NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-04-14 21:09:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Một nhóm trong núi, cảm nhận làn gió nhẹ mơn man má thật mát rượi, hít thở bầu khí mang theo hương thơm của rừng núi.”

 

Bà ngoại Vương lấy mấy con d.a.o rựa mượn từ nhà chị dâu Lý, xẹt xẹt hai cái c.h.ặ.t vài cành cây nhỏ, thành thục hai cây cung tên đơn sơ:

 

“Lạc Lạc, để ngoại dạy cháu b-ắn tên.”

 

Năm đó thổ phỉ làng, bà chính là nhờ chiêu b-ắn tên mà dọa đuổi chúng đấy.

 

Tống Lạc Anh , lập tức hào hứng hẳn lên:

 

“Dạ ạ!”

 

Bà ngoại Vương đưa cho cô một cây cung tên:

 

“Đi, để cháu tận mắt thấy uy phong của ngoại!”

 

Thầy Tô phì một tiếng:

 

“Từ ‘uy phong’ dùng như , ‘uy phong’ qua là về nam giới, bà là phụ nữ, thể dùng từ !”

 

Bà ngoại Vương vung tay lên, phách lối :

 

“Lão nương đây thua kém gì đàn ông, từ gì cũng xứng cả, lão già lẩm cẩm ông đừng ở đây mà líu lo nữa, ảnh hưởng đến tâm trạng.”

 

Thầy Tô tức giận nhảy dựng lên:

 

“Bà, bà, bà thật là vô văn hóa.”

 

Bà ngoại Vương xì một tiếng:

 

“Người học các ông là thế đấy, cứ tưởng uống thêm mấy năm mực nước là giỏi lắm chắc, thực chẳng là cái thá gì cả.”

 

Thầy Tô tức đến đỏ mặt tía tai, bà già chuyện độc mồm độc độc miệng thật!

 

Tống Tiểu Tư sợ hai họ đ-ánh nh-au, cô bên cạnh lo lắng xoay như chong ch.óng, Tống Lạc Anh thì bình tĩnh, cô lấy một nắm hạt dưa từ trong túi đưa cho Tống Tiểu Tư:

 

“Quen là thôi, thầy thích đấu khẩu với ngoại lắm, nào cũng ngoại chọc tức cho gần ch-ết, rút kinh nghiệm, càng hăng hái hơn.”

 

Tống Tiểu Tư:

 

“……”

 

Đây là cái thói !

 

Phi Hổ bên cạnh trợ oai.

 

“Gâu gâu gâu...”

 

Ngoại cố lên!

 

Vừa cãi xong, bà ngoại Vương liền thấy tiếng sột soạt ở cách đó xa, bà nhẹ chân nhẹ tay tới, thấy một con thỏ đang ăn cỏ xanh.

 

Bà cầm lấy cung tên, một kéo một thả, mũi tên v.út một cái bay ngoài.

 

“Bộp ——” Con thỏ ngã lăn ch-ết.

 

Thầy Tô kinh ngạc nên lời, bà già cũng chút tài cán đấy chứ!

 

Tống Lạc Anh nhiệt liệt vỗ tay, những lời khen ngợi nịnh nọt cứ thế tuôn từ miệng cô:

 

“Ngoại ơi, ngoại giỏi quá!

 

Giá mà cháu cũng giỏi như ngoại thì mấy!”

 

Bà ngoại Vương nhặt con thỏ đất lên, nhét trong gùi, chút khiêm tốn giả tạo :

 

“Tay nghề xuống , nếu là lúc thì một mũi tên thể xuyên thấu qua luôn đấy.”

 

Tống Lạc Anh:

 

“……”

 

Ngoại , ngoại thế là dễ đ-ánh lắm đấy, ngoại ?

 

Tống Tiểu Tư mắt sáng lấp lánh:

 

“Ngoại ơi, thường xuyên kể với tụi cháu chuyện ngoại đ-ánh giặc lùn.

 

Sao cháu thừa hưởng cái sức mạnh to lớn của ngoại nhỉ!

 

Nếu cháu mà khỏe như thế, chắc chắn cũng thể giỏi giang như ngoại !”

 

Bà ngoại Vương xì một tiếng, đả kích cháu ngoại , mà là tính cách của cô thật sự .

 

Thầy Tô thực khá khâm phục bà, một phụ nữ cùng một đám đàn ông chinh chiến ngược xuôi, nếu chút bản lĩnh thì e là sớm bỏ mạng .

 

Khả năng lĩnh hội của Tống Lạc Anh mạnh, bà ngoại Vương chỉ dạy một là cô thể nắm bắt tinh túy.

 

Tống Lạc Anh kéo căng cung, thả tay, mũi tên v.út một cái bay .

 

Con gà rừng đang nhảy nhót tưng bừng lúc nãy lập tức ngã lăn đất.

