Thủy Sinh nấu một bát mì nước thanh đạm, đơn giản thêm vài sợi thịt nạc, cho mấy lá cải chíp, thêm một quả trứng chần, cuối cùng khi bắc thì rắc chút muối và hành lá vụn, thế là một bát mì thơm phức thành.
“Cha , chuyện đó thì ăn thanh đạm một chút, em chịu khó ăn tạm nhé.” Thủy Sinh năng đầy vẻ khó xử.
Bảo Châu gật đầu, cô còn ăn cả bữa sáng, lẽ là đói lả , chỉ thấy bát mì là bát mì ngon nhất thế giới, cô xì xụp ăn đầy ba phút hết sạch.
Hình như cô vẫn no, chằm chằm nửa bát mì còn của Thủy Sinh với ánh mắt thèm thuồng như một con sói đói đang rình rập.
Thủy Sinh lặng lẽ bỏ miếng mì gắp lên định đưa miệng bát, đó đẩy bát mì đến mặt Bảo Châu.
“Ăn .”
Bảo Châu cũng chẳng khách khí, quét sạch sành sanh nửa bát mì còn , xong xuôi cô vỗ vỗ bụng, ợ một cái rõ to, cuối cùng cũng no nê.
Thủy Sinh đang dọn dẹp bát đũa, Bảo Châu nhớ tới lời dặn của , mì là Thủy Sinh nấu, phận vợ như cô nhất định chịu trách nhiệm rửa bát!
Thế là cô định “giành việc”, nhưng Thủy Sinh nhất quyết tự rửa, tay rửa bát đầy dầu mỡ, vả bát đũa nhiều, tay Bảo Châu bẩn.
Trong lúc hai bên “giằng co”, chiếc bát trượt , hai bộ bát đũa chồng lên cùng lúc rơi xuống đất.
Đũa rơi vương vãi, một chiếc b.ắ.n tận góc trong bàn, một chiếc bát sứ sứt một miếng, chiếc bát sứ đè ở thì vỡ trực tiếp thành ba mảnh.
Nước dùng thậm chí còn b.ắ.n cả lên gấu váy của Bảo Châu……
Hiện trường rơi tình trạng bế tắc, hai , đó chẳng ai thèm quản đống hỗn độn nữa, Thủy Sinh bế bổng Bảo Châu thẳng lên lầu.
Gió xuân tràn ngập trong căn phòng tân hôn nhỏ bé.
Nếm trải mùi vị tình đời, đôi nam nữ trẻ đầu gặp chuyện nhân sự, như củi khô bốc lửa, quấn lấy mãi đến mười giờ đêm mới ngoài.
Bảo Châu nổi nữa, Thủy Sinh một xuống lầu nấu mì, hình như lo lắng thái quá, lúc bưng hai bát mì trộn nóng hổi lên, sợ cả tay Bảo Châu cũng “tàn tật” nên mặc kệ sự phản đối của cô, nhất quyết đòi đút cho cô ăn.
Bảo Châu kiên trì một lúc đầu hàng, nhưng khi đút hai miếng liền đổi ý ngay, bắt đầu tận hưởng.
“Anh quên cho muối ?” Ăn thêm vài miếng, Bảo Châu phát hiện điểm bất thường, bèn phàn nàn.
“Ngoan, em thế thì ăn thanh đạm chút.” Thủy Sinh vẻ mặt đầy khó xử về phía đùi của Bảo Châu, hiếm khi giữ vững ý kiến của , bảo vệ nguyên tắc mặt cô.
“Anh đừng nữa!”
Bảo Châu ăn nữa, mặt đỏ bừng trườn giường, kéo chăn bông lên mắt che nửa khuôn mặt, nhắm mắt thèm Thủy Sinh.
Ngược là Thủy Sinh, khi trải qua chuyện nhân sự, da mặt dày lên trông thấy.
Thời gian còn sớm, ăn nhiều quá cũng , thế là nhanh ch.óng ăn hết chỗ mì còn xuống lầu.
Anh nhanh ch.óng rửa sạch bát đũa, tắt đèn xong liền chui tót chăn.
