính thuần khiết, gặp chuyện "xú uế" tránh , nếu dễ ám!
"Ngon ?"
Quyền Hội Nho hai con với vẻ mặt khó tả, lẽ sợ họ nghẹn c.h.ế.t nên vặn mở một chai nước khoáng khui, đưa cho Bảo Châu.
Bảo Châu ừng ực uống hết nửa chai, khi n dắt n gọi "Mẹ ơi, con cũng uống", cô mới đút cho con bé hai ngụm.
Thấy Quyền Hội Nho cứ chằm chằm, Bảo Châu suy nghĩ ba giây xem liệu nước đối phương đưa độc , hỏi: "Anh cũng ăn ? Là chị Tiểu Thạnh cho đấy, một miếng thôi, ăn sạch ."
Quyền Hội Nho hỏi: "Cô thấy đáng sợ ?"
"?" Bảo Châu Quyền Hội Nho với vẻ mặt hiểu gì, dùng kinh nghiệm đấu đá lẫn với Quyền Hội Nho nhiều năm qua, suy nghĩ một chút chợt hiểu : "Ồ~~~ họ Quyền , , bảo vô duyên vô cớ gọi đến đây gì. Chuyện ở làng Bạch Dương tự giải quyết xong , căn bản chẳng chỗ nào cho giúp sức cả. Anh đúng là đồ trẻ con, dùng x.á.c c.h.ế.t dời mộ để hù dọa chứ gì!"
" tính toán của sai bét , từ nhỏ lớn lên ở nghĩa địa , trình độ của còn kém xa lắm."
Những lời liên thanh của Bảo Châu khiến n dắt n ngơ ngác, thấy hai chuyện sôi nổi, con bé vội chen một chân, học vẹt: "Kém xa lắm."
Quyền Hội Nho: "..." Không hù , còn đ.â.m trúng tim đen, cảm giác thật sự chẳng dễ chịu chút nào?
Lúc , quan tài lạnh của nhà tang lễ khiêng lên núi, bốn trong họ lớn tuổi cùng khiêng hai xác "cương thi" hai quan tài lạnh để vận chuyển đến nhà tang lễ hỏa táng.
Khoảnh khắc t.h.i t.h.ể nhấc lên, khí tràn ngập mùi hôi thối khó tả, cho đến khi phong kín trong quan tài lạnh một lúc lâu, mùi thối vẫn tan hết.
Hai quan tài lạnh đều phủ một tấm vải đen lớn, mười mấy dân làng cầm ô đen vây quanh hai bên.
Khi nhân viên khiêng quan tài lạnh xuống núi, n dắt n bỗng nhiên chỉ quan tài lạnh : "Bà lão."
"..." Sau khi Bảo Châu định thần , vội vàng đè cánh tay n dắt n xuống, theo ánh mắt của con bé, chỉ thấy con bé cứ chằm chằm hướng quan tài lạnh đang di chuyển. Cô nuốt nước miếng, hỏi: "n dắt n, con đang cố ý lừa ?"
n dắt n lắc đầu: "Mẹ dạy , dối, dối thì mũi sẽ dài đấy."
n dắt n chớp mắt quan tài lạnh, ha ha hai tiếng, con bé túm lấy vạt áo Bảo Châu trốn lưng cô, đó lén lút thò đầu , ánh mắt vẫn liếc về hướng quan tài lạnh, giống như con ma nhỏ nào đang lén chơi đùa với !
Giữa mùa hè mà Bảo Châu nổi hết da gà da vịt, cô hỏi: "n dắt n, bây giờ bà lão còn ở đó ?"
n dắt n gật đầu: "Còn ạ, bà lão đang theo cái hộp kìa."
Cái hộp trong miệng n dắt n chính là quan tài lạnh.
Bảo Châu: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-toi-la-bao-boi-cua-cha-toi/chuong-273.html.]
Quyền Hội Nho: "..."
Mắt thấy tâm phiền, Bảo Châu nhanh ch.óng dắt n dắt n xuống núi, Quyền Hội Nho lấy cớ làng kiểm tra tiến độ đo đạc các vết nứt nhà cửa cũng vội vàng theo xuống núi.
Nhóm mười mấy phía Quyền Hội Nho rầm rộ tiến làng Bạch Dương.
Kết quả là cả nhóm mới làng, đằng một đàn cừu đen lớn tới, cuối đàn cừu là một ông lão ngoài năm mươi tuổi.
Ông lão đeo một chiếc mũ rơm gáy, tay cầm một chiếc chiêng đồng, chỉ thấy ông gõ mạnh một tiếng "xoảng" thật lớn.
"Lũ cừu già cứ mạnh dạn tiến về phía , tông cho lũ quỷ nhỏ, đ.â.m cho lũ súc vật nhỏ rụng răng chỗ chạy nào~~~"
Ông lão hát "sơn ca", đàn cừu đen giống như nhận mệnh lệnh, hưng phấn hẳn lên. Con cừu đen dẫn đầu đầu tiên kêu "be be" hai tiếng đầy khí thế, đó dẫn đầu lao về phía nhóm mặc vest chỉnh tề.
Đàn cừu hưởng ứng, đồng loạt bắt chước lao tới.
"Xông lên nào~~~ Tông nào~~~" Giọng ông lão càng lúc càng cao v.út.
Cho dù nhóm bày tư thế lãnh đạo đến mức nào chăng nữa, thì lúc , họ cũng thể giữ vẻ thong dong tự tại nữa.
Quyền Hội Nho nắm lấy sừng của con cừu đen dẫn đầu, dùng sức hất ngã nó.
Liên tục hất ngã ba con, nhưng khổ nỗi địch đông ít, m.ô.n.g vẫn húc một cái thật mạnh.
Trên chiếc quần tây đen bóng lập tức in hằn hai vết bùn.
Nhóm quanh năm văn phòng càng húc đến nghiêng ngả, liên tục phát tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.
"Tạch, tạch, lùi sang một bên nào~~~"
Lâm Tiểu Thạnh ngang qua, kịp thời lùa đàn cừu đen đang "phát điên" sang một bên đường.
Chị về phía ông lão, khẽ vài câu, ông lão làu bàu phàn nàn vài câu, cuối cùng cũng gõ liên tiếp ba tiếng chiêng đồng, trấn an đàn cừu đang náo loạn, đó ông lùa đàn cừu sân nhà .
Nhân viên giám định đang đo đạc tại nhà ông , máy đo độ rộng vết nứt ép sát chỗ nứt, khi phát ánh sáng đỏ, mặt đồng hồ hiện giá trị chính xác đến 0,01 mm.
Con trai và con dâu của ông lão đang tranh luận với nhân viên giám định.
Một nhân viên giám định : "Vết nứt của bác là vết nứt cũ , trong khe nứt là bụi bẩn, mấy vết đằng cũng thế, trong khe vết đen . Còn cả vết nữa, độ rộng vết nứt nhỏ hơn 5 mm, đều tính ."
Ông lão lập tức cuống lên, quăng luôn chiêng đồng xông tới, hét lên: "Bụi gì, vết đen gì? Sao chẳng thấy cái nào hết? Đây rõ ràng là vết nứt do các nổ mìn gây , mau ghi cho , nếu thả cừu nhà húc các đấy!"
"Mi-li-mét cái gì mà mi-li-mét! Đừng dùng mấy cái từ chuyên môn hù dọa để bắt nạt dân quê chúng !"
Nhân viên giám định kiên nhẫn giải thích: "Bác , chúng cháu đều đo đạc theo tiêu chuẩn giám định chuyên nghiệp, xin bác hãy tin tưởng chúng cháu."