Niên Đại Mỹ Nhân Xuyên Sách, Tán Tỉnh Nhầm Người - Chương 71

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:10:39
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chi tiết khiến Triệu Nỉ Ca cảm thấy, gia phong của nhà họ Lục hẳn là chính trực.

, ở nơi như Kinh Thị, nhiều chủ nhà thuê giúp việc giúp việc cùng ăn chung bàn.

Ví dụ như Đào Vinh, bình thường bà và dì giúp việc trong nhà cũng cùng trò chuyện xem TV, nhưng lúc lên bàn ăn, bà phân biệt rõ ràng.

Chú quản gia Chung : “Triệu tiểu thư, khẩu vị cụ thể của cô, đại thiếu gia cô thích ăn cay, chúng liền theo khẩu vị của lão tư lệnh. Lão tư lệnh đây là Thục Thành, bình thường ăn uống cũng cay vui!”

Triệu Nỉ Ca bất ngờ: “A, hóa Lục lão tư lệnh cũng là Thục Thành ? Cháu cũng !”

Cô liếc Lục Yến Lĩnh, rõ ràng vẫn luôn cô từ Thục Thành đến, hề với cô, hóa quê gốc nhà cũng là Thục Thành.

“Ây da, thì thật là trùng hợp quá!”

Chú quản gia Chung và thím Chung , đều cảm thấy bất ngờ.

“Lão gia và phu nhân hai tháng nay về Thục Thành , nếu đợi họ về …”

“Chú Chung.” Lục Yến Lĩnh nhàn nhạt ngắt lời ông, “Ăn cơm.”

Chú Chung ngậm miệng, ho một tiếng: “Vâng , ăn cơm. Triệu tiểu thư, cô ăn nhiều .”

Bữa cơm Triệu Nỉ Ca ăn vui.

Mỗi món bàn đều hợp khẩu vị của cô, cô thèm ăn liền cho phép ăn thêm nửa bát cơm.

nghĩ đến hổ mặt Lục Yến Lĩnh, cô kiềm chế đặt đũa xuống khi no tám phần.

Lục Yến Lĩnh liếc cô một cái, hôm nay cô mặc một chiếc áo len rộng xù xì, cũng thấy eo phẳng , nhưng tối qua khi tay đặt lên đó, độ mảnh mai vẫn còn nhớ như in, nhỏ đến mức như gãy đôi.

Anh gắp một miếng sườn bát cô: “Đây là món tủ của thím Chung, nếm thử .”

Thấy đại thiếu gia chủ động gắp thức ăn cho Triệu tiểu thư, ánh mắt chú quản gia Chung sáng lên, hì hì hai tiếng: “ , món sườn chiên thơm đại thiếu gia lúc nhỏ cũng thích ăn nhất, nhớ một , đại thiếu gia duy nhất một lão tư lệnh nổi giận, lão tư lệnh liền bắt đại thiếu gia…”

Lục Yến Lĩnh liếc qua, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Ăn cơm thì ăn cơm, những chuyện gì.”

Thím Chung cũng đá chân chú quản gia Chung bàn.

Chú quản gia Chung “…”

Ông dứt khoát ngậm miệng, mở lời nữa.

Triệu Nỉ Ca tủm tỉm gắp miếng sườn c.ắ.n một miếng, liếc Lục Yến Lĩnh một cái: “Hóa đây là món thích ăn nhất , em còn tưởng, món thích ăn nhất là lẩu dê nhúng chứ?”

Chú quản gia Chung thôi, nếu thím Chung ở điên cuồng véo đùi ông, ông thật một hết sở thích và điều cấm kỵ của đại thiếu gia cho Triệu tiểu thư!

Lục Yến Lĩnh bình tĩnh gắp thức ăn, liếc cô: “Người thích ăn lẩu nhúng là em ? Ăn đến mức ợ luôn.”

Triệu Nỉ Ca: “…”

Biết ngay sẽ lấy chuyện trêu cô mà.

Sao để một lịch sử đen tối như cho chứ.

Hối hận quá!

Buổi chiều, trời chút nắng, chiếu ấm áp.

