Cậu cao kều “ồ" một tiếng, vẻ hứng thú càng đậm hơn:
“Nhóc con, mày mới mấy tuổi mà ngay cả cái cũng ?"
Hy Hy ghét khác mắng là nhóc con, cô bé đẩy cao kều một cái, vẻ hung dữ:
“Anh mới là nhóc con, cả nhà đều là nhóc con, đồ mất lịch sự!"
Cậu cao kều cũng giận, mà đưa tay nghịch tóc Hy Hy.
Hy Hy nghiêng đầu tránh né, giơ chân đ-á đối phương một cái:
“Đừng chạm , bẩn ch-ết , thấy là phiền!"
Dũng Dũng thấy quấy rầy Hy Hy, bé dùng c-ơ th-ể nhỏ bé của chắn mặt Hy Hy, chút sợ hãi cao hơn cả cái đầu:
“Hy Hy bảo đừng chạm , thấy ?"
Cậu cao kều vốn thấy phiền Dũng Dũng, lúc thấy bé tuổi nhỏ mà còn hùng cứu mỹ nhân thì càng khó chịu, dùng lực đẩy Dũng Dũng một cái, khiêu khích:
“Tao cứ chạm đấy, mày gì tao?"
Dũng Dũng định chuyện, Hy Hy từ phía bé nhảy , lao tới đ-ấm cho cao kều một cú:
“Bắt nạt khác mà còn lý ?
đ-ánh ch-ết !"
Lần Hy Hy dùng nhiều lực.
Cậu cao kều đau đến mức lùi mấy bước, trong mắt tràn đầy kinh ngạc và thể tin nổi, một đứa con gái nhỏ thể sức mạnh lớn như , chắc chắn là do lơ đãng nên mới thấy đau.
, chắc chắn là thế.
Cậu cao kều nén sự khó chịu, cúi xuống Hy Hy, chỉ là ngữ khí còn như :
“Con nhóc , đây là việc của tao với nó, mày đừng xen chuyện khác, thì tao đ-ánh cả mày luôn đấy!"
Cậu cao kều trông tám chín tuổi.
Lớn hơn Hy Hy gần gấp đôi tuổi.
Thế nhưng, Hy Hy chẳng sợ chút nào, cô bé xắn tay áo, ngoắc ngoắc tay với cao kều:
“Tới đây, tới mà đ-ánh !"
Cậu cao kều suýt nữa thì phì vì tức:
“Đừng tưởng mày là con gái thì tao dám đ-ánh!"
Hy Hy bá khí đáp một câu:
“Hai bên đối trận thì chuyện trai gái, chúng là kẻ thù, đừng lảm nhảm nhảm nữa, đ-ánh thì đ-ánh, đ-ánh thì cút!"
Cậu cao kều Hy Hy kích tướng, liền đồng ý đ-ánh:
“Đi, chúng đến chỗ ."
Buổi trưa, thời gian nghỉ ngơi khá dài, cho nên bọn họ cũng sợ lên lớp muộn.
Hy Hy một nơi , cô bé dẫn đường phía :
“Đi theo —"
Cả đám đến một bãi đất trống đầy cây xanh và t.h.ả.m cỏ.
Nơi chỉ khí mà còn ít , đúng là một nơi tuyệt vời để giao đấu.
Dũng Dũng Hy Hy vẫn luôn luyện tập, nhưng vẫn lo lắng cô bé cao kều đ-ánh rạp xuống đất, bé tiến sát Hy Hy, hạ thấp giọng hỏi:
“Cậu ?
Bị đ-ánh đau lắm đấy."
Hy Hy hất cằm, tràn đầy tự tin:
“Yên tâm , !"
Dũng Dũng vẫn lo lắng, bé dứt khoát chạy tìm An An và Hàn Hàn.
An An Hy Hy sắp đ-ánh nh-au với thì cuống quýt cả lên:
“Còn ngây đấy gì?
Dẫn bọn mau!"
Dũng Dũng chạy phía , An An và Hàn Hàn chạy phía .
