Niên đại: Sau khi vạch trần tra nam, tôi cùng chồng quân nhân nuôi con, làm giàu - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:09:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô đồng ý ngay lập tức:

 

“Được chứ, lát nữa ăn cơm xong cứ để hai đứa nó theo học hỏi , đợi đến khi thạo việc cũng dễ giúp quản lý.”

 

Hữu Tài và Bạo Phú đều phấn khích tột độ, lập tức :

 

“Cảm ơn chị dâu!”

 

Ngu Lê trong lòng lạnh một tiếng.

 

Lục Quan Sơn khi bỏ rơi lúc nhỏ, ông bà nội nuôi dưỡng, Tăng Tuệ Phương vẫn cảm thấy hả giận, tìm cách khó dễ Lục Quan Sơn, cho rằng lãng phí tiền bạc của ông bà!

 

Hai đứa con trai song sinh mà Tăng Tuệ Phương sinh là Hữu Tài và Bạo Phú dần lớn lên, cũng hùa theo cha bắt nạt trai là Lục Quan Sơn .

 

Mỗi gặp mặt đều tìm cách ám toán Lục Quan Sơn, thậm chí từng dùng s-úng cao su b-ắn thương tai của Lục Quan Sơn, đến tận bây giờ vẫn còn vết sẹo.

 

bất kể bọn họ sai , Tăng Tuệ Phương đều sẽ mắng nhiếc Lục Quan Sơn, Hữu Tài và Bạo Phú từ nhỏ thực sự chỗ dựa mà hống hách.

 

Đã hai tên oắt con tự dẫn xác đến tận cửa, Ngu Lê thể thu phục bọn chúng.

 

Ăn cơm xong, cô trực tiếp đưa Hữu Tài và Bạo Phú đến nhà màng trồng rau, chỉ đống cát đ-á gạch vụn :

 

“Hai đứa mang đống gạch dời qua , xong trong vòng nửa tiếng, nếu sẽ kịp thời gian!”

 

Hữu Tài ngẩn , hi hì :

 

“Chị dâu, cái ...

 

đây chẳng là việc chân tay ?

 

Không là để bọn em đến học cách quản lý công nhân ?”

 

Ngu Lê gật đầu:

 

“Muốn quản lý thì tiên chính học cách tất cả việc!

 

Nếu bên ai phục hai đứa?

 

cũng nể tình hai đứa là em trai của Quan Sơn mới cho cơ hội đấy, hai đứa cố gắng mà , nhưng , nhà màng chỉ thể giữ một , ai thì giữ đó!

 

Ngay cả xưởng thu-ốc cũng giao cho đó luôn, còn chỉ thể cút về quê thôi!”

 

Hữu Tài và Bạo Phú vốn định lười biếng, thấy lời liền lập tức bắt tay .

 

Cả hai đều là quân lười chảy thây, nhưng hễ nghĩ đến việc lãnh đạo về quê cuốc đất, thì nghiến răng cũng !

 

Khuân gạch là việc nhẹ nhàng gì, chỉ mười phút thôi là mồ hôi vã như tắm!

 

Thế mà Ngu Lê còn lén lút riêng với từng đứa.

 

“Hữu Tài, bằng Bạo Phú thế?

 

Chả trách trong nhà đều việc bằng nó!

 

Đều là em ruột, đang nhường nó ?”

 

“Bạo Phú, chậc chậc, trực tiếp về quê cuốc đất ?

 

thấy cái đà Hữu Tài nhất định thắng cho bằng , chả trách trong nhà đều thiên vị nó hơn, lúc hai đứa mới đến , bố thiên vị Hữu Tài hơn!”

 

Cả hai em đều kích động đến đỏ cả mắt, liều mạng mà !

 

Cả ngày trời mệt đến mức đường còn chút sức lực nào, đúng là nước mắt!

 

Tăng Tuệ Phương cùng Mộng Mộng và hai đứa con dâu vốn định ngoài dò la tin tức trong khu tập thể, ai ngờ sáng mới đầy hai tiếng, mặt mấy đều bắt đầu nổi mẩn đỏ!

 

Vừa tê đau, đỏ rực như ai tát cho mấy bạt tai!

 

Lúc ngứa nhịn mà gãi, càng gãi càng đáng sợ...

 

Tăng Tuệ Phương thầm rủa xả, chắc chắn là thứ đồ bôi mặt của Ngu Lê vấn đề!

 

đợi bà tìm Ngu Lê tính sổ, Ngu Lê dẫn một đám nhà.

 

“Tô Tình, Nhị Ni, mau !

 

Người nhà ở quê của Quan Sơn đến , chồng chăm chỉ hiền lành nhất đấy!

 

bàn bạc với họ , xưởng thu-ốc lẽ sẽ giao cho em trai quản lý, mấy ngày nay vất vả , cứ để chồng nấu cơm, mời ăn cơm!”

