NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-04-14 20:50:05
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiễn chị Lý xong, Tống Lạc Anh bắt đầu loay hoay với cái sân của .”
Lúc mới dọn , sân trống trơn, chẳng gì cả.
Mấy ngày nay nhờ Tống Lạc Anh loay hoay, thêm vài loài hoa dại và cây dây leo, trông còn đơn điệu như nữa.
Tống Lạc Anh dự định biến sân thành một vườn hoa, nên bấy nhiêu đây vẫn thấm , vẫn tiếp tục lên núi tìm hoa dại và dây leo.
Hoắc Sư Tiêu nấu cơm xong, Tống Lạc Anh vẫn còn đang bận rộn ngoài sân, gọi một tiếng:
“Vợ ơi, ăn cơm thôi!"
Ăn cơm xong, Tống Lạc Anh lấy phong thư thư cho nhà, một mạch hơn một tiếng đồng hồ.
Hoắc Sư Tiêu thấy trời sẩm tối liền bật đèn lên:
“Viết xong em?"
Tống Lạc Anh vươn vai một cái:
“Dạ, em đun nước tắm đây."
“Đun xong ."
Tống Lạc Anh thưởng cho Hoắc Sư Tiêu một nụ hôn:
“Cảm ơn ——"
……
Tắm rửa xong, Tống Lạc Anh giường, trong đầu là chuyện trang trí sân thế nào.
Hoắc Sư Tiêu xuống liền vươn một cánh tay, để cái đầu nhỏ của nàng gối lên tay , tay đặt lên bụng nàng, khàn giọng hỏi:
“Đang nghĩ gì ?"
Giọng của Hoắc Sư Tiêu kéo suy nghĩ của Tống Lạc Anh trở , nàng lắc đầu:
“Không nghĩ gì cả."
Ánh mắt Hoắc Sư Tiêu tối sầm , lật đè lên hình Tống Lạc Anh, hôn lên đôi môi đỏ hồng của nàng.
Nụ hôn hôm nay của đặc biệt triền miên.
Tống Lạc Anh hôn đến mê , vô thức ôm lấy lưng .
Lưng rắn chắc, những đường nét lưu loát phác họa nên cơ bụng săn chắc, tràn đầy sức mạnh, thở hormone bùng nổ.
Tay Tống Lạc Anh di chuyển thắt lưng .
Hơi thở của Hoắc Sư Tiêu càng thêm dồn dập, sự giao thoa giữa môi và răng cũng ngày càng mạnh mẽ hơn.
Tống Lạc Anh cảm thấy như một bông gòn trôi lơ lửng trung, nhẹ bẫng.
Quần áo của Tống Lạc Anh rơi vương vãi sàn, để lộ làn da trắng nõn như tuyết, rung động lòng .
Ánh mắt Hoắc Sư Tiêu ngưng trệ.
Ngọn lửa rục rịch trong như xâm chiếm lục phủ ngũ tạng của .
Anh nhắm mắt cúi xuống, đặt một nụ hôn lên bờ vai bóng loáng của nàng.
Tống Lạc Anh đang lúc động tình chủ động đón lấy.
Chiếc giường gỗ kiểu cũ kêu kẽo kẹt, vang lên mãi cho đến rạng sáng.
……
Ngày hôm , Tống Lạc Anh nữa thức dậy muộn.
Nàng liếc xéo bên cạnh, mày nhíu :
“Hôm nay đến bộ đội ?"
Hoắc Sư Tiêu dậy, để lộ hình vạm vỡ phía , trả lời:
“Sư trưởng bảo đưa em cùng."
Tống Lạc Anh giật , oán trách:
“Sao gọi em dậy?"
“Không vội."
Hoắc Sư Tiêu xuống giường, để lộ cơ bụng săn chắc lực, đến mức Tống Lạc Anh đờ cả mắt, ơi, hình bao nhiêu cũng chán nha!
Á phi, nàng đang nghĩ gì , nàng nên mắng Tiêu mới đúng, đàn ông dám quyến rũ nàng, thật vô liêm sỉ.
Tống Lạc Anh vớ lấy cái gối ném về phía Hoắc Sư Tiêu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-36.html.]
“Chuyện lớn như mà với em là vội, em tức ch-ết ?"
