NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 523

Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:43:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gã bám váy cũng vòng vo, thẳng vấn đề:

 

“Chồng cô là quân nhân, một năm chẳng mấy đồng lương, cô theo , đưa cô phát tài, cô thấy thế nào?"

 

Tống Lạc Anh siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, nện thẳng một cú mặt :

 

là vô học thì đáng sợ thật, chẳng lẽ phá hoại hôn nhân quân đội là ?"

 

“Còn nữa."

 

“Anh như thế , rốt cuộc là ai cho cái dũng khí để những lời đó hả?"

 

“Trông thì tầm thường, nhưng tự tin thái quá!"

 

Tống Lạc Anh dùng mười phần sức lực.

 

Sống mũi gã suýt chút nữa cô đ-ánh cho biến dạng, m-áu mũi lập tức chảy ròng ròng.

 

Gã đau đớn kêu t.h.ả.m thiết, đôi mắt như tẩm độc, giận dữ lườm Tống Lạc Anh:

 

“Con khốn, mày dám đ-ánh tao?"

 

Lần Tống Lạc Anh dùng tay nữa, trực tiếp dùng chân đ-á.

 

Cô tung một cú đ-á trời giáng hạ bộ của gã.

 

“Á ——"

 

Gã đau đớn ôm lấy hạ bộ, vật xuống đất lăn lộn.

 

Vị trí Tống Lạc Anh chọn khéo.

 

Phía là bờ ruộng, phía là ruộng nước.

 

lăn một cái.

 

Cả rơi tõm xuống ruộng.

 

Giây tiếp theo, biến thành một bùn.

 

Đội trưởng sợ Tống Lạc Anh xảy chuyện nên lén theo phía .

 

Khi thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết thứ hai của gã, ông lập tức xông xem.

 

Vừa thấy cảnh tượng đó, ông ngẩn :

 

“Lạc Lạc, thế?"

 

Tống Lạc Anh:

 

“Hắn bệnh, đột nhiên phát bệnh như đấy ạ."

 

Đội trưởng lo gã ch-ết ở đây thì Tống Lạc Anh sẽ chịu trách nhiệm, ông cuống cuồng:

 

“Hắn... sẽ chứ?

 

Hay là để bác gọi vớt lên."

 

Tống Lạc Anh là bác sĩ, tình trạng của gã như thế nào cô là rõ nhất:

 

“Không cần ạ, cứ để đó cho tỉnh táo , đỡ năng bậy bạ."

 

Đội trưởng kẻ ngốc, lời chọc giận Tống Lạc Anh, ông gật đầu :

 

“Ừ, cũng nên để tỉnh táo một chút."

 

Gã bám váy tưởng đội trưởng sẽ kéo lên, ai ngờ ông chẳng thèm quan tâm, gã chỉ đội trưởng:

 

“Ông...

 

ông xuống đây đỡ !"

 

Đội trưởng chẳng thèm đếm xỉa:

 

“Liên quan gì đến !"

 

Nói xong, ông sang Tống Lạc Anh:

 

“Lạc Lạc, chúng thôi."

 

Tống Lạc Anh gật đầu theo.

 

Gã thấy hai thật sự bỏ , tức đến nỗi lăn thêm hai vòng ruộng, bùn đất dính đầy mắt, mũi, tai.

 

tốn bao nhiêu sức bình sinh mới bò khỏi cái mảnh ruộng nước đầy ám ảnh đó.

 

khập khiễng về phía đầu thôn.

 

Mấy đứa trẻ đang chơi đùa thấy gã đầy bùn, liền chỉ trỏ ha hả:

 

“Người lớn thế mà còn nghịch bùn, chẳng bằng bọn nữa!"

 

Gã thấy đám trẻ trêu chọc , liền nhặt đ-á đất ném về phía chúng:

 

“Lũ ranh con, tao đ-ánh ch-ết chúng mày bây giờ!"

 

Đám trẻ sợ hãi vắt chân lên cổ chạy.

 

Có đứa còn trực tiếp mách lẻo:

 

“Bố ơi ơi, bắt nạt bọn con!"

 

Phụ thấy tiếng, lập tức từ trong nhà chạy :

 

“Ai, ai, ai dám bắt nạt con trai ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-523.html.]

