NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 328

Cập nhật lúc: 2026-04-14 22:14:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hàn Hàn dáng lớn:

 

“Không ạ.”

 

Ba chữ đặc biệt rõ ràng.

 

Ông nội Tống cưng nựng nhóc con vô cùng:

 

“Ái chà, mà đáng yêu thế chứ lị!”

 

Hi Hi thấy ông cụ khen liền chen gần:

 

“Hi Hi cũng yêu yêu!”

 

Ông nội Tống đến híp cả mắt , trông vô cùng hiền từ:

 

“Hi Hi đáng yêu, An An cũng đáng yêu, các con đều đáng yêu hết!”

 

Sau khi Hoắc Sư Tiêu và Tống Lạc Anh xách từng túi hành lý trong, đem quà tặng .

 

Tống Lạc Anh mua quà cho tất cả .

 

Nữ giới là túi xách.

 

Nam giới là quần áo.

 

Tuy nhiên kiểu dáng và màu sắc khác .

 

Còn về trẻ con.

 

Đương nhiên là đồ chơi .

 

Đồ chơi cô mua là hàng từ Hồng Kông về, khá đắt, hơn hai mươi đồng một cái.

 

Hạ Lan Hương về thấy ba đứa nhỏ đang chơi với Phi Hổ trong sân, liền kích động hét lớn:

 

“Hi Hi, An An, Hàn Hàn, các con về ?

 

Mau, mau đây để bà nội bế nào!”

 

Ba đứa nhỏ thấy tiếng liền chạy như bay đến bên cạnh Hạ Lan Hương, Hi Hi rúc lòng bà, An An lên đùi, Hàn Hàn leo lên lưng.

 

Mặc dù ba đứa nhỏ như những vật treo Hạ Lan Hương nhưng bà thấy vui sướng vô cùng:

 

“Nửa tháng gặp bà nội, nhớ bà ?”

 

“Nhớ.”

 

Giọng mềm mại khiến tim Hạ Lan Hương run rẩy.

 

Mẹ ơi!

 

Đáng yêu quá mất!

 

Ngày mai bà đưa ba đứa nhỏ đến bệnh viện để khoe khoang một phen mới .

 

Hoắc Nhậm về cũng quây lấy ba đứa nhỏ:

 

“Các bảo bối, nhớ ông nội nào?”

 

“Nhớ ——”

 

Ba đứa nhỏ gật đầu lia lịa, trong mắt tràn đầy ánh lấp lánh.

 

Hoắc Nhậm nhấc bổng Hi Hi lên:

 

“Ngày mai ông nội đưa con bộ đội chơi nhé, thế nào?”

 

Hi Hi nhấc cao cao chẳng hề sợ hãi, còn khanh khách:

 

“Chơi.”

 

Hạ Lan Hương vỗ vai Hoắc Nhậm một cái:

 

“Ngày mai đưa chúng đến bệnh viện chơi .”

 

Hoắc Nhậm vốn luôn chiều vợ nhưng nhượng bộ:

 

“Bệnh viện mùi khó chịu lắm, bộ đội với thì hơn.”

 

Hoắc Nhậm nhấc Hi Hi xong bắt đầu nhấc An An.

 

Cuối cùng mới là Hàn Hàn.

 

Ăn xong cơm Tống Lạc Anh phát quà cho .

 

Chiếc túi tặng Hạ Lan Hương màu đen cổ điển, thiết kế khóa ngũ kim sang trọng, thời thượng và đẳng cấp.

 

Bà thích vô cùng.

 

“Lạc Lạc mắt thật đấy, chiếc túi đúng là mua trúng ý .”

 

Người mua quà đều hy vọng nhận sẽ thích.

 

Tống Lạc Anh thấy lời vui mừng:

 

“Mẹ thích là ạ.”

 

Mẹ Hai Tống cũng nhận quà, bà mân mê chiếc túi nỡ buông tay, trong sự xúc động chút nghẹn ngào:

 

“Đây là đầu tiên một chiếc túi như , Lạc Lạc, cảm ơn con!”

 

Đán Đán cũng chen ôm lấy chân Tống Lạc Anh:

 

“Cô nhỏ ơi, Đán Đán thích cô nhất, cô xếp hạng nhất luôn.”

 

Cô nhỏ mua cho bé chiếc xe nhỏ xịn quá, bé còn chẳng nỡ mang chơi.

 

Tống Minh Hạo đùa:

 

“Hay là con theo cô nhỏ luôn nhé?”

 

Đán Đán cầu còn chẳng :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-328.html.]

 

“Bố ơi thật ạ?

 

Vậy bố mau dọn quần áo cho con , tối nay con ngủ ở đây luôn.”