 

Trần Nhị Ni vốn giọng to lập tức hùa theo:

 

“Ối chà!

 

Đây chính là của doanh trưởng Lục nhỉ?

 

Nhìn bác đúng là một chồng !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-sau-khi-vach-tran-tra-nam-toi-cung-chong-quan-nhan-nuoi-con-lam-giau/chuong-152.html.]

 

Vậy mấy ngày chúng cháu chờ ăn cơm bác nấu nhé, ăn cơm của bác , chúng cháu nhất định sẽ hết lòng giúp đỡ em trai doanh trưởng Lục kinh doanh xưởng thu-ốc và nhà màng!”

 

Liễu Ngọc Trân và những khác cũng hùa theo khen ngợi Tăng Tuệ Phương.

 

Tăng Tuệ Phương một chiếc mũ cao đội lên đầu, chỉ đành dẫn hai đứa con dâu gọi thêm Mộng Mộng cùng nấu cơm.

 

kỳ lạ là, cái bếp lò mà cứ khói ngược, hun cho nước mắt nước mũi giàn dụa!

 

Chưa nấu xong một bữa cơm, Tăng Tuệ Phương cảm thấy sắp ch-ết đến nơi !

 

Liên tiếp ba ngày, Hữu Tài và Bạo Phú đều những việc chân tay hết ở nhà màng và xưởng thu-ốc, hai vì vác vật nặng mà lưng đầy những vết lằn đỏ!

 

Đến ngày thứ ba còn vì sự điều tiết của Ngu Lê ở giữa mà hai em đ-ánh nh-au một trận tơi bời!

 

Cả hai đều mệt đến mức bò nổi, sống ch-ết chịu nữa!

 

Tăng Tuệ Phương, hai đứa con dâu, cùng với Mộng Mộng thì ai nấy đều vác một khuôn mặt đỏ choét, trông y hệt mấy con khỉ đ-ít đỏ!

 

Chương 121 Miếng ngọc hồi nhỏ

 

Tăng Tuệ Phương dẫn con dâu và Mộng Mộng cùng một chuyến đến bệnh viện sư đoàn, bác sĩ khoa da liễu khi xem xong liền :

 

“Mọi cùng lúc đều tình trạng , thể là do hợp nước non (thủy thổ bất phục), cách nào hơn , trừ phi về nơi ở cũ.”

 

Người thủy thổ bất phục quả thực cũng nhiều, Tăng Tuệ Phương nỡ về?

 

Chỉ cố gắng khắc phục để đây!

 

ngờ rằng, mẩn đỏ mặt ngày càng nghiêm trọng, mặt của Mộng Mộng gãi đến mức chảy m-áu thôi, càng nghĩ càng sợ, thu dọn hành lý đòi về nhà!

 

Hữu Tài và Bạo Phú cũng ngừng oán trách:

 

“Mẹ!

 

Từ lúc đến đây, bọn con ngày nào cũng việc, mệt ch-ết!

 

Chỉ cần dừng tay một chút là những trong nhà màng đó chỉ trỏ, chị dâu cũng thật lòng để bọn con quản lý xưởng và nhà màng , chỉ nghĩ cách bắt bọn con việc nặng thôi!

 

Việc con một ngày cũng nữa!”

 

Ngu Lê mỗi ngày đều dẫn về nhà ăn cơm, Tăng Tuệ Phương nấu cơm cũng mệt ch-ết, mặt ngừng lở loét, cái ý chí kiên trì đòi ở đó bắt đầu lung lay.

 

Tiếp đó, bà ngờ rằng, mà còn đón tiếp một kẻ đến đòi nợ!

 

Người là do Trần Nhị Ni thuê đến, cửa hỏi Tăng Tuệ Phương:

 

“Bà là ai?

 

Mẹ của Lục Quan Sơn và Ngu Lê ?

 

Vậy bà trả hết nợ !

 

Đây là danh sách hàng hóa họ nhập từ chỗ chúng để mở xưởng!

 

, ngày tháng , tiền đều đủ, còn chữ ký của bọn họ nữa!

 

Tổng cộng là bốn trăm sáu mươi lăm tệ!”

 

Tăng Tuệ Phương ngẩn :

 

tiền!

 

Ai nợ ông thì ông mà tìm đó!”

 

Người lạnh:

 

“Bà là nó!

 

Tiền nó nợ thì bà trả!

 

Mau trả tiền!

 

Nếu hôm nay , đ-ập nát hết đồ đạc trong nhà bà!”

 

Nói đoạn ông định xông đ-ập phá, túm lấy Tăng Tuệ Phương định móc túi bà !

 

Cũng là, thực sự móc từ trong túi Tăng Tuệ Phương mấy chục tệ!

 

Tăng Tuệ Phương như phát điên lao cướp !

 

“Trả cho !

 

Đó là tiền của !

 

Ông trả tiền cho lão nương ngay!”

 

 

Loading...