Ông nội Hàn, ông nhất định xử lý nó sớm, để lâu sẽ rắc rối hơn đấy."
Ông cụ Hàn là trọng sĩ diện, nhà họ Hàn sẽ trở thành trò của thủ đô, cơn giận bùng lên hừng hực:
“Tiểu Long, cháu đưa con đàn bà đó đến..."
Ông còn hết câu thấy Hàn Xuyên sải bước tới, đ-ấm một phát mặt Hàn Tiểu Long:
“Mày đao phủ cho ông thì ý kiến, nhưng nếu mày dám tay với phụ nữ thích, sẽ khiến mày sống bằng ch-ết, tin thì mày cứ thử xem!"
Hàn Tiểu Long luôn, chỉ là chạy vặt thôi, tại thương luôn là chứ:
“Anh họ, em gì với cả."
Hai tên côn đồ gọi cũng chỉ dọa Tống Tiểu Ninh một chút thôi.
Ai ngờ cô em họ của cô hung dữ như , loáng một cái quật ngã bọn chúng xuống đất.
Không những thế còn đưa lên đồn công an.
Hàn Xuyên lạnh một tiếng, khuôn mặt đầy vẻ châm biếm:
“Ông già, chẳng ông thích Từ Tuệ Lan ?
Bây giờ cưới cô về nhà !"
Ông cụ Hàn tức đến mức huyết áp tăng vọt, vớ lấy một cái chén khác bàn ném về phía Hàn Xuyên.
Hàn Xuyên giống Hàn, thấy chén ném tới mà tránh, cứ ngây đó chờ đ-ập.
Anh lùi sang trái hai bước, né chén .
“Rầm——"
Cái chén lành lặn đ-ập xuống đất vỡ tan tành.
Từ Tuệ Lan sợ đến thót tim.
Ông nội Hàn dữ quá!
Ả hít một thật sâu, ánh mắt dời sang Hàn Xuyên, thấy vẫn vẻ mặt bình thản, lập tức cảm thấy khó chịu.
“Anh Hàn Xuyên, thể ông nội Hàn tức giận như chứ?"
Hàn Xuyên ả bằng ánh mắt như một kẻ đần độn, đó bật :
“Xem cô và ông già mới là chân ái đấy!"
Từ Tuệ Lan tức đến mức khuôn mặt méo xệch:
“Anh... ...
đây là lời một bề nên ?
Anh Hàn Xuyên, ngờ là hạng ?"
Hàn Xuyên liếc ả, lạnh lùng :
“Bây giờ cũng muộn."
Ông cụ Hàn cũng tức đến mức mặt đỏ tía tai, trán nổi đầy gân xanh, ông rít qua kẽ răng một câu:
“Hàn Xuyên, chọc ch-ết đúng ?"
Hàn Xuyên bình thản hỏi:
“Chẳng lẽ ông thích cô ?"
Ông cụ Hàn thích Từ Tuệ Lan là vì bối cảnh của ả, ngay cả khi Từ Đồng Lai giáng chức thì nhà họ Từ vẫn là một gia tộc lớn, tiếng tăm ở thủ đô.
Ông bám lấy nhà họ Từ để nhà họ Hàn thăng tiến hơn.
Tiếc .
Hàn Xuyên hợp tác với ông.
“Hàn Xuyên, bất kể thích phụ nữ đó đến mức nào cũng cắt đứt cho , nếu đừng trách khách khí với ."
Ông cụ Hàn lạnh mặt, đưa tối hậu thư cho Hàn Xuyên.
Mắt Từ Tuệ Lan sáng lên.
Cắt đứt là nhất!
Hàn Xuyên vớ lấy cái ghế bên cạnh đ-ập mạnh xuống đất, trong mắt lướt qua một tia lạnh lẽo, còn cả sự đoạn tuyệt:
“ cứ cắt đứt đấy, ông gì nào?
Nếu ông dám tay với Tiểu Ninh, sẽ đốt sạch nhà họ Hàn ."
Hàn Xuyên bỏ câu , sải bước trở về phòng lớn:
“Mẹ, chúng chuyển ngoài ở ."