 

Cuối cùng cũng ngủ chung giường với nhóm Hi Hi , vui quá.

 

Tống Minh Hạo:

 

“...”

 

Mọi đều Đán Đán cho bật .

 

Khi đang vui vẻ thì sự xuất hiện của Tống Tiểu Ninh phá vỡ bầu khí ấm áp:

 

“Bố ơi, Liêu Dũng đến !”

 

Lời khiến Tống Lạc Anh nhớ đến Sói Xám ở đời , bại trận đ-ánh tiếp.

 

Chương 248 Đ-ánh cho một trận

 

Nụ mặt bác cả Tống lập tức cứng đờ.

 

Ông lạnh lùng hỏi:

 

“Nó đòi hai đứa trẻ ?”

 

Tống Tiểu Ninh gật đầu:

 

“Vâng, nó đưa con thì nó sẽ đến trường của Hàn Xuyên gây chuyện.”

 

Nếu Liêu Dũng ở ngay mặt bác cả Tống nhất định sẽ đ-ánh cho một trận:

 

“Lúc cặp kè với hạng đàn bà con gái đó chẳng ghét bỏ Đại Ni và Tiểu Ni !

 

Không đưa, nó dám đến trường gây chuyện thì các con cứ báo án!”

 

Bà nội Tống đột nhiên lên tiếng:

 

“Nhớ lúc giấy đoạn tuyệt mà, Đại Ni và Tiểu Ni chẳng quan hệ gì với nó cả.”

 

Tống Tiểu Ninh cũng nhớ chuyện :

 

“Vâng, con chỉ sợ nó càn thôi.”

 

Con khi rơi cảnh nghèo túng tột cùng thì chuyện gì cũng thể .

 

Bác cả Tống mặt lạnh tanh:

 

“Sợ nó gì?

 

Nó chỉ là con hổ giấy thôi, hò hét thì to mồm thế thôi chứ trong lòng sợ ch-ết khiếp mà, con cứ cứng rắn lên một chút nó chẳng dám gì con !”

 

Tống Tiểu Ninh khắc ghi câu lòng.

 

Tống Lạc Anh hỏi Tống Tiểu Ninh:

 

“Có ở nhà khách nào ?”

 

Tống Tiểu Ninh:

 

“Vẫn ở nhà khách đó thôi, nhưng ngoài buổi tối thiệt thòi nên chắc chắn sẽ thận trọng hơn nhiều.”

 

Ông nội Tống thì đơn giản bạo lực hơn:

 

“Cứ đ-ánh cho một trận là xong!”

 

Tống Thiết Trụ thấy thực tế cho lắm:

 

“Ban ngày chắc chắn , trừ phi ngoài buổi tối!”

 

Tống Lạc Anh Phi Hổ đang lăn lộn đất:

 

“Để Phi Hổ .”

 

Phi Hổ thấy Tống Lạc Anh nhắc đến tên liền lập tức sủa gâu gâu đáp .

 

Tống Lạc Anh xổm xuống xoa xoa lông ch.ó của Phi Hổ:

 

“Lát nữa tao đưa mày ngoài.”

 

Phi Hổ:

 

“Gâu gâu...”

 

Một tiếng .

 

Tống Lạc Anh, Hàn Xuyên cùng họ cả Tống Thanh đến nhà khách nơi Liêu Dũng ở.

 

Tống Lạc Anh hỏi nhân viên công tác:

 

“Liêu Dũng ở phòng nào ạ?”

 

Nhân viên công tác:

 

“Đồng chí, chúng thể tùy tiện tiết lộ thông tin của khách hàng .”

 

Tống Lạc Anh móc một đồng tiền đưa cho nhân viên công tác:

 

“Chúng , tìm chút việc, phiền chị thông báo cho một tiếng.”

 

Nhân viên công tác thấy tiền thì thầm thán phục Tống Lạc Anh hào phóng, chỉ một câu thôi mà đưa hẳn một đồng, ơi, tiền kiếm dễ quá mất.

 

Tuy nhiên bà càng thích sự hiểu chuyện của Tống Lạc Anh hơn.

 

Trước đây từng xảy chuyện như , nhưng những đó hễ tiết lộ là luôn.

 

Nhân viên công tác phòng của Liêu Dũng cho Tống Lạc Anh .

 

Tống Lạc Anh lời cảm ơn trong.

 

Cô tìm thấy căn phòng, nhỏ giọng với Phi Hổ:

 

“Mày đây canh nhé, thấy khỏi nhà khách thì dẫn đến chỗ hẻo lánh, Hàn Xuyên và họ cả đang canh chừng ở bên ngoài đấy.”

Loading...