NIÊN ĐẠI CHIẾN: GẢ CHO CHIẾN THẦN ĐẠI VIỆN, CẢ QUÂN KHU PHÁT SỐT - Chương 130

Cập nhật lúc: 2026-04-14 21:19:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Lạc Anh còn tuyệt hơn:

 

“Chị, chị đồn công an, cứ bảo ở đây đàn ông giở trò lưu manh."

 

Tống Tiểu Tư thông minh nhưng cái lời.

 

Tống Lạc Anh dứt lời, cô liền lao vụt ngoài.

 

Gã đàn ông chạy nhưng Vương Xuân Hương túm lấy cổ áo, dùng lực quăng một cái, ném gã tường.

 

“Rầm ——"

 

va chạm đến mức hoa mắt ch.óng mặt, trán còn rỉ vệt m-áu.

 

vững hình, giận dữ trừng mắt Vương Xuân Hương:

 

“Đồ già tiện nhân, ch-ết ?"

 

Nghe thấy gã mắng Vương Xuân Hương, Tống Lạc Anh nhấc chiếc ghế bên cạnh đ-ập thẳng gã:

 

“Đồ hèn, mắng ai đấy?"

 

“A ——" Gã đàn ông sắp phát điên , mấy mụ đàn bà thối tha , đứa còn hung dữ hơn đứa .

 

Gã lao tới định liều mạng với Tống Lạc Anh thì bà ngoại Vương chạy tới tung một cước đ-á lộn nhào đất:

 

“Mày tìm c-ái ch-ết!"

 

Bà ngoại Vương dùng mười phần lực, gã đàn ông đau đớn gập , trán rịn mồ hôi hạt lớn, từng hạt từng hạt lăn xuống.

 

Trong như hàng vạn con kiến đang c.ắ.n xé nội tạng, đau thấu xương tủy, đến sức lực để chuyện cũng còn.

 

Làm nền Tống Minh Hạo cứ thế mấy đồng chí nữ phát huy:

 

“..."

 

Đồng chí công an là quen, thấy Tống Lạc Anh, chân mày khẽ động.

 

Vị từng cung cấp ít manh mối cho công an, là một đồng chí .

 

Do tính chất nghề nghiệp, tiến lên trò chuyện với Tống Lạc Anh mà về phía Vương Xuân Hương:

 

“Có chuyện gì thế ?"

 

Vương Xuân Hương là từ nơi nhỏ tới, thấy công an là trong lòng sẽ phát hoảng, chuyện cũng lưu loát:

 

“Hắn... giở trò lưu manh, còn, còn đ-ánh con gái .

 

Con gái đang m.a.n.g t.h.a.i ba, chuyện , vạn nhất mệnh hệ gì thì ai đền nổi?"

 

Gã đàn ông cái miệng mấp máy của Vương Xuân Hương, hận thể tát ch-ết bà:

 

“Bà láo!

 

hề giở trò lưu manh, chỉ tới tìm vợ cũ chút việc, là bà đa sự!"

 

Lúc , A Tuyết :

 

“Chúng là quá khứ , xin đừng tới tìm nữa."

 

Nói xong câu , cô về phía đồng chí công an:

 

“Chúng ly hôn , quấy rầy chính là giở trò lưu manh."

 

Đồng chí công an đưa mấy tham gia chuyện , hợp tác xã chỉ còn Tống lão thái, Tống Tiểu Tư và Tống Minh Hạo.

 

Từ đồn công an , Vương Xuân Hương lo lắng Tống Lạc Anh:

 

“Lạc Lạc, dọa sợ chứ?"

 

Bà ngoại Vương khinh bỉ liếc bà một cái:

 

“Chị tưởng Lạc Lạc gan thỏ đế như chị chắc!"

 

Vương Xuân Hương phản bác:

 

“Gan nhỏ ."

 

Bà ngoại Vương:

 

“..."

 

Thời buổi , giở trò lưu manh coi là tội danh cực kỳ nghiêm trọng.

 

gã đàn ông che chở ở , nên chỉ nhốt nửa tháng.

 

là trộm gà thành còn mất nắm gạo....

 

Mấy mua ít đồ ở hợp tác xã.

 

Ngoại trừ Tống Lạc Anh, những khác đều xách túi lớn túi nhỏ.

 

Lưu Mỹ Kiều từ bên ngoài về, thấy Vương Xuân Hương và Tống lão thái cũng ở đó, ngẩn .

 

Tống Lạc Anh gan lớn thật đấy.

