Niên Đại Mỹ Nhân Xuyên Sách, Tán Tỉnh Nhầm Người - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-03-02 06:11:29
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lên xe, Triệu Nỉ Ca thấy Triệu Lan Tâm cũng ở đó, cô thèm để ý, tự hàng ghế .

Không lâu , Cao Tường cũng lên xe, thấy bên cạnh Triệu Lan Tâm một chỗ trống, do dự một chút, ngẩng đầu thấy Triệu Nỉ Ca phía cũng chỉ một .

Cao Tường đang định về phía thì thấy Triệu Nỉ Ca đặt chiếc túi trong lòng lên ghế trống bên cạnh.

“…”

“Xin , cho qua một chút.”

Phía một cô gái lên xe, thấy Cao Tường đó tiến thoái lưỡng nan, bèn vòng qua phía .

“Ở đây ?” Cô gái đó hỏi Triệu Nỉ Ca.

Triệu Nỉ Ca cầm túi lên, mỉm : “Không.”

Sau khi cô gái xuống, Triệu Nỉ Ca thấy cô lạ mặt, bèn hỏi: “Cậu là của nhóm nào thế, hình như gặp bao giờ.”

Cô gái , vỗ vỗ hộp đàn lưng: “Tiết Tình, nhóm nhạc cụ, nghệ sĩ violin. Tớ , đóa hoa nổi tiếng của đoàn chúng , Triệu Nỉ Ca mà!”

Triệu Nỉ Ca bật , thấy cô gái tính tình vui vẻ, bèn trò chuyện với cô .

Trên xe chuyện, thời gian trôi qua nhanh, hai ba tiếng đến Diên Thành.

Diên Thành, một thành phố cấp địa khu ở phía tây bắc Kinh Thị.

Tuy phát triển, nhưng ý nghĩa lịch sử của thành phố trọng đại. Nhiều ngày kỷ niệm quan trọng, bên quân nghệ đều sẽ tổ chức đến Diên Thành biểu diễn thăm hỏi.

Lần mấy Triệu Nỉ Ca chính là đại diện cho Đoàn văn công Kinh Thị đến đây.

Người phụ trách tiếp đãi họ là cán bộ của Ban Tuyên giáo Văn hóa Diên Thành.

Buổi trưa ăn cơm ở Ban Tuyên giáo Văn hóa xong, chiều liền đến tòa nhà văn nghệ để tham gia buổi giao lưu học hỏi với các nhân viên biểu diễn từ khắp nơi cả nước.

Chẳng qua cũng chỉ là các đại biểu ưu tú phát biểu, chia sẻ kinh nghiệm việc của , đó kêu gọi năng lượng tích cực.

Người đại diện cho Đoàn văn công của họ phát biểu là Cao Tường.

Lúc đang phát biểu đầy nhiệt huyết ở đó, Tiết Tình ghé sát hỏi Triệu Nỉ Ca: “Nghe Cao Tường đang theo đuổi ?”

Triệu Nỉ Ca buổi giao lưu thôi miên đến buồn ngủ rũ rượi, xoay b.út bi: “Tớ chẳng thèm để ý đến , tớ bạn trai .”

“Á, đóa hoa của đoàn chúng bạn trai ?” Tiết Tình nhỏ, “Vậy thì đoàn tan nát bao nhiêu trái tim đây?”

Triệu Nỉ Ca chọc : “Cậu !”

Hai thì thầm ở , chú ý bên đang gì.

Triệu Nỉ Ca lén lút lấy điện thoại , phiền Lục Yến Lĩnh: “Chán quá.”

Một lúc , Lục Yến Lĩnh nhắn : “Nhiều lãnh đạo như mà còn dám lơ là?”

Triệu Nỉ Ca: “…”

Người cứ như mắt thần nghìn dặm .

Đến tối mới là buổi giao lưu nội bộ thực sự của những nghệ thuật như họ.

Ngoài những múa chuyên nghiệp như Triệu Nỉ Ca, những chơi nhạc cụ như Tiết Tình, thậm chí còn nhiều ca sĩ nổi tiếng đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-my-nhan-xuyen-sach-tan-tinh-nham-nguoi/chuong-102.html.]

