[Niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 185

Cập nhật lúc: 2026-01-16 03:57:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thị trấn Hưng An chỉ một trại tạm giam, đạp xe mất nửa tiếng là đến nơi.

 

Bảo Châu tiễn hai , đun nước, lúc cởi quần áo chuẩn tắm thì bỗng nhiên trong túi rơi một vật.

 

Vật đó phát tiếng "bộp" trầm đục, nảy vài cái dường như mắc ở miệng cống thoát nước.

 

Bảo Châu cởi nốt quần áo đang dở dang, tiện tay ném trong chậu, đầu thì thấy vật đó vàng rực, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu ánh sáng rạng rỡ, hóa là một miếng vàng!

 

Nói chính xác hơn là một miếng vàng chạm khắc.

 

Miếng vàng to bằng lòng bàn tay, chạm khắc thành hình b.úp bê hỷ, một trai một gái hai b.úp bê sống động như thật, ngay cả tóc cũng rõ ràng từng sợi, rõ ràng giá trị tuyệt đối hề rẻ.

 

Nghĩ là ngay, là gã giàu xổi âm thầm nhét túi cô.

 

Gã giàu xổi thể mang theo vật bên , rõ ràng vật là hình bóng của hai đứa con thì cũng là cầu tự khó khăn, dùng để cầu xin thần linh phù hộ sinh con trai.

 

Hắn thể chủ động tặng vật ngoài chứng tỏ thực sự ơn hai .

 

Nhìn vẻ ngoài giàu sang phú quý của , giá của miếng vàng đối với chắc cũng đáng là bao, ước chừng ngay cả một phần nhỏ chip mất cũng bằng.

 

Thế là Bảo Châu nhặt nó lên để sang một bên, tắm xong thì tiện tay bỏ ngăn kéo tủ đầu giường.

 

Cô bật đèn, tựa đầu giường đợi Thủy Sinh về, kết quả là quá nửa đêm Thủy Sinh vẫn thấy động tĩnh gì, xung quanh quá đỗi yên tĩnh, chẳng từ lúc nào cô ngủ .

 

Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy ôm lấy , một lát phẳng .

 

Bảo Châu mơ hồ vòng tay qua cổ Thủy Sinh, lầm bầm rõ chữ: "Thủy Sinh, ... về ..."

 

"Ừ, về ."

 

"Anh... @#¥%*&"

 

Lời tiếp theo Thủy Sinh rõ, một lát truyền đến tiếng thở đều đều, rõ ràng Bảo Châu ngủ say.

 

Thủy Sinh cúi , cẩn thận gỡ tay Bảo Châu , Bảo Châu lẩm bẩm bất mãn hai tiếng, đó giơ tay gõ một cái đầu .

 

Rõ ràng là đang nhắm mắt nhưng nhắm chuẩn thật đấy.

 

Lực lớn, giống như đang gãi ngứa, trái chính ngón út của cô va đập hiện lên vết đỏ, Thủy Sinh bất đắc dĩ , hôn lên trán cô một cái xuống lầu tắm rửa.

 

năm giờ, Thủy Sinh dậy.

 

Không đồng hồ báo thức nhưng Thủy Sinh luôn thể dậy đúng giờ, thậm chí gà trống lớn vẫn còn đang ngủ trong chuồng, giống như bố dậy sớm ngày , đầu óc họ dường như gắn một chiếc đồng hồ.

 

Vì chuyện tối qua nên Bảo Châu ngủ khá nông, giấc mơ cả đêm là đợi Thủy Sinh về nhà, về nhà đun nước cho Thủy Sinh tắm, trong lúc Thủy Sinh về nhà thì cứ lặp lặp .

 

Nếu giấc mơ là thật thì Thủy Sinh da dày thịt béo chắc cũng tắm đến mức tróc cả da mất.

 

Bảo Châu dậy theo, nấu cho Thủy Sinh ít cháo trắng, thêm một quả trứng luộc, cũng ăn một chút mới ngủ tiếp.

 

"Cộc cộc cộc——"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-toi-la-bao-boi-cua-cha-toi/chuong-185.html.]