Triệu Nỉ Ca vườn trêu mèo.

Cô thấy Lục Yến Lĩnh trong phòng khách nhận một cuộc điện thoại, lẽ chuyện gì đó quan trọng, mấy phút liền.

Triệu Nỉ Ca buồn chán, liền lấy tai đeo , ghế , cầm cây cần trêu mèo, lúc lúc đùa với bé cưng.

Một lúc , Lục Yến Lĩnh khoác một chiếc áo , : “ việc ngoài một chuyến.”

Nói xong, thấy cô phản ứng, liền cúi tháo tai của cô .

Triệu Nỉ Ca sờ tai ngẩng đầu, nghi hoặc ngẩng đầu : “Làm gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-my-nhan-xuyen-sach-tan-tinh-nham-nguoi/chuong-71.html.]

“Có chút việc ngoài.” Anh .

Triệu Nỉ Ca lập tức dậy: “Vậy em…”

Lục Yến Lĩnh trả tai cho cô: “Tự chơi , lát nữa về đưa em về nhà.”

Nói xong liền , bước dài .

Triệu Nỉ Ca: “…”

Đáng ghét, cứ thế bỏ cô ở đây quan tâm ?!

Lục Yến Lĩnh ngoài hai tiếng hơn mới về.

Hai tiếng , Triệu Nỉ Ca trong vườn phơi nắng ngủ trưa.

Thím Chung qua mời cô phòng khách ngủ, nhưng Triệu Nỉ Ca cần, liền đành lấy cho cô một chiếc chăn mỏng.

Lúc Lục Yến Lĩnh về, giấc ngủ trưa của Triệu Nỉ Ca cũng tỉnh, xem đồng hồ, ba giờ rưỡi chiều.

Đeo tai nhạc nửa ngày, pin điện thoại còn nhiều, Triệu Nỉ Ca tháo tai định cất , nhận một cuộc điện thoại lạ.

Cô liếc gọi đến, bên Lục Yến Lĩnh về đang từ cổng sắt , về phía vườn hoa.

Triệu Nỉ Ca vẫy tay với , nhận điện thoại: “Alô, ai ?”

“Tiểu Mỹ? Anh là Tiểu Soái đây! Em còn nhớ ?”

Triệu Nỉ Ca: “…”

Triệu Nỉ Ca cầm điện thoại qua xem: “Sao điện thoại của ?”

Cô bên đang nhận điện thoại, bên Lục Yến Lĩnh đến mặt cô, thấy cô đang nhận điện thoại, bước chân khựng .

Triệu Nỉ Ca mở loa ngoài, trong điện thoại là ai gì, nhưng thể thấy câu trả lời của cô——

“… Ha, cũng lòng quá nhỉ.”

“Nhận , nhưng phiền đừng gửi nữa.”

“Ăn cơm? thời gian.”

“Chuyện tuần tuần hãy !”

“Sao còn tỏ tủi thế?”

Lục Yến Lĩnh mặt cảm xúc nghiến răng, lạnh lùng liếc cô một cái, .

Triệu Nỉ Ca thấy , vội vàng với đầu dây bên : “Được , cãi với nữa. Sau đừng gửi hoa đến Đoàn văn công nữa, tin vứt thùng rác!”

“Còn nữa, nghiêm túc cho , tên là Tiểu Mỹ.”

Nói xong, cô cũng quan tâm tên còn gì, thẳng thừng cúp điện thoại, ba chân bốn cẳng đuổi theo Lục Yến Lĩnh.

“Lục Yến Lĩnh!”

Lục Yến Lĩnh bước dài về phía , đáp cô.

“Lục Yến Lĩnh, gọi đấy! Anh thấy ?”

Triệu Nỉ Ca gọi mấy tiếng phản ứng, cũng tức giận: “Không đưa về nhà, ?”

Lục Yến Lĩnh bước chân khựng , cô, ánh mắt quét từng tấc mặt cô.

Không hiểu , Triệu Nỉ Ca cảm thấy ánh mắt của chút đáng sợ.

 

 

Loading...