Mẹ Hàn hỏi lý do mà ủng hộ vô điều kiện:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-263.html.]
“Được——"
Mẹ Hàn việc nhanh nhẹn.
Bà loáng một cái thu dọn xong những đồ đạc quan trọng.
Hàn Tiểu Long tin Hàn Xuyên định chuyển ngoài, sợ đến mức tim nhảy ngoài luôn:
“Ông nội, ông nội, họ và bác dâu cả định chuyển ngoài ở ạ."
Ông cụ Hàn tức đến mức đ-ập vỡ thêm một cái chén nữa:
“Người phụ nữ đó đúng là một tai họa!"
Trước đây dù Hàn Xuyên quậy thế nào cũng bao giờ chuyển ngoài ở.
Kể từ khi quen phụ nữ đó, hành động của càng ngày càng lệch lạc.
Hàn Tiểu Long rụt cổ :
“Ông nội, giờ ạ?"
Ông cụ Hàn bình tĩnh , lập tức bước khỏi sảnh, đến phòng lớn:
“Vợ thằng cả, cô qua đây một lát."
Mẹ Hàn theo bản năng trốn lưng Hàn Xuyên.
Hàn Xuyên thấy cảnh , lông mày nhíu c.h.ặ.t, dường như điều gì đó khiến bận tâm.
Ông cụ thấy sự kháng cự của Hàn, suýt chút nữa thì tức đến nhồi m-áu cơ tim:
“Nhanh lên, đừng để thứ hai."
Mẹ Hàn run rẩy bước :
“Có chuyện gì thì ở đây , cha chồng và nàng dâu chuyện riêng, dị nghị."
Ông cụ Hàn nghẹn họng:
“..."
Hàn Xuyên phát hiện điều gì đó, cúi đầu Hàn:
“Mẹ, ông bắt nạt ?"
Mẹ Hàn đỏ hoe mắt, gì.
Chuyện đó thể để Xuyên T.ử , nếu nó sẽ g-iết ch-ết ông già mất!
Ông cụ Hàn lẽ cũng nhớ lầm phạm lúc trẻ, nên còn chấp nhất chuyện con Hàn Xuyên chuyển ngoài nữa:
“Hai chuyển cũng cản , nhưng nếu hai ngoài lung tung thì đừng trách nể tình ."
Hàn Xuyên mỉa mai:
“Ông còn tình ?"
Ông cụ Hàn:
“..."
Đặc biệt thật chứ!
Sớm muộn gì ông cũng Hàn Xuyên chọc ch-ết mất thôi!...
Ngày mùng 1 tháng 10 năm đó.
Tống Lạc Anh nhận một nhiệm vụ quan trọng.
Sau khi xong, cô ngây :
“Viện trưởng, ông...
ông bảo cháu Hương Cảng xem bệnh cho nhân vật lớn ?"
Viện trưởng gật đầu:
“Ừm, ông là mà quốc gia tốn nhiều công sức mới cứu từ nước Mỹ về, ông là niềm hy vọng của đất nước chúng , ông thể ch-ết ."
Người Tống Lạc Anh cần cứu là nhà vật lý học Đường Quân, ông là bước từ ngôi trường danh giá hàng đầu của nước , đó theo học tiến sĩ vật lý tại đại học Harvard của Mỹ.
Năm 31 tuổi, ông trở thành giáo sư trẻ tuổi nhất của Harvard.
Năm 68, ông đoạt giải Đột phá Khoa học Vật lý.
Ông là thiên tài bước từ Thanh Hoa, đó kết hôn sinh con ở đó.
Nhiều lên án ông yêu nước, nhưng ông giải thích nhiều mà âm thầm tìm đáng tin cậy gửi từng bộ tài liệu quan trọng về Hoa Quốc.
Đầu tháng , vị lãnh đạo cấp cao nhận thư của Đường Quân, trong thư ông đưa một nhóm nhân tài từ Mỹ về, nhưng thể rời một cách công khai, yêu cầu lãnh đạo sắp xếp đến đón.
Thế là vị đó lập tức sắp xếp lên đường sang Mỹ.
Nhóm của Đường Quân khỏi thì phía bên Mỹ đuổi theo.