Một đàn bà vác cả d.a.o phay từ trong nhà xông .

 

Gã bám váy thấy tình hình , màng đến cái “trứng" vẫn còn âm ỉ đau, cắm đầu chạy thục mạng.

 

Tưởng tượng thì đẽ.

 

Thực tế tàn khốc.

 

Do giày là bùn.

 

Đường trơn.

 

Chạy mấy bước, gã trượt chân ngã sấp mặt.

 

Thật khéo , trán gã đ-ập ngay một hòn đ-á.

 

M-áu tươi lập tức chảy từ trán, nhuộm đỏ cả một mảnh đất.

 

gã sợ đàn bà c.h.é.m thật, thèm quan tâm đến vết m-áu trán, bò dậy tiếp tục chạy.

 

Người đàn bà cũng chỉ bộ tịch thôi chứ chẳng dám c.h.é.m thật, bà theo bóng lưng t.h.ả.m hại của gã, nhổ một bãi nước bọt:

 

“Tốt nhất đừng xuất hiện mặt bà đây, thì bà c.h.é.m ch-ết!"

 

Đứa trẻ thấy cầm d.a.o phay, sợ hãi rụt cổ :

 

“Mẹ ơi, cần... cần hổ báo thế ạ, c.h.é.m thương thật là nhà đền tiền đấy, tiền ?"

 

Người đàn bà liếc nó một cái:

 

“Sau chỉ chơi cửa nhà thôi, đừng chạy lung tung khắp nơi."

 

Đứa trẻ với vẻ mặt vô tội:

 

“Con xa ạ, ai mà cái lão điên đến cả trẻ con cũng đ-ánh, đúng là mất nhân tính."

 

Người đàn bà gõ nhẹ trán nó:

 

“Cái thằng ranh con , còn cả nhân tính cơ đấy."

 

Đứa trẻ vỗ ng-ực, ngẩng cằm đầy đắc ý:

 

“Con lợi hại lắm đấy nhé, con còn cả giao phối nữa ?"

 

Mặt đàn bà biến sắc, véo tai đứa trẻ, mắng:

 

“Cái học, cái thì học nhanh thế, bà đây đ-ánh ch-ết mày mới !"

 

Người đàn bà trông thì dữ dằn nhưng thực chất dùng mấy sức, nhưng đứa trẻ vẫn hợp tác mà kêu oai oái vài tiếng:

 

“Mẹ ơi, ơi, nhẹ tay chút, đau quá, véo hỏng tai con , con sẽ điếc đấy."

 

Người đàn bà suýt bật :

 

“Bớt giở trò đó với bà , bà dùng bao nhiêu lực bà còn chắc!"...

 

Gia đình gã bám váy thấy gã lếch thếch đầy bùn trở về thì giật kinh hãi.

 

“Anh... thế ?"

 

Người hỏi câu là vợ gã, cao một mét năm mươi lăm, nặng sáu mươi cân, b-éo tròn trịa, mắt híp, ở khóe mắt một nốt ruồi đen lớn, trông khá khó coi.

 

Gã bám váy mất kiên nhẫn xua tay:

 

“Đừng quản !"

 

“Chẳng tìm ?

 

Sao nông nỗi mà về?

 

Anh đ-ánh nh-au với bạn ?"

 

Mẹ gã bước gần hỏi.

 

Thấy là , giọng điệu gã mới dịu xuống một chút:

 

“Lúc đường cẩn thận ngã thôi, , trong nhà nước nóng ?

 

Con tắm cái ."

 

Chương 412 Đảo ngũ

 

Gã bám váy tắm xong liền bắt gặp khuôn mặt u ám của vợ .

 

chất vấn gã:

 

“Anh ?"

 

Gã đương nhiên sẽ thật, một năm gã kiếm bao nhiêu tiền đều nhờ vợ cả:

 

“Đi gặp một bạn, thế?

 

Chẳng lẽ đến cái quyền gặp bạn bè cũng ?"

 

Vợ gã lạnh một tiếng:

 

“Đi gặp cô chứ gì?

 

Đừng tưởng thừa nhận thì ."

 

“Người phận gì, phận gì?"

 

“Lại còn cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga cơ đấy."

 

Gã bám váy giơ tay định đ-ánh vợ.

 

 

Loading...