Niên Đại Mỹ Nhân Xuyên Sách, Tán Tỉnh Nhầm Người - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:11:08
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lười biếng mò lấy điện thoại ở đầu giường, lúc mới thấy, tối hôm qua mười hai giờ, Lục Yến Lĩnh trả lời cô một tin nhắn.

Lục Yến Lĩnh: “Sáng mai mười giờ, học lái xe.”

Triệu Nỉ Ca thấy , giật dậy.

đồng hồ, trời ạ, chín giờ mười mấy phút !

Không kịp nữa, cô vội vàng vén chăn lao xuống giường, với tốc độ nhanh nhất rửa mặt, đ.á.n.h răng, chải tóc, quần áo, trang điểm.

Một loạt thao tác trôi chảy xong, điện thoại của Lục Yến Lĩnh đúng mười giờ gọi đến, cô soi gương tô xong son môi.

“Alô~”

Cô đáp bằng một giọng ngọt ngào nũng nịu.

Đầu dây bên dường như khựng , mới trầm giọng mở lời: “Sửa soạn xong ?”

Triệu Nỉ Ca xinh trong gương, nũng nịu : “ , sửa soạn xong nửa ngày , chỉ đợi điện thoại của thôi.”

“Cảm ?” Anh hỏi.

Triệu Nỉ Ca ngẩn : “Không .”

Lục Yến Lĩnh: “Vậy giọng như .”

Triệu Nỉ Ca: “… Lục Yến Lĩnh phiền ?!”

Lục Yến Lĩnh khẽ : “Được , xuống . đến lầu nhà em .”

Triệu Nỉ Ca vui vẻ xách túi xuống lầu, lúc qua phòng khách, thấy Triệu Lan Tâm cũng đang cầm một túi trang điểm sofa trang điểm, chắc là lát nữa cũng ngoài.

Triệu Nỉ Ca để ý đến cô , mang giày khỏi cửa.

Triệu Lan Tâm thấy bộ dạng của cô, hẹn hò, động tác kẻ mắt khựng , suy nghĩ một chút, đặt đồ xuống dậy cửa sổ ngoài.

Chỉ thấy chiếc Mercedes sang trọng tối qua đậu ngang cổng lớn vẫn còn nguyên vị trí, lúc bên lề đường cổng, đậu thêm một chiếc xe việt dã quân dụng màu đen khác.

Triệu Nỉ Ca thẳng đến chiếc xe việt dã quân dụng đó, mở cửa xe, quen đường quen lối lên xe.

Triệu Lan Tâm: “…”

thể tin nổi trợn to mắt một lúc.

Lần chiếc xe đó lập tức lái , Triệu Lan Tâm phản ứng nhanh, lập tức chạy khỏi cửa, lén lút nấp một bụi cây thấp, lợi dụng sự che chắn của cây cối mà chằm chằm trong chiếc xe đó.

Lần , cô khuôn mặt nghiêng mơ hồ của đàn ông trong xe.

Mặc dù đó chỉ là một khuôn mặt nghiêng, nhưng ấn tượng của Triệu Lan Tâm về đàn ông đó thật sự quá sâu sắc.

Cô tuyệt đối nhầm!

Chính là ! Lục Yến Lĩnh.

Chú nhỏ của Lục Thiếu Vũ, quanh năm thần long kiến thủ bất kiến vĩ, hiện là lữ đoàn trưởng của Lữ đoàn đặc nhiệm Lục quân.

Sao đến đón Triệu Nỉ Ca?

Chẳng lẽ…

Trong lòng Triệu Lan Tâm nảy một suy đoán khó tin——Triệu Nỉ Ca qua giữa hai chú cháu nhà họ Lục, đặt cược cả hai bên?

Mẹ kiếp, Triệu Nỉ Ca con tiện nhân đó, thủ đoạn như .

“Cái đó…”

Sau khi Triệu Nỉ Ca lên xe, liền như một học sinh tiểu học phạm chọc chọc ngón tay : “Xe của em cẩn thận xước một vệt, ừm, cũng rõ lắm , nhiều nhất cũng chỉ… dài thế .”

