Niên Đại Mỹ Nhân Xuyên Sách, Tán Tỉnh Nhầm Người - Chương 168

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:13:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ thoáng cái biến thành yêu tinh quấn . Lục Yến Lĩnh dẫn cô dạo bên hồ một lúc.

Bên hẳn là quản gia lâm viên chuyên môn đang chăm sóc, nước hồ trong veo, mọc một t.h.ả.m thực vật gọi tên, còn mấy con thiên nga đang bơi lội vui đùa trong đó.

Cứ như cùng thích tay trong tay tản bộ ở nơi phong cảnh tươi , cảm giác mềm mại trong lòng , dường như còn dịu dàng hơn cả chuyện mật nhất giường.

Triệu Nỉ Ca thấy sườn núi đối diện một mảng cỏ xanh lớn rào , liền hỏi : "Trên đó là sân golf ?"

"Trường đua ngựa nhà bạn."

Lục Yến Lĩnh dắt cô , "Muốn chơi thì đưa em cưỡi."

"Hôm nay ?" Triệu Nỉ Ca xa xa, cảm thấy cưỡi ngựa chắc cũng khá vui.

Lục Yến Lĩnh đầu liếc cô một cái: "Không còn đau?"

Triệu Nỉ Ca: "..."

Cô liếc mắt đưa tình lườm : "Lục Yến Lĩnh phiền !"

Lục Yến Lĩnh trầm giọng khẽ, nắm lấy tay cô: "Được , đưa em lái xe nhé. Bằng lái thi xong , đưa em lên đường luyện tập chút."

Đợi cô thể tự lái xe , bận nhiệm vụ ở căn cứ, cô cũng thể thì tự lái xe .

Nói đến chuyện lái xe cũng đúng thật, Triệu Nỉ Ca thi lấy bằng lái hai tháng , chiếc Mercedes của Lục Yến Lĩnh đến nay vẫn đậu cửa nhà cô.

Thời gian cô căn bản tâm trạng, cũng chẳng quan tâm.

Bây giờ ngẫm , đến lớp bồi dưỡng học, về Đoàn văn công tập múa, chạy hai bên cũng khá bận, nếu thể tự lái xe thì tiện hơn nhiều.

Triệu Nỉ Ca lập tức : "Được nha! Giáo quan Lục mau tới ghế phụ cho em!"

Triệu Nỉ Ca vẫn luôn dám tự lái xe đường, là vì đường xá Kinh Thị tuy rằng ngang bằng thẳng tắp cũng coi như rộng rãi, nhưng mỗi ngoài cơ bản đều là giờ cao điểm sáng tối, khá tắc đường, cô sợ tay mới như tắc giữa đường .

Bây giờ Lục Yến Lĩnh giúp cô trông chừng, cô cũng yên tâm to gan lái.

Cô lái chiếc xe việt dã quân dụng của Lục Yến Lĩnh, hình thể xe vuông vức to lớn.

Mới đầu, Triệu Nỉ Ca lái còn chút trong lòng nắm chắc.

cũng may Lục Yến Lĩnh kiên nhẫn, ở bên cạnh cô trông chừng tay lái và tình hình giao thông, Triệu Nỉ Ca dần dần cũng càng lúc càng tự tin.

Lái hai vòng ở đường cây xanh trong khu nhà ở, Triệu Nỉ Ca liền dám lái thẳng đường lớn bên ngoài.

Lục Yến Lĩnh cũng gò bó cô, dù mặc kệ cô tự lái, lái thì lái.

Gặp lúc tránh xe hoặc rẽ, ở bên cạnh trông chừng chút là .

Triệu Nỉ Ca nhanh hưởng thụ cảm giác lái chiếc xe việt dã lớn lao vùn vụt đường, thật sự loại cảm giác khống chế cả thế giới đều nắm trong tay.

Lái cả buổi chiều, Lục Yến Lĩnh thấy thời gian gần đến , mới bảo cô đầu, lái xe về nhà họ Lục, nhà còn đang đợi họ ăn cơm tối.

Đợi đến khi cùng nhà Lục Yến Lĩnh ăn cơm tối xong, hỏi cô: "Muốn tự lái về ?"