 

Dám gọi cả nhà đẻ tới, sợ Trung đoàn trưởng Hoắc ý kiến ?

 

Nếu cô những chuyện đều do Hoắc Sư Tiêu đề nghị, sẽ nghĩ thế nào!

 

Cẩu T.ử thấy bóng dáng , vùng khỏi tay Lưu Mỹ Kiều, chạy về phía :

 

“Chị gái xinh , em tới đây!"

 

Vương Xuân Hương sợ thằng bé va bụng Tống Lạc Anh, vội vàng kéo Tống Lạc Anh một cái.

 

Cẩu T.ử vốn định lao .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-chien-ga-cho-chien-than-dai-vien-ca-quan-khu-phat-sot/chuong-130.html.]

 

Chỉ là tốc độ quá nhanh, đường quá trơn.

 

Trượt chân một cái, là một cú xoạc chân.

 

“A...

 

đau quá!"

 

Cẩu T.ử rõ cả tiếng xương kêu.

 

Vương Xuân Hương nhất thời phản ứng kịp, cho đến khi bà ngoại Vương xách thằng bé lên, bà mới Cẩu Tử:

 

“Đường trơn thế , chạy nhanh gì?

 

Giờ đau ?"

 

Cẩu T.ử đau đến ứa nước mắt, hu hu hu...

 

Chị gái xinh độc, nào thấy chị cũng xui xẻo!

 

Hu hu hu...

 

Thằng bé t.h.ả.m quá!

 

Lưu Mỹ Kiều mặt đầy vạch đen tới:

 

“Lần nào cũng , chẳng lời gì cả."

 

Cẩu T.ử đau đến khó chịu, đòi Lưu Mỹ Kiều cõng:

 

“Con cử động nữa, bệnh viện xem ."

 

Mai là Tết , Lưu Mỹ Kiều lắm:

 

“Đau lắm ?"

 

Cẩu T.ử gật đầu lia lịa:

 

“Đau, đau lắm, đau hơn nhiều."

 

“Được , thì ."

 

Lưu Mỹ Kiều chào hỏi Vương Xuân Hương mấy câu rảo bước về phía bệnh viện.

 

Vương Xuân Hương theo bóng lưng cô , chậc chậc mấy tiếng:

 

“Thay đổi lớn thật, theo như đây thì cô chắc chắn sẽ chào hỏi chúng ."

 

Khóe môi Tống Lạc Anh nhếch lên, đầy ẩn ý:

 

“Khu tập thể là một nơi rèn luyện con ."

 

Vương Xuân Hương tán thành câu :

 

thế, con cũng đổi ít."

 

Tống Lạc Anh :

 

“..."...

 

Mai là đêm giao thừa.

 

Về đến nhà, bận rộn ngơi tay.

 

Tống Lạc Anh cắt giấy dán cửa, Tống Minh Hạo và Vương Xuân Hương dọn dẹp vệ sinh, Tống lão thái rửa rau...

 

Mỗi đều sắp xếp rõ ràng, ai .

 

Mọi đang bận.

 

Bên ngoài đột nhiên tiếng gõ cửa.

 

Tống Lạc Anh đặt công việc đang xuống, mở cửa.

 

Thấy là ba mặc đồng phục công an, cô ngẩn :

 

“Các đồng chí công an, việc gì ạ?"

 

Đồng chí công an trẻ tuổi :

 

“Đồng chí Tống Lạc Anh, bộ hài cốt cô phát hiện ở bờ sông mấy tháng , qua điều tra của nhiều bộ phận, là hùng liệt sĩ cách mạng của nước .

 

Cô và một khác công, nhà nước ban thưởng cho mỗi năm trăm tệ."

 

Đồng chí công an lớn tuổi lấy tiền thưởng đưa cho Tống Lạc Anh, đồng thời chào theo nghi thức quân đội với cô:

 

“Cảm ơn đồng chí Tống, nhờ các cô mà hùng liệt sĩ của chúng nhận tổ quy tông."

 

Tống Lạc Anh cũng chào :

 

“Không gì ạ, đây là việc nên ."

 

Tống Lạc Anh mời mấy vị nhà.

 

Họ từ chối.

 

Tiễn công an , Tống Lạc Anh ôm năm trăm tệ nhà.

 

Vương Xuân Hương thấy cô cầm nhiều tiền như thì giật :

 

“Những tiền từ ?"

 

Chương 100 Đùa thôi mà

 

Tống Lạc Anh kể chuyện phát hiện hài cốt.

 

 

Loading...