 

Bà ngoại Vương giơ ngón tay cái lên:

 

“Tốt lắm, tuyệt vời, hổ là cháu ngoại của !”

 

Tống Tiểu Tư khen ngợi liền sáp gần, mắt sáng rực:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-74.html.]

 

“Ngoại ơi, còn cháu thì !

 

Còn cháu thì !”

 

Bà ngoại Vương đẩy cái đầu đang sán gần của cô , ghét bỏ :

 

“Sao chỗ nào cũng thấy cháu thế hả!”

 

Tống Tiểu Tư hì hì , cũng thử.

 

Bà ngoại Vương đưa cung tên cho cô.

 

Tống Tiểu Tư bắt chước điệu bộ của bà ngoại Vương, kéo căng cung, thả tay, mũi tên xé gió bay .

 

Giây tiếp theo, một tiếng “Á” thốt nhiên truyền .

 

Chương 54 Đấu khẩu gây nghiện

 

Ba cùng sang, chỉ thấy mũi tên mà Tống Tiểu Tư b-ắn vặn trúng ngay cánh tay của thầy Tô.

 

Ông rút mũi tên , m-áu nhuộm đỏ cả áo.

 

Tống Tiểu Tư sợ hãi đến mức luống cuống tay chân:

 

“Thưa ông, xin, xin , cháu cố ý ạ!”

 

Thầy Tô tức giận cô:

 

“Nếu mà cô cố ý thì đ-ánh từ lâu .”

 

Tống Lạc Anh hái mấy cây thu-ốc cầm m-áu, dùng đ-á nghiền nát đắp lên vết thương cho thầy Tô, quan tâm hỏi:

 

“Còn đau thầy?”

 

Thầy Tô năm đó cũng là từng theo quân đội tiền tuyến, chút đau đớn thì thấm tháp gì, ông lắc đầu:

 

“Cũng tạm, nhưng mà, chị gái cháu thật sự hợp với b-ắn tên , cô rõ ràng là nhắm thẳng về phía , mà lúc b-ắn lệch hẳn sang nhà ngoại .”

 

Tống Tiểu Tư ngượng ngùng sờ sờ mũi:

 

“……”

 

Bà ngoại Vương liếc vết thương của thầy Tô, bình thản thu hồi tầm mắt, ừm, thương thế nghiêm trọng lắm.

 

Mấy hái thu-ốc săn thú rừng.

 

Đột nhiên tiếng “hùm hụp” vang lên từ cách đó xa.

 

Tống Lạc Anh và bà ngoại Vương , con thú lớn .

 

Tống Lạc Anh còn kịp gì thì một con lợn rừng lao tới.

 

Thầy Tô sợ đến mức mặt cắt còn giọt m-áu, hai chân run rẩy:

 

“Có, lợn rừng, mau, mau chạy !”

 

Mắt thấy ông sắp ngã khụy xuống đất, bà ngoại Vương xách cổ áo ông lên, vẻ mặt ghét bỏ :

 

“Nhát thế!”

 

Thầy Tô sợ ch-ết khiếp , còn tâm trạng nào mà đấu khẩu với bà ngoại Vương nữa:

 

“Chạy mau, chạy mau!”

 

Bà ngoại Vương nhấc bổng thầy Tô lên.

 

Thầy Tô sợ đến mặt xám như tro:

 

“Bà, bà định cái gì thế?”

 

Bà ngoại Vương gì, bà sang cái cây to bên cạnh, nhắm chuẩn vị trí chạc cây, dùng sức ném một cái.

 

“Á á á...”

 

Thầy Tô hét t.h.ả.m thiết, ông cứ ngỡ sẽ ngã xuống , mở mắt thì thấy kẹt chạc cây .

 

Tống Tiểu Tư bảo Tống Lạc Anh leo lên cây, cô lắc đầu:

 

“Chị lên .”

 

Tống Tiểu Tư tưởng cô leo , định lên để kéo cô, liền nhanh nhẹn trèo lên.

 

“Lạc Lạc, mau lên đây!”

 

Tống Lạc Anh những lên cây mà còn cầm lấy cái cuốc nhỏ, lao tới giáng cho con lợn rừng một phát.

 

“Hùm hụp...”

 

Con lợn rừng đau đớn đ-âm loạn xạ, bà ngoại Vương kéo căng cung, b-ắn trúng mắt nó, Phi Hổ cũng nhảy lên lưng lợn rừng, c.ắ.n mạnh tai nó.

 

“Hùm hụp...”

 

Con lợn rừng như phát điên, lao đầu về phía bên , Tống Lạc Anh hề né tránh mà vung một nắm đ-ấm qua, một con lợn rừng nặng hai trăm cân ngay lập tức ngã rầm xuống đất, lật nổi luôn, chân còn đạp thêm một cái.

 

Bà ngoại Vương tới bồi thêm một d.a.o.

 

 

Loading...