NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-04-14 21:52:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Minh Vĩ thấy xung quanh ai, lén lút nắm tay Triệu Thanh, khóe miệng nở một nụ mắt:

 

“Ừ, nhưng mua một căn nhà , đến lúc đó chúng sẽ ở bên đó."

 

Triệu Thanh sợ Tống Minh Vĩ tiền, đôi mắt chớp chớp, nhỏ giọng :

 

“Em ở đây chín trăm đồng, cầm lấy mà dùng."

 

Tống Minh Vĩ tiên cảm ơn một phen, đó mới từ chối:

 

“Không cần , tiền mà."

 

Triệu Thanh thấy Tống Minh Vĩ miễn cưỡng thì gật đầu :

 

“Vâng, nhưng nếu tiền trong tay đủ thì nhất định với em đấy."

 

Tống Minh Vĩ khẽ véo mũi Triệu Thanh, gật đầu:

 

“Được ——"

 

Tống Lạc Anh từ bệnh viện , thấy hai đang quấn quýt bên , cô ợ một cái, trời ơi, “cơm ch.ó" rải thật là nhiều!

 

Tống Lạc Anh thói quen bóng đèn, đang định rời thì thấy Hoắc Sư Tiêu từ phía đối diện tới.

 

toe toét, chạy tới :

 

“Sao tới đây?"

 

Hoắc Sư Tiêu thấy tóc mái của Tống Lạc Anh che mất mắt, tự nhiên vén tóc mái của cô sang một bên:

 

“Tan sớm nên tới đón em."

 

Hai đường.

 

Trong khí tràn ngập khí ấm áp.

 

Vừa bước chân cổng viện, ba đứa trẻ lượt lao tới như những vật treo bám c.h.ặ.t lấy Tống Lạc Anh.

 

Tống Lạc Anh bế Hi Hi lên, đặt lòng Hoắc Sư Tiêu:

 

“Anh sức khỏe lớn, bế hai đứa ."

 

Nói xong, cô đặt An An lòng .

 

Hoắc Sư Tiêu mỗi tay bế một đứa.

 

Tống Lạc Anh bế Hàn Hàn.

 

Vương Xuân Hương thấy những đều về, lập tức bày bát đũa:

 

“Về thật đúng lúc, cơm chín tới, lãng phí một phút nào."

 

Anh hai Tống Minh Lượng kinh doanh quần áo mua nhà ở thủ đô, gia đình họ dọn đến nhà mới từ mười ngày .

 

Còn về phần Khổng Đông Nhi và những khác cũng dọn ngoài hết .

 

Bây giờ ở nhà chỉ gia đình Tống Lạc Anh, Tống Thiết Trụ, hai cụ sinh nhà họ Tống, vợ chồng Hạ Lan Hương, còn lão Đồ.

 

Về phần lão Hoắc.

 

Nửa năm nay ông vẫn luôn cùng vị ở , ít khi về tứ hợp viện....

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-284.html.]

Tại một căn tứ hợp viện nào đó.

 

Lão gia t.ử nhà họ Hoắc lạnh lùng sa sầm mặt, đình công nữa:

 

cùng ông đủ lâu , hôm nay về thăm ba đứa chắt của ."

 

Trịnh Tiểu Bằng chặn đường lui của lão gia t.ử nhà họ Hoắc bằng quân cờ cuối cùng tay:

 

“Ông thua ."

 

Lão gia t.ử nhà họ Hoắc chịu nhận, ông hất tung đống cờ :

 

về."

 

Trịnh Tiểu Bằng vội vã :

 

“Có kẻ bất lợi với chúng , kẻ chủ mưu hiện tại vẫn điều tra .

 

Hai chúng bây giờ đều nguy hiểm.

 

Không thể ngoài."

 

Lão gia t.ử nhà họ Hoắc thực sự đây, cả ngày cứ như , cũng , ho chứ:

 

“Nhà cũng an , thể ngoài."

 

Ở nhà ba đứa trẻ sinh ba, mỗi ngày trêu đùa một chút là một ngày trôi qua nhanh ch.óng.

 

Ở đây chẳng cái gì cả, cả ngày ngoài đ-ánh cờ vẫn là đ-ánh cờ, sắp đ-ánh đến ngốc luôn .

 

Trịnh Tiểu Bằng lắc đầu:

 

“Không , chỗ ông quá nhiều già, thể bảo vệ ông.

 

Chỗ đây cũng lính đặc chủng đang chằm chằm trong bóng tối, an .

 

Hơn nữa, thằng Tiêu nhà ông cũng bảo ông ở đây mà."

 

Lão gia t.ử nhà họ Hoắc chỉ nếp nhăn mặt, mặt đầy vẻ bực bội:

 

“Thấy , đây là nếp nhăn mới mọc đấy."

 

Trịnh Tiểu Bằng liếc ông:

 

“Đều thất thập cổ lai hy , còn truy cứu mấy thứ gì, ai mà chẳng già chứ, chúng chấp nhận sự thật thôi!"

 

Nói đến đây, ông thở dài một :

 

“Không chỉ ông và gặp rắc rối, Hồ Tam Nương cũng gặp rắc rối đấy.

 

bảo bà đến đây lánh nạn mà bà chịu."

 

Hồ Tam Nương trong miệng Trịnh Tiểu Bằng chính là bà ngoại Vương.

 

Lời , trái tim lão gia t.ử nhà họ Hoắc lập tức treo lên tận cổ, chuyện cũng lưu loát nữa:

 

“Đã đến lúc mà còn bướng bỉnh cái gì nữa chứ!"

 

Trịnh Tiểu Bằng lão gia t.ử nhà họ Hoắc với vẻ đầy ẩn ý:

 

“Ông chẳng cũng !"

 

 

Loading...