[Niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-01-16 03:59:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4fq15bsYoY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bảo Châu dứt lời thì hai tay vội vàng ôm lấy cổ, bước qua, cô "a a" uống hết chỗ canh Thủy Sinh đút cho, Thủy Sinh đút thêm cho cô vài thìa nữa.

 

Bảo Châu xua tay liên tục: "Không uống nữa, uống nữa!"

 

Thủy Sinh: "Anh dặn thằng Thổ giành một chỗ , em đừng vội."

 

Bảo Châu vui mừng, uống thêm hai thìa nữa.

 

Thấy cô thực sự ăn nổi nữa, Thủy Sinh mới thôi.

 

Lương Thổ Sinh đến sớm, sát cạnh ông Trương, chiếm ba vị trí khá .

 

Lương Lão Thử cùng nhóm bạn c.ờ b.ạ.c thường chơi với như Trần Xuân Hải.

 

Lương Hỏa Sinh khoác tay chồng cũng tới, Trương Học Cường là cán bộ làng, đương nhiên thiếu kẻ nịnh bợ, vì thế Lương Hỏa Sinh cảm thấy cực kỳ mặt mũi, thỉnh thoảng đưa ánh mắt khiêu khích về phía Bảo Châu.

 

Bảo Châu đang dồn hết tâm trí chờ buổi biểu diễn bắt đầu nên hề chú ý tới bên .

 

Lương Hỏa Sinh cảm thấy phớt lờ, bèn nhỏ giọng Bảo Châu với phụ nữ bên cạnh, dường như vẫn thấy đủ, một lát tìm đến Lương Lão Thử.

 

Bát Vạn thấy Bảo Châu ở đây liền cố chen , cô tinh tường, đương nhiên thấy cảnh , bèn dùng khuỷu tay huých Bảo Châu, nhỏ giọng : "Cô em chồng của cô đơn giản , đang rêu rao cô khắp nơi kìa."

 

Bảo Châu theo hướng Bát Vạn chỉ, mấy bận tâm : "Kệ nó , con ch.ó còn sủa mà, miệng mọc mặt nó, chẳng lẽ dùng băng dính dán ?"

 

Bát Vạn Thủy Sinh đầy ẩn ý, Thủy Sinh nhíu mày : "Lần sẽ bảo nó."

 

Không ít ở làng bên cạnh nhận tin cũng tới, hiện trường nhiều quen của Thủy Sinh, nhưng ở những nơi đông đúc thế , Thủy Sinh luôn theo sát Bảo Châu rời nửa bước, sợ xảy chuyện.

 

Ngược Lương Thổ Sinh vốn hướng nội, thấy quen là lập tức yên mà sáp tới.

 

Cùng với một tiếng chiêng đồng vang dội, âm nhạc đinh tai nhức óc tắt , một đàn ông trung niên bốn mươi tuổi cầm micro :

 

"Ở nhà nhờ bố , ngoài nhờ bà con; ở nhà dựa phụ mẫu, ngoài dựa bạn bè. Cảm ơn bà con cô bác bớt chút thời gian đến xem buổi biểu diễn của chúng , ba phút nữa chương trình đặc sắc sẽ bắt đầu ngay. Mọi hãy nhiệt tình lên, sôi nổi lên để các diễn viên của chúng thêm động lực! Vỗ tay nào!"

 

"Bộp bộp bộp——"

 

Mọi ủng hộ, từng đôi bàn tay như biến thành bàn tay sắt, vỗ vang rần trời.

 

Trong lúc chuyện, đạo cụ bê lên, một chiếc giường, một cái tủ, một chiếc bàn và một cái bếp lò.

 

Khi tiếng chiêng đồng vang lên nữa, các diễn viên sẵn sàng——

 

Một phụ nữ hóa trang thành bà lão chín mươi tuổi, bước thấp bước cao vội vàng về nhà, trán đeo một dải băng đỏ, mặc bộ quần áo xám cũ kỹ, lưng còng xuống một góc chín mươi độ nhưng chân tay cực kỳ nhanh nhẹn.