Khi mấy đứa trẻ đến nơi, cao kều rạp đất cầu xin:
“Hiệp nữ, sai , nên nam nữ thụ thụ bất , nên hỏi xin tiền bạn của cô, sai , thực sự sai , cầu xin cô tha cho !"
An An mà ngẩn , thế là xong , bé còn kịp tay nữa!
Hàn Hàn tới, bồi thêm một cái đ-á:
“Bố dạy là tay đ-ánh con gái ?
Giáo d.ụ.c quá thất bại , ngay cả điều cũng ."
An An chịu thua kém, cũng lên bồi thêm một cái đ-á:
“Dám đ-ánh Hy Hy, đ-á ch-ết !"
Hy Hy vỗ một phát lên đầu bé, nhưng dùng lực nhiều:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-449.html.]
“Gọi là chị!"
An An ngoan ngoãn gọi một tiếng:
“Chị—"
Hy Hy “hừm" một tiếng:
“Thế còn !"
Cậu cao kều mang theo một thương tích về nhà.
Mẹ thấy thì chân mày nhíu c.h.ặ.t:
“Mặt và mắt thế ?"
Cậu cao kều dối:
“Bị ngã ạ."
Mẹ tin:
“Ngã kiểu gì mà ngã nông nỗi ?"
Cậu cao kều chút kiên nhẫn:
“Người ngã là con chứ , cứ lải nhải cái gì thế!
Không cần quản!"
Mẹ bé giận run , giơ tay định đ-ánh, nhưng nghĩ đến tính cách của , cuối cùng vẫn hạ tay xuống.
Bà khẽ thở dài, bất lực :
“Cái thằng , hỏi con là vì quan tâm con, con ngã, chẳng lẽ quan tâm một chút cũng ?"
Cậu bé đang tuổi nổi loạn, tóm là cứ thích đối đầu với :
“Đấy mà là quan tâm con ?
Mẹ là đang nghi ngờ con thì !
Đừng tưởng con còn nhỏ mà cái gì cũng !"
Mẹ bé khựng :
“Cái thằng , con chuyện kiểu đó!"
Cậu bé thèm để ý đến phụ nữ nữa.
Ngày hôm tan học.
Cậu bé chặn đường Hy Hy:
“Cái võ mà bạn dùng gọi là võ gì thế, thể học cùng bạn ?"
Hy Hy bé bằng ánh mắt kỳ quặc:
“ đ-ánh thắng , giận ?"
Cậu bé là dám dám chịu, nghếch đầu lên:
“Có gì mà giận!
Bạn mạnh hơn là sự thật!"
Vương Xuân Hương khi đến đón ba đứa nhỏ, thấy bé đang chuyện gì đó với Hy Hy, sắc mặt liền đổi, lao tới kéo Hy Hy và hỏi bé:
“Cháu gì?"
Cậu bé dù ngang bướng đến thì cũng chỉ là một đứa trẻ tám chín tuổi, thấy lớn vẫn cảm giác sợ hãi, hai tay đặt , mất tự nhiên:
“Cháu, cháu gì cả, cháu, cháu chỉ , bạn dạy cháu một chút thôi ạ."
Vương Xuân Hương đầu đuôi câu chuyện, bà hỏi bé:
“Dạy cháu cái gì?"
Cậu bé dám giấu giếm nửa lời:
“Dạy, dạy cháu đ-ánh nh-au ạ."
Vương Xuân Hương sang Hy Hy, nhưng ý chất vấn, giọng dịu dàng:
“Cháu đ-ánh nh-au ?
Có thương ở ?"
Cậu bé:
“..."
Người thương là cơ mà!
Hy Hy lắc đầu, thậm chí còn vỗ vỗ ng-ực nhỏ, đắc ý :
“Không ạ!
Anh đ-ánh cháu!"
Vương Xuân Hương xoa đầu cô bé:
“Sau cố gắng ít đ-ánh nh-au thôi, nhưng nếu khác chọc cháu, cháu thể đ-ánh trả đấy, nhất là đ-ánh một cho đối phương sợ luôn, như họ mới dám tìm cháu nữa!"