“Nghe xong, Vương Xuân Hương đau lòng rơi lệ, bà nghẹn ngào :
“Họ thật may mắn khi gặp con.”
Năm đó, đất nước hy sinh bao nhiêu chiến sĩ, bây giờ còn nhiều chiến sĩ nhận tổ quy tông đấy!
Có những vị hùng nổ đến mức còn thây, thậm chí đến cái tên cũng để .
Thảm, t.h.ả.m quá."
Tống Lạc Anh đang mang thai, nổi những lời , cô cũng theo, đến xé lòng.
Vương Xuân Hương sợ quá vội vàng dỗ dành:
“Lạc Lạc, là , nên những lời với con.
Mọi chuyện qua , đất nước chúng sẽ ngày càng hơn, sẽ bao giờ xảy chiến tranh nữa, cũng chiến sĩ hy sinh, đừng nhé..."
Bà ngoại Vương từ bếp , lườm Vương Xuân Hương một cái sắc lẹm:
“Chỉ tại cái miệng chị!"
Biết sai nên Vương Xuân Hương dám ho he lời nào.
Tống lão thái cũng gần an ủi.
Tống Lạc Anh nín thẫn thờ.
Người như con ngốc chắc chắn là cô!
Sập tối, những khác lượt về đến nhà.
Đông thế , một bàn xuể.
Hàn Chí Viễn chạy về nhà bê thêm bàn ghế.
Anh cũng nhà ở khu tập thể nhưng kiểu nhà biệt lập.
Anh đòi gấp quá, đợi thêm chút nữa lẽ sẽ căn nhà ưng ý hơn.
Đồ lão là về nhà cùng.
Vương Xuân Hương ông là sư phụ của Tống Lạc Anh, lập tức niềm nở đón tiếp, tự giới thiệu:
“Chào Đồ lão gia t.ử, là của Lạc Lạc, cảm ơn ông dạy con bé y thuật, cảm ơn ông cho con bé một công việc ."
Đồ lão xua tay :
“Đều là một nhà cả, cảm ơn cái gì!"
Vương Xuân Hương thì mừng rỡ, thuận theo lời ông mà gật đầu:
“, đúng, đều là một nhà, cần quá khách sáo."
Nói xong, Vương Xuân Hương phòng, lấy từ túi hành lý hai đôi giày vải đế nghìn lớp, một đôi cho Đồ lão, một đôi cho Hoắc Sư Tiêu.
“Đồ quá đắt tiền mua nổi, nghĩ nghĩ , đành tự tay cho ông đôi giày vải."
Đồ lão thích món quà :
“Cảm ơn, bà lòng quá."
Vương Xuân Hương phẩy tay:
“Người nhà cả, cần khách sáo , ông thử xem kích cỡ ?"
Đồ lão cởi đôi giày da lông , xỏ đôi giày vải đế nghìn lớp , dài ngắn, to nhỏ, vặn vô cùng.
“Rất ."
Vương Xuân Hương toét miệng:
“Số đo là do Lạc Lạc cho đấy, sang năm cho ông hai đôi nữa để đổi."
Đồ lão từ chối, bởi vì ông thực sự thích loại giày vải .
Vương Xuân Hương đưa đôi còn cho Hoắc Sư Tiêu.
Anh đôi giày vải trong tay, trong lòng như một dòng suối ấm chảy qua:
“Cảm ơn ."
Vương Xuân Hương hạnh phúc:
“Một đôi giày thôi gì mà cảm ơn, qua năm cho con thêm mấy đôi nữa.
Có điều, giấy báo con kiếm về cho đấy."
Ở đây, ngoài chăm sóc Lạc Lạc thì là việc nhà.
Không bận rộn như ở quê, thể nhiều đồ hơn.
Đến lúc đó cũng cho bà thông gia mấy đôi.
Hoắc Sư Tiêu vỗ ng-ực:
“Dạ, cứ giao cho con."
Không giày vải, Hàn Chí Viễn lập tức ghé gần, gương mặt hớn hở:
“Mẹ, ơi, còn của con !
Con cũng là con rể của mà, thiên vị đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-131.html.]
Vương Xuân Hương giải thích:
“Mẹ thiên vị, giày của con sang năm mới .
Lúc A Tiêu và Lạc Lạc kết hôn, lẽ đưa cho nó hai đôi giày, chỉ là hai đứa cưới gấp quá, kịp."
Hàn Chí Viễn khẽ thở phào nhẹ nhõm, thiên vị là , đó giả vờ tỏ đại lượng:
“Mẹ, con đùa thôi, cho con cũng ạ."
Chương 101 Nó vẫn còn là một em bé
Vương Xuân Hương thuận nước đẩy thuyền:
“Được ——"
Hàn Chí Viễn ngẩn tò te:
“..."
Mẹ ơi, theo kịch bản thế?
Tống Tiểu Tư mím môi :
“..."
Cho cái tội cái miệng hại cái !
Hàn Chí Viễn khẽ ho một tiếng, mắt liếc đôi giày chân Hoắc Sư Tiêu, vải nhung tăm, mép giày dán phẳng phiu, miệng giày rộng hẹp đồng nhất, từng đường kim mũi chỉ đều hề cẩu thả.
Muốn quá !
Hàn Chí Viễn nhưng ngại mở lời, vẻ mặt vô cùng vặn vẹo.
Vương Xuân Hương thấy như thì ngớt:
“Làm, chứ, ai mặt đều phần."
Phi Hổ lọt câu , nó vẫy đuôi với Vương Xuân Hương:
“Gâu gâu..."
Còn em nữa, còn em nữa!
Vương Xuân Hương hiểu ngôn ngữ loài ch.ó, tưởng nó ăn xương nên :
“Phi Hổ, hôm nay ăn tạm , thím mua xương cho."
Giao tiếp thất bại.
Phi Hổ gâu gâu mấy tiếng.
Lần tiếng sủa chút kích động.
Vương Xuân Hương nhận gì đó , bà hỏi Tống Lạc Anh:
“Phi Hổ thế con?"
Chuyên gia phiên dịch Tống Lạc Anh online:
“Nó cũng giày vải ạ."
“Cái gì?"
Vương Xuân Hương trợn tròn mắt, con Phi Hổ chắc là thành tinh .
Phi Hổ gật đầu đầy tính nhân văn.
thế!
Chính là đòi giày!
Vương Xuân Hương hít một sâu mới :
“Làm cho mày cũng , nhưng đợi giày của xong mới đến lượt mày."
Cái thành vấn đề, Phi Hổ gật đầu:
“Gâu gâu..."
Cảm ơn nhé!
Phi Hổ tâm cơ sợ Vương Xuân Hương đổi ý, còn chìa chân móc ngoéo với bà.
Vương Xuân Hương từng thấy con ch.ó nào linh tính như , bà :
“Cứ như một đứa trẻ , còn đòi đồ cơ đấy!"
Phi Hổ gâu gâu mấy tiếng.
Nó vẫn còn là một em bé mà.
Bên ngoài gió lạnh thổi vù vù, nhưng trong phòng ấm sực, một mảnh ấm áp.
“A Viễn, con lau cửa kính ."
“A Tiêu, cửa sổ lọt gió, con đóng đinh ."
“Thằng cả, con ngẩn đó gì, đây giúp một tay !"...
“Đêm giao thừa nối hai năm, nửa đêm chia hai tuổi", thức đêm đón giao thừa như một phong tục quan trọng ngày Tết, năm qua năm khác cuộc sống của .
Nửa đêm , tinh thần hăng hái, đặc biệt hưng phấn.