 

Bà giả bộ như rụng hết răng, hai cánh môi mím trong, khi chuyện chỉ đôi môi chạm , răng giấu kín bên trong, lời ú ớ rõ ràng, mở miệng khiến bật .

 

Bà lão : "Có nhà con trai giấu đàn ông, lắm, con trai xa ba ngày, con mụ đó dám ngoại tình, nhất định dạy cho bọn chúng một bài học!"

 

Sau đó bà lão cường điệu dùng hai tay đẩy hờ cánh cửa, kèm theo âm nhạc "kẽo kẹt", bà lão về đến nhà——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-toi-la-bao-boi-cua-cha-toi/chuong-203.html.]

 

Vừa xuất hiện giới thiệu nguyên nhân và mục đích của sự việc, mặt đều nhận đây là một vở kịch "đánh ghen".

 

Gã đàn ông tồi tệ trốn đông trốn tây lăn gầm giường, đàn bà trắc nết ngay khoảnh khắc cửa mở nhanh ch.óng kéo quần lên.

 

Bà lão: "Đêm hôm khuya khoắt mà còn vệ sinh ?"

 

Người đàn bà lưng , âm thầm lau mồ hôi, đó giơ ngón tay dấu "sáu", : "Mẹ, tới đây? Con đau bụng mà, bụng cứ kêu sùng sục cả đêm ngừng, chạy vệ sinh sáu đấy."

 

"Hừ, sáu , lợi hại thật đấy!" Bà lão cầm lấy khúc gỗ chặn cửa, gõ mạnh xuống đất.

 

Người đàn bà lưng bịt miệng trộm.

 

Đám đàn ông tại hiện trường lập tức hò hét huýt sáo, lời " bóng gió" đàn ông ai mà chẳng hiểu.

 

"Gần đây trong làng nạn chuột, cũng chuột, chắc chắn là chuột ị cơm canh của con , để tìm nó ."

 

Bà lão cầm khúc gỗ, "cộp cộp cộp" gõ xuống mặt đất, bắt đầu quanh phòng.

 

Xoay một vòng, bà khóa mục tiêu gầm giường, quờ quạng chọc gậy lung tung trong.

 

Bà chọc sang bên trái: "Có ở đây ?"

 

Bà chọc sang bên : "Hay là ở đây?"

 

Sau đó bà chọc giữa: "Ha ha, chắc chắn là ở đây !"

 

Chiếc giường là đạo cụ giường trong suốt, gã đàn ông trốn gầm giường theo động tác của bà lão mà lúc thì nhảy sang trái, lúc thì né sang , quét trúng một , gã chật vật nhăn mặt nhíu mày trò, khiến hiện trường bùng nổ tiếng .

 

Người đàn bà hốt hoảng lao tới nắm lấy tay bà lão, kéo bà sang một bên, : "Mẹ, chuột nào, nhà con lau dọn sạch sẽ lắm, chỉ một con thôi mà!"

 

Tay đàn bà vẫy vẫy phía lưng, gã đàn ông nhận ám hiệu liền bò khỏi giường, định chạy cửa, kết quả bà lão như thể lưng mọc mắt, miệng lẩm bẩm "Gió to quá", xoay đóng sầm cửa .

 

Người đàn ông vội vàng phanh gấp, hai tay quơ quào về phía như bơi ngửa để "vớt" , tiếng đế giày ma sát với mặt đất vang lên, gã hỏa tốc đổi hướng, chui tọt trong tủ.

 

Hiện trường một trận ——

 

" thấy tiếng , chắc chắn là trốn gầm bàn!"

 

Bà lão chỉ tay chiếc bàn, nhưng bước chân tiến thẳng về phía cửa tủ, bà nheo mắt , rõ ràng đang đóng vai một viễn thị nặng.

 

"Mẹ, mắt , đó là cái tủ chứ cái bàn !"

 

Người đàn bà cuống cuồng dùng hai cánh tay lau mồ hôi trán, đó nhanh ch.óng lao lên phía .

 

...

 

Cốt truyện đơn giản, là bà lão cố ý trêu đùa đôi gian phu dâm phụ, khi xử lý hai đứa một trận thì báo cảnh sát bắt bọn chúng.

 

 

Loading...