“Cậu bé kéo quần , cúi đầu “con giống" của một cái, bây giờ, thừa một cái thứ !”
Cô giáo bảo Hi Hi xin bé:
“Bạn giật tóc em là bạn đúng, bạn xin em , em đ-ánh bạn thì cũng xin bạn chứ?"
Cô giáo hề ý ép buộc, giọng điệu cô dịu dàng mang theo ý hỏi han.
Hi Hi suy nghĩ một chút, đ-ánh đúng là đúng, nhưng con bé là nếu khác động đến thì cũng bao giờ chủ động gây sự:
“Được thôi ạ."
Hi Hi xin xong, tiếp theo là An An và Hàn Hàn xin .
Vợ chồng Tống Lạc Anh hài lòng với cách xử lý của cô giáo.
Hi Hi thấy Tống Lạc Anh, con bé nhanh chân chạy tới ôm lấy đôi chân dài của cô:
“Mẹ ơi, ơi, Hi Hi nhớ lắm!"
Tống Lạc Anh xoa tóc Hi Hi:
“Ở trường ngoan con?"
Hi Hi trọng trọng gật đầu:
“Ngoan ạ."
An An và Hàn Hàn cũng đeo cặp sách chạy vây quanh Tống Lạc Anh.
Còn về phần Hoắc Sư Tiêu, cứ như một vô hình , chẳng chút cảm giác tồn tại nào.
Cậu bé ba nhóc tì đ-ánh thấy Hoắc Sư Tiêu thui thủi một thì cảm thấy đáng thương, lân la gần, giọng sữa nũng nịu :
“Chú cũng chơi với các bạn ?"
Hoắc Sư Tiêu gì, chỉ cúi xuống bé.
Cậu bé đến mất tự nhiên, lập tức dời mắt , tiếp tục :
“Ba bạn chơi với khác ."
Hi Hi nũng nịu với Tống Lạc Anh xong mới nhớ tới Hoắc Sư Tiêu, con bé sà ôm chân , rạng rỡ:
“Bố ơi, bố cũng tới !
Hi Hi vui quá!"
Hoắc Sư Tiêu cúi Hi Hi, giả vờ như đang giận:
“Bố cứ tưởng trong mắt con chỉ thôi chứ, gì bố?"
Hi Hi túm lấy ống quần Hoắc Sư Tiêu:
“Không ạ!
Mẹ quan trọng, bố cũng quan trọng mà."
Phải thế nào nhỉ?
Cái miệng của Hi Hi đúng là cái máy rót mật!
Hoắc Sư Tiêu cực kỳ thích chiêu , bế Hi Hi lên, ngón trỏ khẽ gõ nhẹ trán con bé:
“Cái miệng nhỏ bôi mật đấy ?"
Hi Hi khanh khách, đến nỗi mắt híp cả :
“Kẹo bố cho là ngọt nhất ạ!"
Hoắc Sư Tiêu:
“..."
Cái áo bông nhỏ dẻo miệng quá, cha già đỡ nổi !
Cậu bé đ-ánh nh-au với Hi Hi thấy cảnh :
“..."
Hóa mới là thằng hề!
Hoắc Sư Tiêu hiểu đạo lý “mưa lộ đều ban", bế An An xong bế Hàn Hàn, đặt Hàn Hàn xuống, Hi Hi liền chỉ Tống Lạc Anh, giọng sữa nũng nịu :
“Bố ơi, cũng ôm ôm, gia đình chỉnh chỉnh tề tề, ôm ôm cũng chỉnh chỉnh tề tề, thể thiếu một ai ạ."
Tống Lạc Anh:
“..."
“Chỉnh chỉnh tề tề" là dùng như thế ?
An An và Hàn Hàn cũng phụ họa gật đầu:
“Phải chỉnh chỉnh tề tề ạ."
Hoắc Sư Tiêu thì thế nào cũng , Tống Lạc Anh:
“Có một cái ?"
Tống Lạc Anh thấy hành lang vắng qua , liền tới ôm Hoắc Sư Tiêu một cái lập tức tách .
Cô ba nhóc tì:
“Giờ thì hài lòng ?"