Trong chăn ấm áp, thể ngửi thấy mùi hương cơ thể đặc trưng của Bảo Châu và mùi hương quyến rũ đặc biệt khi hai ân ái.
Thủy Sinh lập tức cảm thấy khô cổ bỏng họng, thế là nhẹ nhàng ôm lấy Bảo Châu, dỗ dành lừa gạt: “Bảo Châu, vẫn còn sớm, là chúng ……”
Bảo Châu nửa đẩy nửa thuận, chẳng mấy chốc căn phòng mới tràn ngập khí mập mờ.
……
Ngày hôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-toi-la-bao-boi-cua-cha-toi/chuong-173.html.]
Đôi vợ chồng mới cưới ngủ một mạch đến lúc mặt trời lên cao, hai bận rộn đến nửa đêm, lúc tỉnh dậy ai nấy đều quầng thâm mắt.
Bảo Châu dụi mắt, giơ hai tay định vươn vai, Thủy Sinh tỉnh cô nửa tiếng lập tức bế cô dậy, đỡ cô tựa đầu giường.
“Thủy Sinh, chào buổi sáng~”
Bảo Châu chào hỏi một tiếng phát hiện giọng khô khốc khàn đặc đến mức biến cả tông , cô nhớ những hình ảnh đêm qua, mặt lập tức đỏ bừng.
Anh giống như một con sói đội lốt cừu, đêm qua trút bỏ lớp ngụy trang là hiện nguyên hình, một ăn sạch sành sanh con cừu nhỏ là cô lừa về nhà !
Cô thực sự sợ !
Bảo Châu lén liếc Thủy Sinh một cái, chẳng điều gì từ mắt .
Thủy Sinh dường như hiểu lầm ý cô, ngạc nhiên hỏi: “Vẫn nữa ?”
Nói xong, chẳng đợi trả lời chuẩn “tấn công” Bảo Châu.
“Không ……”
Bảo Châu “hoảng hốt” dồn góc giường, cô liên tục từ chối nhưng Thủy Sinh như treo máy, chẳng thèm để ý.
Ngay lúc Bảo Châu chuẩn nhận mệnh thì cô chợt thấy khóe miệng Thủy Sinh cong lên.
Giỏi lắm, Thủy Sinh đơn thuần cũng học cách lừa !
“Anh ……”
Lời “tranh luận” của Bảo Châu còn khỏi miệng thì đôi môi hồng nhuận chặn .
Vết thương đóng vảy môi mút mát, lập tức nứt , trong lúc môi lưỡi giao triền, trong khoang miệng cả hai đều mang vị m.á.u nhàn nhạt.
Chẳng là vì tức vì mùi m.á.u hun mà đầu óc Bảo Châu cứ ong ong cả lên.
“Cộc cộc cộc——”
“Anh hai, nhà ? Anh hai, chị dâu hai, hai nhà ?”
May mà lúc vị cứu tinh xuất hiện.
Cô em chồng Lương Hỏa Sinh đang gõ cửa lầu, Thủy Sinh cuối cùng cũng chịu dừng động tác ý .
Cả ngày trời, hiếm khi chịu thiệt, thế là cau mày, bĩu môi, miễn cưỡng mặc quần áo .
Bảo Châu che miệng thầm, cũng mặc quần áo xuống lầu cùng .
“Anh hai, chị dâu hai, hai mới ngủ dậy ?” Lương Hỏa Sinh ngửa đầu hai , ngây thơ hỏi.
Thủy Sinh : “Không, và chị dâu em ở lầu bàn chút chuyện.”
Trước mặt các em, Thủy Sinh luôn thể hiện vẻ trầm , trách nhiệm, chỉ thỉnh thoảng mặt cả Mộc Sinh mới bộc lộ khía cạnh yếu đuối bất lực của .
Con nhà nghèo thường là chị lớn dắt díu em nhỏ, từ lúc chuyện, Thủy Sinh học theo cả Mộc Sinh, hết lòng chăm sóc các em nhỏ.
Thời kỳ trưởng thành, những đứa trẻ việc vất vả nhất trong nhà chính là Mộc Sinh và Thủy Sinh.
Đám em nhỏ giống như một nửa con cái của .