NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 564

Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:47:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hi Hi lạnh lùng một tiếng:

 

“Đây là phỉ báng ?

 

Rõ ràng là ông nhắc đến mà!

 

Cháu chỉ là nhắc một chút mà thôi!”

 

Nhà ngoại giao Mỹ và những khác vô cùng kinh ngạc:

 

“……”

 

Con nhóc thế mà trợn mắt dối ở nơi như thế !

 

Hi Hi chẳng sợ bọn họ phản bác, cô ngẩng cao cằm, như một vị tướng thắng trận trở về.

 

Sau một thời gian dài kỳ kèo, cuối cùng phía Mỹ đồng ý thả .

 

Tuy nhiên Hi Hi cảm thấy vẫn đủ:

 

“Các ông vô duyên vô cớ khấu lưu , một câu thả là xong !

 

Nếu là như , còn cần đến luật pháp quốc tế gì nữa!

 

Hay là dứt khoát nước Mỹ các ông !”

 

Nhà ngoại giao Mỹ bịt miệng Hi Hi , cho con bé nữa, nó chứ, con nhóc hễ mở miệng là thể khiến tức ch-ết sống .

 

Phía Mỹ hiện tại vẫn đối đầu với Hoa Quốc, cho nên chỉ thể chọn cách thỏa hiệp, nhà ngoại giao Mỹ hỏi Hi Hi:

 

“Rốt cuộc như thế nào cháu mới chịu thôi?”

 

Lời qua, giống như là Hi Hi đang gây rối vô lý, rõ ràng là nước Mỹ việc của con , Hi Hi tuyệt đối gánh cái nồi :

 

“Các ông sai chuyện, bồi thường cho đương sự, hỏi cháu cái gì?

 

Chẳng lẽ đây chính là cách đối nhân xử thế của Mỹ các ông ?

 

Hay là các ông cảm thấy quốc gia mạnh, coi thường Hoa Quốc chúng , cảm thấy Hoa Quốc chúng thể tùy ý chà đạp ?”

 

Chương 451 Thao tác thần thánh của Tống Lạc Anh

 

Cái miệng của Hi Hi quá lợi hại.

 

Phía Mỹ cuối cùng bồi thường một ngàn đô la Mỹ cho lưu học sinh đó.

 

Hi Hi thắng lợi trở về.

 

“Ha ha ha……

 

Tốt , cháu gái giỏi lắm, cái lá gan ai cũng !”

 

Hoắc Nhậm thỉnh thoảng xem tin tức, cho nên đặc biệt lắp một chiếc tivi trong văn phòng.

 

Đồng nghiệp Hi Hi tivi, khẽ thở dài một tiếng:

 

“Nhà họ Hoắc các ông đúng là đời mạnh hơn đời mà!”

 

Hoắc Nhậm vẻ mặt vênh váo:

 

“Tất nhiên , A Tiêu nhà tinh mắt như , tìm vợ thế , hậu đại thể ?”

 

Đồng nghiệp nổi cái vẻ đắc ý của ông , giơ chân đ-á ông một cái:

 

“Đừng khó như thế ?”

 

Hoắc Nhậm mới chẳng thèm quan tâm khác nghĩ gì, dù bây giờ ông cũng đang vui vẻ:

 

“Ha ha ha ha……

 

Ngưỡng mộ ?

 

Ngưỡng mộ cũng vô dụng thôi, nhà ông gen , sinh hậu đại lợi hại như thế !”

 

Đồng nghiệp nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm vung qua, cuối cùng vẫn nhịn , ông nới lỏng nắm đ-ấm:

 

“Nghe họ chỉ thông minh của con cái di truyền từ , cho nên Hi Hi nhà ông thông minh giỏi giang, liên quan gì đến nhà họ Hoắc các ông ?”

 

Hoắc Nhậm đồng nghiệp là đang ghen tị với :

 

“Lạc Lạc là vợ của A Tiêu, là của nhà họ Hoắc chúng , ông xem liên quan gì ?”

 

“Đừng chua ngoa nữa, chua ngoa cũng vô dụng thôi, thế giới chỉ một Tống Lạc Anh, bản .”

 

Đồng nghiệp:

 

“……”

 

Mẹ nó chứ, chuyện gì cũng nhà họ Hoắc chiếm hết !

 

Lần Hi Hi thắng một trận lớn.

 

Tuy nhiên, ngày về nước, gặp vụ tập kích, may mà Tống Lạc Anh ở bên cạnh, tránh phát s-úng, thậm chí còn đ-ánh cho kẻ đó đến mức mặt mày biến dạng.