Hoắc Sư Tiêu chộp lấy cái gối Tống Lạc Anh ném tới, tới cúi xuống, hôn lên đôi môi đang lải nhải ngừng của nàng, khàn giọng :
“Sư trưởng là chiến hữu của bố, , sẽ tính toán những chuyện .
Hơn nữa, dù đến muộn, ông cũng chỉ mắng thôi, mắng em ."
Tống Lạc Anh lười đôi co với chuyện , nàng nhanh nhẹn mặc quần áo, lấy tốc độ nhanh nhất rửa mặt xong bôi kem dưỡng da.
Kem dưỡng mua, mà là nàng tự .
Hiệu quả , chỉ dưỡng ẩm mềm da mà còn trắng.
Ăn xong bữa sáng, hai đến văn phòng sư trưởng.
Sư trưởng Tống Lạc Anh cái đầu tiên hiểu tại Hoắc Sư Tiêu để tâm đến nàng như !
Con bé chỉ xinh linh động, mà khí chất cũng là hạng nhất.
Nhìn Tống Lạc Anh yểu điệu thục nữ, sư trưởng vốn là trọng tài bắt đầu do dự.
Con bé sức lực lớn thật, nhưng làn da quá trắng trẻo mịn màng, e là chịu nổi sương gió nắng mưa.
“Này cháu, sức lực của cháu là bẩm sinh ?"
Tống Lạc Anh đối diện với vị sư trưởng khí tràng mạnh mẽ mà hề rụt rè:
“Vâng ạ, cháu năm cháu bốn tuổi đẩy ba ngã lăn đất, lúc đó cháu sợ hết hồn.
Càng lớn thì sức lực của cháu cũng càng lớn theo.
Tuy nhiên, chuyện chỉ nhà cháu thôi ạ."
Sư trưởng thèm chịu nổi, ông mà sức lực lớn như thì mấy.
“Nghe ở nhà cháu từng việc đồng áng?"
Lời khiến Tống Lạc Anh nhớ đến sự yêu thương và bảo vệ của gia đình dành cho nàng, nàng :
“Vâng ạ, cháu con gái con lứa thì trắng trẻo sạch sẽ mới , chị gái cháu cũng ít khi xuống ruộng."
Sư trưởng hỏi một câu, Tống Lạc Anh trả lời một câu, tốc độ của nàng nhanh chậm, ôn hòa, chừng mực.
Sư trưởng ấn tượng về nàng.
Ra khỏi văn phòng, Tống Lạc Anh chọc chọc vai Hoắc Sư Tiêu:
“Không là sư trưởng đặc cách tuyển em ?"
Hoắc Sư Tiêu Tống Lạc Anh với làn da sáng bóng, chút hiểu tại sư trưởng đề cập đến chuyện đặc cách nữa:
“Chắc ông sợ em chịu khổ!"
Tống Lạc Anh vốn dĩ , sư trưởng nhắc tới nàng càng thấy tự tại.
……
Về đến nhà, Tống Lạc Anh xách giỏ chuẩn ngoài.
Chị dâu Lưu tới, nhỏ giọng hỏi:
“Lạc Lạc, em định lên núi ?"
Tống Lạc Anh nhận ý đồ của cô , gật đầu :
“Vâng, chị cũng ạ?"
Chị dâu Lưu , cảm thấy hy vọng, mắt cũng sáng lên:
“Chị thể cùng ?"
Ngày mới dọn đến, chị dâu Lưu mang mấy cái màn thầu sang cho Tống Lạc Anh, nàng luôn ghi nhớ cái tình đó, chỉ là mấy ngày nay quá bận rộn nên tạm thời quên mất.
“Tất nhiên là thể ạ."
Chị dâu Lưu phấn khích nhảy lên mấy cái:
“Để chị về lấy gùi."
Chị Lý chị dâu Lưu cũng , hề ý kiến gì:
“Chị dâu Lưu chỉ lớn hơn em hai tuổi thôi, cô vẫn con.
Số cô khổ lắm, nhà đẻ trọng nam khinh nữ, coi cô là , nhà chồng là lũ hút m-áu, chỉ hút m-áu chồng cô thôi, nếu thì cũng chẳng đến mức hai mươi tám tuổi mới kết hôn."
Nghe xong những chuyện , Tống Lạc Anh một nữa cảm thán trọng nam khinh nữ là vết hằn thể xóa nhòa của thời đại :
“Thái độ của chị dâu Lưu đối với bên nhà đẻ thế nào ạ?"