 

"Vợ nhà Thủy Sinh, Bảo Châu, Bảo Châu, vợ nhà Thủy Sinh, cô xuống đây cho ..."

 

Bảo Châu đ.á.n.h thức bởi một loạt tiếng gõ cửa dồn dập, là ai đang ở lầu gọi hồn.

 

Bảo Châu mặc quần áo xong, xuống lầu thấy là Trương đại nương.

 

Trời mới hửng sáng, xung quanh sương mù mờ ảo, nước trong khí vẫn tan hết.

 

Trương đại nương giận dữ lôi một mảnh giấy, chất vấn: "Cái là do hai đứa vứt ?!"

 

Bảo Châu dụi dụi mắt, lau sạch rỉ mắt còn bám , lúc mới rõ là tấm danh tối qua Thủy Sinh tiện tay ném thùng rác, tấm danh bẩn thỉu, thấm đẫm đủ loại nước rác.

 

Trong thùng rác đầy rẫy rác rưởi, nước thức ăn trộn lẫn trong đó, mỗi sáng sớm khi Sa Đệ đổ mùi hôi thối thể bay xa tới mười mét, cũng Trương đại nương lấy dũng khí mà lục tung thùng rác nhà cô như một con ruồi mất đầu .

 

Bảo Châu giả vờ ngơ ngác: "Cái gì thế ?"

 

Trương đại nương: "Cô thừa nhận ? nhặt ngay trong thùng rác cửa nhà cô đấy, đừng tưởng học mà lừa , cái gọi là 'danh ', mà, là gã đàn ông tối qua đưa cho cô ?"

 

"Thằng La với , vốn dĩ là nó cứu giàu đó, kết quả cô lừa mất, tối qua cô và Thủy Sinh nửa đêm đẩy xe rùa khỏi làng, chắc hẳn là..."

 

Trương đại nương năng đứt quãng, đến đây Bảo Châu nín thở đợi bà câu tiếp theo, sợ rằng từ miệng bà sẽ thốt câu "Hai đứa bao che con bạc!" gì đó đại loại .

 

Miệng Trương đại nương càng há càng to, hai mắt ép thành một đường chỉ, ngay lúc nhịp tim Bảo Châu tăng nhanh kiểm soát thì Trương đại nương bỗng hắt một cái thật mạnh.

 

"Hắt xì——"

 

Xong việc bà dùng sức xì mũi, một tay bịt lỗ mũi trái, dùng sức xì lỗ mũi , một tay bịt lỗ mũi , dùng sức xì lỗ mũi trái, đó hai bàn tay dính đầy nước mũi quệt luôn lên mặt tường.

 

Bảo Châu: "!!!"

 

Trương đại nương: "Trong bao tải chắc chắn là vàng bạc châu báu đó tặng chứ gì?"

 

"Số tiền vốn dĩ chỉ thuộc về một thằng La nhà thôi, nể tình chúng là hàng xóm, chia cho cô một nửa, nhất cô nên thành thật giao tiền của đó , nếu khách khí với cô !"

 

" sống năm mươi tuổi , nửa chân đạp quan tài , sợ đối đầu với hai đứa !"

 

Xì mũi xong, giọng của Trương đại nương càng lớn hơn.

 

"Hả? Trương đại nương, bà đang gì thế?" Bảo Châu tiếp tục giả ngu, những cô còn gọi cả những hàng xóm dậy sớm. "Mọi giúp cháu xem Trương đại nương thế ý gì ? Cháu chẳng hiểu một câu nào thế ?"

 

Sớm thấy động tĩnh bên , giả vờ đang việc khác nhưng thực chất là đang dỏng tai trộm.

 

Một lát năm sáu vây .

 

Bảo Châu vẻ mặt vô tội : "Trương đại nương, bà nữa ."

 

Trương đại nương: "..."

 

Trương đại nương vẫy vẫy tay gọi đứa cháu nội thằng La đang trốn ở phía , hét lên: "Đứng xa thế gì? Chân mọc mụn chảy mủ ? Không nổi đường nữa cần cõng sang đây ?"

 

 

Loading...