Triệu Nỉ Ca đương nhiên thử .

Vừa nãy là ban ngày, bây giờ là buổi tối, tầm tình hình giao thông đều giống , luyện thì dứt khoát luyện triệt để.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-my-nhan-xuyen-sach-tan-tinh-nham-nguoi/chuong-168.html.]

Thế là Lục Yến Lĩnh giúp cô xách túi lớn túi nhỏ nhà tặng lên xe, để Triệu Nỉ Ca chào tạm biệt nhà , hai liền lên xe bắt đầu lái về nhà họ Triệu.

Từ nhà Lục Yến Lĩnh lái đến nhà họ Triệu lái hơn bốn mươi phút.

Lần đầu tiên Triệu Nỉ Ca lái xe đêm còn khá hưng phấn, , Lục Yến Lĩnh bên cạnh cô suốt dọc đường đều đang mân mê một chiếc hộp nhỏ trong túi.

Đầu ngón tay cái lướt qua hộp nhung, khóe mắt khóe miệng cong lên của phụ nữ.

Lục đại Lữ trưởng giờ phút cũng loại tâm trạng như trai trẻ mới lớn.

Đợi đến cổng lớn nhà họ Triệu, Triệu Nỉ Ca đạp một cú phanh xe dừng vững vàng.

đầu, vẻ mặt cầu khen ngợi : "Thế nào, em tiến bộ nhanh chứ!"

Ánh mắt Lục Yến Lĩnh quét qua gương mặt doanh doanh của cô, cũng trầm thấp ừ một tiếng, "Không tồi."

Muốn nhận một câu khen ngợi của đàn ông yêu cầu hà khắc thật dễ dàng, Triệu Nỉ Ca cảm thấy, nếu đuôi thì lúc nhất định đắc ý vểnh lên .

"Quà nhà tặng em, thích ?"

"Thích chứ." Quà quý giá như , dụng tâm chuẩn , thích .

"Vậy quà của đều nhận , quà của nhận ?" Lục Yến Lĩnh .

Triệu Nỉ Ca trong nháy mắt hai mắt sáng lên, ghé sát mặt qua : "Anh cũng chuẩn quà cho em hả? Là gì thế?"

Nhìn thấy Lục Yến Lĩnh từ trong túi lấy chiếc hộp nhỏ , thần sắc Triệu Nỉ Ca bỗng nhiên ngẩn .

Anh mở hộp nhung , bên trong là một chiếc nhẫn.

Triệu Nỉ Ca kinh ngạc vui mừng, tầm mắt rơi chiếc nhẫn, nhịn lông mi khẽ run lên.

Lục Yến Lĩnh nắm lấy tay cô đặt trong lòng bàn tay, ánh mắt đen thẫm thâm tình, giọng trầm thấp dịu dàng: "Báo cáo kết hôn đ.á.n.h xong , chỉ đợi em đồng ý thôi."

Triệu Nỉ Ca chỉ cảm thấy trong lòng ngọt ngào chua xót, trong khoang mũi một trận tê dại, đột nhiên chút , nũng nịu hỏi : "... Anh chuẩn từ lúc nào thế?"

Còn tưởng rằng Lục Yến Lĩnh là một hiểu lãng mạn, cũng sẽ tạo bất ngờ.

Hóa , lãng mạn lên ngay cả cô cũng đỡ nổi.

Lục Yến Lĩnh khựng , ánh mắt thâm thúy cô một lúc, mới hôn lên đầu ngón tay cô : "Chuẩn lâu ."

Quả nhiên, cô ngay mà.

Người đàn ông giờ đều như , âm thầm nhiều như thế, cũng cho cô .

Làm hại cô áy náy tự trách, giống như cô lương tâm .

Lần đầu tiên cầu hôn cô, chính là ở xe.

lúc đó cô vô tình lạnh lùng từ chối.

Nếu lúc đó cô đồng ý, chiếc nhẫn chắc lúc đó sẽ lấy nhỉ.

Lúc đó cô tổn thương lòng sâu như , còn nghĩ kết hôn với cô.

 

 

Loading...