Niên Đại Mỹ Nhân Xuyên Sách, Tán Tỉnh Nhầm Người - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:11:06
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đại đội trưởng Võ bắt s.ú.n.g, giọng vang dội của báo bia bên cũng truyền đến: “Báo cáo, năm phát năm mươi vòng!”

Lục Yến Lĩnh , ánh mắt thờ ơ liếc Lục Thiếu Vũ.

Lục Thiếu Vũ: “…”

Ác quỷ, đúng là ác quỷ!

Đợi gào thét trong im lặng xong, khóe mắt liếc thấy đại đội trưởng Võ và phó đại đội trưởng vây quanh tên ác quỷ đó .

Tên ác quỷ chỉ để một câu lạnh lùng: “Đại đội đặc nhiệm một, tăng gấp đôi bài tập mang vác.”

Lục Thiếu Vũ: “…”

A a a, Lục Yến Lĩnh còn là !

Hu hu hu mách ông nội, ngược đãi !

Khoảng bảy tám giờ tối, Triệu Nỉ Ca mới xách mấy túi mua sắm về nhà.

Hôm nay tan , cô và Dư Thiến cùng đến trung tâm thương mại mua sắm, tiêu gần hết tiền mới dừng .

Cuối cùng hai tìm một quán nhỏ, ăn một bát hoành thánh, mới hài lòng về nhà.

Từ khi chiếc xe sang đó đậu cửa nhà họ Triệu, Triệu Quang Huy và Đào Vinh còn hỏi han Triệu Nỉ Ca mỗi ngày , mấy giờ về, với ai nữa.

Trong mắt họ, Triệu Nỉ Ca bây giờ như một bà cô tổ, chỉ thể ăn ngon uống hầu hạ, tuyệt đối thể trái ý cô.

Điều khiến những ngày tháng của Triệu Nỉ Ca ở nhà họ Triệu dễ chịu hơn nhiều.

Ví dụ như hôm nay, thấy cô xách nhiều túi mua sắm về, Triệu Quang Huy chủ động đưa cho cô một chiếc thẻ, : “Cầm lấy, tự mua ít quần áo, con gái là ăn diện.”

Triệu Nỉ Ca ngạc nhiên.

suy nghĩ kỹ một chút, cô liền hiểu ý của Triệu Quang Huy.

Đây là đang ám chỉ cô ăn mặc một chút, để giữ c.h.ặ.t Lục đại thiếu gia, kẻo đến lúc con vịt đến tay bay mất.

Triệu Nỉ Ca thầm mỉa mai, thể moi chút tiền từ tay như Triệu Quang Huy, thật dễ dàng.

Số tiền tiêu thì phí!

Cứ coi như là hưởng cho nguyên chủ.

Triệu Nỉ Ca kẹp ngón tay nhận lấy, những gánh nặng tâm lý, thậm chí còn đắc ý huơ huơ mặt Triệu Lan Tâm bên , lúc mới lên lầu.

Đợi Triệu Nỉ Ca tắm xong gội đầu xong, từ phòng vệ sinh , là chín giờ tối.

Cô lau mái tóc ướt bên giường, cầm điện thoại lên xem.

Cả ngày hôm nay, cô hề nhắn tin cho Lục Yến Lĩnh, cũng lúc đang gì, bận … nghĩ , cô liền mở khung tin nhắn, gõ chữ: “Lục Yến Lĩnh, nghỉ ngơi ạ?”

Căn cứ đơn vị, ký túc xá tòa nhà hành chính.

Lục Yến Lĩnh bàn sách, lật một bản báo cáo.

Điện thoại đặt ngay bên tay , ánh mắt lướt qua nội dung văn kiện mười dòng một lúc, thỉnh thoảng sẽ dời , liếc điện thoại.

Từ tám giờ, về ký túc xá, liền bàn sách duy trì động tác .

Điện thoại vẫn luôn im lặng, động tĩnh.

Nhìn điện thoại cuối, đưa tay day day ấn đường, đang định thu dọn báo cáo dậy tắm rửa, điện thoại cuối cùng cũng rung lên một cái.

Lục Yến Lĩnh đó, cúi mắt chiếc điện thoại đang ‘rè rè’ rung nhẹ.