 

Giao cho đồn cảnh sát, một hồi thẩm vấn, mới đây là tai nạn, mà là mưu sát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-564.html.]

Tuy nhiên hung thủ do nước Mỹ phái tới.

 

Mà là quốc gia khác khơi mào mâu thuẫn giữa Hoa Quốc và nước Mỹ.

 

Tống Lạc Anh là kẻ chịu thiệt, cô tiễn Hi Hi lên máy bay xong, liền thuê một nhóm lính đ-ánh thuê ở Mỹ, trực tiếp g-iết đến nước R.

 

Cô mua chiêng trống.

 

Vừa gõ đến đơn vị chính phủ.

 

Vừa gõ hét lớn nước R việc của con , lén lút ám s-át, đòi công đạo cho con gái.

 

Không chỉ , cô còn gọi phóng viên .

 

Quay bộ những cảnh .

 

Lãnh đạo nước R tuy từng chính thức giao phong với Tống Lạc Anh, nhưng cũng danh của cô.

 

rùm beng chuyện lớn như , lãnh đạo yên :

 

“Tống Lạc Anh điên rồ như ?”

 

“Không nữa, chỉ thành tựu trong y thuật, trong kinh doanh cũng đầu óc, nhưng điên như thế !”

 

“Cứ thế mãi thì , rốt cuộc là ai đưa cái chủ kiến tồi tệ , tìm đó cho , để đó đối phó với Tống Lạc Anh!”

 

“Việc , việc chẳng cho Tống Lạc Anh , là do chúng phái !”

 

“Người tìm tận cửa , còn thể dối ?

 

Lần chắc chắn chảy m-áu nhiều , ôi!

 

là trộm gà thành còn mất nắm gạo!

 

Cả nhà Tống Lạc Anh đều độc!”

 

Vị lãnh đạo cao lớn mặc lễ phục bước ngoài, ông lạnh mặt quát tháo Tống Lạc Anh:

 

“Cô đang cái gì ?

 

Gây rối cửa chính phủ là tù đấy!”

 

Lãnh đạo tiếng nước R.

 

Tống Lạc Anh đây từng học tiếng nước R một thời gian, lúc vặn dùng đến:

 

“Các phái ám s-át con gái , còn cho phép tìm đến cửa đòi công đạo !

 

Nước R các đúng là bá đạo và vô lý như !

 

Hôm nay để lời ở đây, các nếu cho một lời giải thích, sẽ khiến những trong bộ phận chính phủ các mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ.”

 

Tống Lạc Anh là phận, nước R dám thật sự gì cô cả, vị lãnh đạo cao lớn chút đau đầu, nhưng vẫn giãy dụa một chút:

 

“Cô lấy bằng chứng chứng minh của nước R chúng ám s-át con gái cô?”

 

Tống Lạc Anh ngay nước R sẽ như , cô lạnh một tiếng, ném một đống bằng chứng về phía lãnh đạo:

 

“Phạm nhân thừa nhận , các còn cứng mồm cứng miệng!

 

Mở to mắt ch.ó của ông cho kỹ!”

 

Thư ký bên cạnh lãnh đạo nước R cảm thấy Tống Lạc Anh thật to gan lớn mật, ở địa bàn của họ, một chút cũng thu liễm tính khí, còn mắng lãnh đạo, cô sợ lãnh đạo bắt cô !

 

Đừng là, Tống Lạc Anh thật sự sợ.

 

Bên cạnh hai mươi lính đ-ánh thuê, phóng viên đang phim, còn của đài truyền hình.

 

Cô sợ cái con khỉ gì!

 

Lãnh đạo nước R xem xong bộ tài liệu, khuôn mặt như nhuộm đủ các loại màu sắc.

 

Bị nắm thóp.

 

Muốn quỵt nợ cũng .

 

“Rốt cuộc cô như thế nào mới chịu rời !”

 

hai hòn đảo gần Hoa Quốc nhất.”

 

Lãnh đạo nước R trừng mắt Tống Lạc Anh:

 

“Cô đang ?”

 

Tống Lạc Anh bình tĩnh:

 

“Tất nhiên , nếu tìm đến cửa gì?

 

Chẳng lẽ là rảnh rỗi quá !”

 

“Không .”

 

Nghe thấy câu trả lời , Tống Lạc Anh chẳng lấy ngạc nhiên, dù diện tích của hai hòn đảo đó cũng nhỏ:

 

“Không cũng , tuy nhiên, sẽ mỗi ngày đều đến cửa gõ chiêng gõ trống một chút.”

 

 

Loading...