Triệu Nỉ Ca cả một buổi tối tai, xem đến kịp .

Kết thúc, cô gửi tin nhắn cho Lục Yến Lĩnh: “Em sai , chán chút nào, quả thực quá tuyệt vời!”

Triệu Nỉ Ca chỉ hận điện thoại chức năng video, nếu bộ nhớ của cô chắc chắn đủ dùng.

Sau khi buổi giao lưu kết thúc, một nhóm thức đêm xe buýt đến một địa phương khác, sáng mai một buổi biểu diễn thăm hỏi xóa đói giảm nghèo, tối nay qua đó tổng duyệt.

Đến nơi, của ban tổ chức sắp xếp cho họ ở một nhà khách gần tòa nhà chính quyền huyện.

Nhà khách coi là điều kiện , nhưng vì địa phương hẻo lánh, gần đó là mấy hộ nông dân địa phương, so với Kinh Thị thì quả thực là nghèo nàn lạc hậu.

Triệu Nỉ Ca và Tiết Tình ở chung một phòng, mười giờ rưỡi tối tổng duyệt xong trở về, còn thấy một cô bé đang bắc ghế sân phơi quần áo.

Lúc Triệu Nỉ Ca ngang qua, hỏi: “Em gái nhỏ, giặt quần áo muộn thế, buổi tối nắng .”

Cô bé : “Nãi nãi của em ngã, việc , em sức yếu, giặt xong thì trời tối .”

Triệu Nỉ Ca xong, Tiết Tình.

Tiết Tình cảm thán: “Những đứa trẻ bỏ ở vùng núi thật đáng thương.”

họ cũng giúp gì nhiều, Triệu Nỉ Ca và Tiết Tình bèn mỗi góp một ít tiền, đưa qua tường rào, : “Em gái nhỏ, cầm lấy đưa nãi nãi khám bệnh.”

cô bé nhận, còn sợ lạ mà chạy .

Không còn cách nào, họ đành về nhà khách.

Sáng hôm , tất cả nhân viên biểu diễn bắt đầu chuẩn ráo riết cho buổi diễn.

Trên quảng trường lớn của huyện, đầy những dân quê, đều tụ tập xem biểu diễn.

Ở một nơi tương đối lạc hậu như thế , xem một buổi biểu diễn như hiếm , gần như dân ở các thôn trấn trong vòng mấy chục dặm đều đến xem náo nhiệt.

Trong chốc lát, đông như biển, vây quanh quảng trường huyện ba lớp trong ba lớp ngoài.

Ngay cả mái nhà và cây đối diện cũng đầy .

Triệu Nỉ Ca đăng ký một tiết mục tự chuẩn , nhưng điệu múa đơn của cô biểu diễn sân khấu ngoài trời sức lan tỏa bằng ca hát, quần chúng xa phía căn bản rõ. Vì nhàn hạ, biểu diễn xong liền xuống sân khấu, cũng bưng ghế sang một bên xem khác biểu diễn.

“Tỷ tỷ.”

Đột nhiên một giọng rụt rè gọi cô.

Triệu Nỉ Ca , đôi mắt lập tức cong lên: “Là em , em gái nhỏ.”

Cô bé bảy tám tuổi, gầy gò nhỏ bé, nhưng đôi mắt sáng, Triệu Nỉ Ca: “Tỷ tỷ, tỷ múa thật!”

Triệu Nỉ Ca xoa đầu cô bé, : “Thật , em xem tỷ tỷ múa ?”

“Vâng.” Cô bé còn sợ lạ nữa, để lộ một đôi lúm đồng tiền nhỏ, “Em cũng thích múa, lớn lên trở thành một vũ công giống như đại tỷ tỷ!”

Triệu Nỉ Ca ánh sáng trong mắt cô bé, dường như thấy chính lúc nhỏ, giọng điệu càng thêm dịu dàng, “Vậy em múa ?”

Cô bé gật đầu, : “Em múa bài Thiên nga nhỏ, tỷ tỷ em múa cho tỷ xem.”

Nói cô bé ngượng ngùng , bắt đầu nhón chân vung tay múa điệu Thiên nga nhỏ của .

 

 

Loading...