Đốt ngón tay của đặt bên cạnh bàn thản nhiên gõ gõ, ánh mắt một điểm hư nào đó, đang nghĩ gì.

Đợi điện thoại ngừng rung, mới cầm lên xem.

Xem xong tin nhắn, chậm rãi trả lời: “Chưa.”

Thông báo trong hộp tin nhắn đến nhanh, đầy nửa phút hiện tin nhắn mới của cô——

“Muộn thế còn ngủ , lẽ là đang đợi tin nhắn chúc ngủ ngon của em ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-my-nhan-xuyen-sach-tan-tinh-nham-nguoi/chuong-79.html.]

Lục Yến Lĩnh nhếch môi .

Ngón trỏ vô thức gõ gõ lên nắp kim loại cứng của điện thoại, chằm chằm câu đó một lúc, trả lời, chậm rãi gõ mấy chữ: “Tinh thần thế, hôm nay luyện xe ?”

Đầu dây bên , Triệu Nỉ Ca thấy hỏi cô luyện xe , nụ mặt cứng .

Cô thật sự luyện.

mua sắm đến tám giờ mới về nhà, thời gian luyện xe.

sấp giường, đung đưa hai chân gõ chữ:

“Chưa ạ, em mới về nhà.”

“Ngày mai em nhất định sẽ luyện!”

mà sư phụ đậu xe ngang cửa nhà em, em tự đầu tại chỗ mới , kỹ thuật của em em sợ!”

Lục Yến Lĩnh: “Mới về?”

Không tại , cô gõ nhiều chữ như , chỉ nắm một điểm chính .

Triệu Nỉ Ca dừng , gõ chữ: “Ừm, lúc em về nhà hơn tám giờ .”

Cô gửi tin nhắn , bên mãi trả lời.

Triệu Nỉ Ca chằm chằm màn hình điện thoại, chút sốt ruột.

Ít nhất nếu là thời kỳ mạng phát triển hơn như WeChat, cô còn thể thấy đang nhập , bây giờ thế , một mảnh im lặng, cô cũng phản ứng thế nào.

Lại đợi một lúc.

Bên vẫn động tĩnh.

Triệu Nỉ Ca do dự một chút, tiếp tục gõ chữ: “Hôm nay tan em mua sắm với Dư Thiến, ? Em luyện xe t.ử tế tức giận ?”

Tin nhắn gửi , bên cuối cùng cũng trả lời——

“Bảo bố em dời xe giúp.”

Triệu Nỉ Ca bĩu môi, sấp giường thế mệt , cô ngửa giường, đổi một tư thế thoải mái hơn tiếp tục gõ chữ.

“Không .”

“Đồ của em thích khác đụng .”

Lục Yến Lĩnh: “Em cũng khách sáo nhỉ, từ lúc nào thành đồ của em ?”

Triệu Nỉ Ca câu trả lời chút cao ngạo của , ỷ việc thấy , ý nghĩ trêu chọc rục rịch.

Những lời tán tỉnh bắt đầu trào trong đầu cô.

gian, ngón tay nhanh ch.óng nhập: “Đồ của em, nhưng là của em mà!”

Tin nhắn của cô gửi , bên trực tiếp trả lời nữa.

Triệu Nỉ Ca trộm một tiếng.

Tiếp tục khiêu khích : “Lục Yến Lĩnh, em còn chúc ngủ ngon, định ngủ ?”

“A, ngủ thật ?”

“Thôi , ngủ ngon~”

“Mơ mơ thấy em nhé!”

Mấy ngày tiếp theo, Triệu Nỉ Ca sống khá quy củ.

Sáng chín giờ đến Đoàn văn công tập múa, chiều năm rưỡi tan về nhà.

Biên đạo múa cổ điển dần thành hình, Triệu Nỉ Ca là lĩnh xướng tuyệt đối.

Toàn bộ điệu múa xoay quanh chủ đề “Ti Lộ Chi Vận”, giữa chừng một đoạn cần cô bay v.út lên một dải lụa rộng ba mét, chỉ , ở cuối bài, cô còn dùng một tay treo một dải lụa từ cao xoay tròn bay xuống, độ khó cực lớn. Cần luyện tập vô mới thể đạt đến mức vẹn sân khấu.

 

 

Loading...