Người môi giới mừng rỡ, cuối cùng cũng đợi :
“Được, trả tiền mặt ?"
Tống Minh Lượng dùng ánh mắt kẻ ngốc môi giới:
“Ông nghĩ bình thường nào mang từng đó tiền ?"
Kẻ ngốc môi giới:
“..."
Mẹ nó, cái chuyện thật là nghẹn họng!
Trước khi bưu điện, Tống Minh Lượng bảo môi giới mang theo quyền sử dụng đất và sổ đỏ.
Anh tên đó, xác định nhầm mới yên tâm.
Trong mấy ngày chờ tiền, hề rảnh rỗi, khắp nơi hỏi thăm xem mảnh đất và căn nhà là của ai, chủ nhà tên gì, chủ nhà đúng như môi giới là nước ngoài phát triển .
Thấy cái tên giống hệt như những gì ngóng , Tống Minh Lượng lừa.
Tống Minh Lượng chỉ đưa một nghìn, sáu nghìn còn đợi xong sổ đỏ mới mới đưa.
Lại đợi thêm ba ngày.
Người môi giới cầm sổ đỏ mới và quyền sử dụng đất mới đến nhà khách tìm Tống Minh Lượng.
Mọi thứ vấn đề gì, Tống Minh Lượng mới đưa sáu nghìn tệ còn cho ông .
Sau một giao dịch, Tống Minh Lượng thấy nhân phẩm môi giới cũng khá .
“ còn mua thêm đất và nhà, cái nào phù hợp ông cứ gọi điện cho ."
S-ố đ-iện th-oại Tống Minh Lượng để là của Tống Lạc Anh.
Người môi giới ngờ đây còn là một khách hàng lâu dài, ông đến nỗi nếp nhăn hiện rõ:
“Được, ."
Xong xuôi, Tống Minh Lượng mua hai vé tàu hỏa thủ đô....
Thủ đô.
Vương Xuân Hương thấy lạ vác kiện hàng nhà, mặt đầy hoang mang, bà Tống Lạc Anh:
“Lạc Anh, chuyện là ?"
Tống Lạc Anh ghé sát tai Vương Xuân Hương, khẽ:
“Anh hai miền Nam lấy hàng, đồ nhiều quá nên gửi thẳng về đây luôn."
Nếu trong nhà lạ, Vương Xuân Hương chắc chắn sẽ nhảy dựng lên:
“Thằng... thằng đó gan to thế, ở quê ăn nhỏ nhặt còn nể mặt, giờ dám tận miền Nam, nó sợ bắt ?"
Chỉ vài tháng nữa thôi chính sách sẽ đổi, lúc đó hàng quán vỉa hè đầy rẫy:
“Mẹ, yên tâm , ạ."
Vương Xuân Hương thấy Tống Lạc Anh khẳng định như , lập tức hết giận, bà hỏi nhỏ:
“Có con phong thanh gì ?"
Tống Lạc Anh hỏi Vương Xuân Hương:
“Mẹ, thấy cổng nhiều nhà máy bắt đầu bán đồ ăn sáng ?"
Vương Xuân Hương gật đầu, cái bà sớm phát hiện .
“Giờ đội hồng vệ binh quản mấy nữa, chứng tỏ nhà nước cho phép mua bán cá nhân ."
Vương Xuân Hương tin lời Tống Lạc Anh , nhưng vẫn sợ Tống Minh Lượng liên lụy đến cô:
“Chẳng mua nhà ?
Cứ để nó ở bên đó, nhỡ bắt cũng liên lụy đến con."
Trong lòng Tống Lạc Anh thấy ấm áp, cô dang tay ôm Vương Xuân Hương một cái:
“Mẹ, đối xử với con thật đấy!"
Vương Xuân Hương :
“Con là con gái , với con thì với ai!"...
Tứ hợp viện khó tìm.
Nên hai Tống Minh Lượng xuống tàu hỏa là chạy thẳng đến bệnh viện quân y.
Tống Hạo đầu đến thủ đô, đường mà ngưỡng mộ thôi:
“Anh Minh Lượng, thành phố chẳng mấy ai mặc áo vá nhỉ, giày của họ kìa, giày da thì cũng là giày giải phóng, chẳng giống dân quê dép cỏ."