Cô dùng hai ngón tay hiệu một cách, chớp mắt : “Một chút xíu thôi!”

Nói xong, cô tội nghiệp Lục Yến Lĩnh: “Anh sẽ thật sự bắt em đền chứ?”

Lục Yến Lĩnh khuỷu tay chống lên vô lăng, đầu, ung dung cô diễn kịch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-my-nhan-xuyen-sach-tan-tinh-nham-nguoi/chuong-81.html.]

“Em tiền .”

Triệu Nỉ Ca thấy gì, vội vàng đáng thương bổ sung, “Em thật sự nghèo! Tuần em mới mua mấy bộ quần áo mới, tiêu hết cả lương ! Trên còn một xu!”

Cô tủi cúi đầu chiếc váy hàng hiệu mới : “Chính là chiếc , xem ! Hơn năm trăm tệ… Em đặc biệt mua để mặc khi hẹn hò với …”

“Hẹn, hò?”

Anh đột nhiên ngắt lời cô.

Triệu Nỉ Ca ngắt lời, cũng khựng .

Nhìn , mắt đảo loạn xạ, nhất thời cho tròn, vô thức đáp một tiếng: “A…”

Lục Yến Lĩnh nhướng mày: “ hẹn hò với em khi nào?”

Má Triệu Nỉ Ca từ từ ửng hồng, cô c.ắ.n môi, hỏi : “Không… hẹn ?”

Lục Yến Lĩnh , chỉ dùng một đôi mắt sâu thẳm cô.

Triệu Nỉ Ca như , cảm thấy cả như ánh mắt lột một lớp áo, ý đồ xa của cô đều thể che giấu mắt .

Cô cúi đầu, tránh ánh mắt dò xét của .

Không khí lập tức trở nên ngưng đọng, dính nhớp, oi bức, còn vài phần khiến thở nổi.

Có lẽ là đến phát bực.

Triệu Nỉ Ca đỏ mặt, tháo dây an , hờn dỗi : “Vậy em đây!”

Vừa , cổ tay nắm lấy.

Triệu Nỉ Ca động, đợi mở lời .

Vài giây , Lục Yến Lĩnh : “Xe đ.â.m còn tức giận, em tức giận ?”

Triệu Nỉ Ca mím môi, vẫn , cũng để ý đến .

Cứ thế giằng co.

“Được .”

Anh buông tay cô , chút bất đắc dĩ : “Đừng giở tính trẻ con nữa. Xe gọi đến xử lý , thắt dây an , thôi.”

Triệu Nỉ Ca lúc mới lén cong khóe miệng, kiêu ngạo hừ một tiếng, thắt dây an .

Lục Yến Lĩnh lái xe đến một khu phố cổ.

Nhà ở đây ngói đen tường xám, các con hẻm và ngõ ngách đan xen , già mái hiên phơi nắng, mấy đứa trẻ đang đá cầu trong hẻm.

Yên tĩnh, hài hòa, tràn đầy thở cuộc sống.

Triệu Nỉ Ca thò đầu , hỏi : “Đây là ?”

“Phố Tứ Phương, Thành Tây.” Lục Yến Lĩnh xuống xe.

Triệu Nỉ Ca cũng xuống xe, khu phố cổ một lượt, phát hiện trong hẻm mấy quán bán đồ ăn vặt, lúc đang gần trưa, cửa những quán ăn vặt đó bốc lên trắng nghi ngút.

Trong khí thoang thoảng mùi thơm của thức ăn.

“Muốn ăn gì?”

Lục Yến Lĩnh về phía , hỏi cô.

Hóa là đưa cô đến đây ăn cơm.

Triệu Nỉ Ca thật cũng thích những quán nhỏ thở cuộc sống như thế .

Vẻ ngoài và khí chất của cô, tuy thấy hợp với những nhà hàng Pháp thanh lịch và tiếng violin, nhưng cô thật sự là Thục Thành. Ở Thục Thành, những quán ăn nhỏ ven đường như thế thể thấy ở khắp nơi, Triệu Nỉ Ca lúc nhỏ, chính là lớn lên trong môi trường như .

 

 

Loading...