Ba nhóc tì đồng thanh gật đầu:
“Hài lòng ạ."
Hoắc Sư Tiêu:
“Anh hài lòng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-391.html.]
Còn kịp chạm tách !
Tống Lạc Anh mỉm Hoắc Sư Tiêu:
“Em hỏi ."
Hoắc Sư Tiêu:
“..."
Về đến nhà, Hi Hi quẳng cặp sách , chạy nhanh tới ôm lấy Vương Xuân Hương:
“Bà ngoại ơi, hôm nay con đ-ánh bạn học ."
Vương Xuân Hương mắng con bé mà hỏi:
“Tại thế?"
Hi Hi chỉ cái chỏm tóc của :
“Bạn cứ giật tóc con mãi, đau lắm đau lắm luôn, bạn đáng ghét lắm, con thích bạn ."
Vương Xuân Hương xót xa vô cùng, bà dắt tay Hi Hi đến bàn trang điểm, cầm lược giúp Hi Hi buộc hai cái chỏm tóc:
“Thế trông xinh hơn nhiều , bạn còn giật tóc con thì nhất định báo với cô giáo nhé."
Hi Hi gật đầu:
“Vâng ạ."
……
Tại một sơn thôn xa xôi, Lan Nương đang thẩn thờ ở trong sân.
Chồng cô là Lưu Sinh đưa con dạo về thấy cô vẫn giữ nguyên động tác lúc họ rời , nhịn mở miệng hỏi:
“Cô thế?"
Lời dứt, Lan Nương đột ngột dậy, hạ một quyết định trọng đại:
“ Kinh Đô."
Lưu Sinh quyết định của cô cho giật :
“Cô, cô điên ?
Có Kinh Đô là nơi nào ?
Đó là thủ đô của đất nước, là nơi các vĩ nhân ở đấy, một kẻ nhà quê như cô đến đó gì?"
Lan Nương khi xem xong thư của Tống Lạc Anh, càng cảm thấy ở nông thôn là tiền đồ, cô ngoài xông pha một chuyến:
“Bác sĩ Tống sống ở bên đó , bên đó của cô cần , thuê cho cô , chắc chắn sẽ hơn là ở nhà."
Mấy năm nay, cô vẫn luôn giữ liên lạc với bác sĩ Tống.
Để thư cho , cô còn đặc biệt học chữ từ các thanh niên trí thức trong thôn.
Sau mấy năm nỗ lực, trình độ của cô đạt đến mức trung học cơ sở.
Lưu Sinh trong lòng thắt , cái mụ vợ thối định bỏ chồng bỏ con :
“Thế còn thì ?"
Chương 302 Hối hận
Lan Nương dùng ánh mắt kỳ quặc :
“Anh chẳng thường xuyên tự do ?"
Lưu Sinh nghẹn lời.
Đây mà là tự do ?
Đây rõ ràng là vứt bỏ ?
Lưu Sinh cúi xuống đứa con đang ngây ngô:
“Thế còn Tiểu Bảo?"
Lan Nương năm đứa con, bốn đứa đầu đều là con gái, Tiểu Bảo là con trai út của Lan Nương.
Lan Nương kế hoạch từ sớm:
“Anh trông, thể ít , nhưng nhất định trông năm đứa con cho ."
Lưu Sinh giật , giận dữ lườm Lan Nương:
“Cô điên ?
Một mà lo liệu nổi?"
Lan Nương hừ một tiếng, lạnh mặt :
“Con cả mười hai, con hai mười tuổi, con ba con tư bảy tuổi rưỡi , còn cần trông nữa chắc?
Anh chỉ cần trông Tiểu Bảo cho là !"
Lưu Sinh Lan Nương vẻ đáng thương:
“Cô, cô thể ?"
Thái độ của Lan Nương kiên quyết:
“Không , đây là một cơ hội, nhất định nắm bắt thật ."
Lưu Sinh hếch đầu lên:
“Vậy cô dắt cùng."
Lan Nương thực cũng , nhưng mới thì quá nhiều yếu tố định:
“Đợi sang bên đó xem tình hình thế nào .