Ánh mắt Tống Minh Lượng lóe lên vẻ kiên định:
“ nhất định mua nhà ở đây."
Tống Hạo cũng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-244.html.]
“Sau em cứ theo , bảo em hướng Đông em tuyệt đối hướng Tây."
Tống Minh Lượng vỗ vai em:
“Chúng cố gắng lụng, kiểu gì cũng sẽ tiền đồ thôi."
Hai đến bệnh viện quân y.
“Đồng chí, chào cô, Tống Lạc Anh ở đây ?"
Chu Mạn là tìm Tống Lạc Anh, sắc mặt lập tức :
“Không , hôm nay cô ."
Hạ Dĩnh ngang qua, thấy câu , cô Chu Mạn bảo:
“Đồng chí, bác sĩ Tống đang phẫu thuật cho bệnh nhân."
Chu Mạn lườm Hạ Dĩnh:
“ là đồ bao đồng."
Gia đình Hạ Dĩnh chỗ dựa nên chẳng sợ Chu Mạn:
“Bác sĩ Chu, sẽ phản ánh chuyện với viện trưởng."
Chu Mạn lập tức đen mặt:
“Cô—"
Tống Minh Lượng cái điệu bộ là Chu Mạn hợp với Lạc Anh nhà :
“Hạng đầy mồm lời dối trá như cô xứng đáng bác sĩ."
Tống Hạo càng buông lời nhận xét thật tâm:
“Đã còn cả nết."
Chu Mạn suýt thì hộc m-áu vì hai họ:
“Các ... các ..."
Tống Minh Lượng lười để ý loại , Hạ Dĩnh:
“ là trai của Tống Lạc Anh, hỏi chút, bao lâu nữa thì cô ?"
Chương 190 Tìm chuyện
Phẫu thuật là chuyện khó , Hạ Dĩnh lắc đầu:
“ , là hai qua trạm điều dưỡng đợi một lát, bác sĩ Tống xong sẽ báo cho cô ."
Tống Minh Lượng gật đầu:
“Được—"
Hai Tống Minh Lượng mua vé ghế cứng.
Toa tàu khói thu-ốc mù mịt, nhiều hành khách hút thu-ốc đúng khu vực quy định, phì phèo khói thu-ốc, chẳng thèm để ý đến cảm nhận của khác.
Lại còn những tán hươu tán vượn đủ chuyện đời.
Cuối toa tàu còn cãi ròng rã suốt ba tiếng đồng hồ.
Tống Hạo ngủ thì Tống Minh Lượng , chứ thì chẳng chợp mắt tí nào.
Nên đến trạm điều dưỡng, mắt nhắm là ngủ ngay, thậm chí còn ngáy vang cả lên.
Tống Hạo mà ngây , Minh Lượng giỏi thật đấy, môi trường thế mà cũng ngủ say ngay!
Hạ Dĩnh cũng sửng sốt, đúng là câu nệ tiểu tiết!
Tống Lạc Anh khỏi phòng phẫu thuật Hạ Dĩnh kéo :
“Bác sĩ Tống, trai đến kìa!"
Tống Lạc Anh đến trạm điều dưỡng, thấy Tống Minh Lượng ngủ say sưa, Tống Hạo cũng , thậm chí còn chảy cả nước miếng, cô tới vỗ vai Tống Minh Lượng:
“Anh hai, dậy !"
Tống Minh Lượng ngủ say, Tống Lạc Anh gọi mấy tiếng mới lờ đờ tỉnh dậy, mở mắt thấy là Tống Lạc Anh liền bật dậy:
“Lạc Anh, em xong ?"
“Vâng—"
Tống Hạo thính ngủ, thấy tiếng liền mở mắt ngay:
“Lạc Anh!"
Tống Lạc Anh gật đầu:
“Vâng, em đưa hai về tứ hợp viện."
Vừa , cô cởi áo blouse trắng đưa cho Hạ Dĩnh:
“Giúp đưa áo cho bác sĩ Triệu nhé."