Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 535: Tóm Gọn Một Mẻ
Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:07:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Khai Vũ liếc túi xách của Ôn Nhiên, thấy cô sốt sắng như , hai tiếng.
Hắn ngay tìm Ôn Nhiên là tìm đúng .
Từ lúc Ôn Nhiên cắt đứt quan hệ với ba ruột đòi tiền, còn bắt trả tiền Tống Kiến Thiết là thể .
Đây là một kẻ chỉ nhận tiền.
Nhận tiền là đúng , nhận tiền thì dễ nắm thóp.
Điều liên quan đến việc cô công việc gì, gả cho thế nào.
Những ân oán ban đầu đều nhắc đến nữa, nhiệt tình dẫn Ôn Nhiên đến cứ điểm.
Cứ điểm một bóng , Ôn Nhiên căn phòng trống rỗng hỏi: “Thẩm Nam Chinh ?”
“Anh bây giờ giảng tích cực lắm, đang tham gia đào tạo!” Phó Khai Vũ đóng cửa : “Đưa tiền cho !”
Ôn Nhiên giữ c.h.ặ.t túi xách: “Gấp cái gì, còn gặp Thẩm Nam Chinh, còn đáng để gia nhập !”
Phó Khai Vũ bây giờ đang thiếu tiền trong tay, dẫn cô phòng trong xem đệm: “Đồ đều ở đây, cô còn sợ chạy mất ?”
“ mang cả tiền đến , chẳng lẽ còn sợ chạy mất?” Ôn Nhiên ngay từ đầu nhắm đệm mà đến, cho nên đệm thế nào, cô cũng quan tâm lắm.
Phó Khai Vũ xoắn xuýt một lát : “Được, dẫn cô tìm họ!”...
Trong túi Ôn Nhiên luôn để sẵn con d.a.o găm đó, chỉ cần Phó Khai Vũ dám chuyện quá đáng, cô dám đ.â.m .
Cô ngoài, còn thể dùng khóe mắt liếc thấy cảnh sát mặc thường phục.
Vừa phát tín hiệu, thường phục cũng manh động.
Sau khi đến sảnh đào tạo, cô thấy Thẩm Nam Chinh.
Thẩm Nam Chinh từ trong đám đang chăm chú “vút” một cái lên, chạy thẳng đến bên cạnh Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên cho một ánh mắt bình tĩnh đừng nóng vội, đó hỏi: “Học thế nào ?”
“Nhiệt huyết sục sôi.” Thẩm Nam Chinh nghĩ một vòng chỉ nghĩ từ .
Cảm thấy những lúc giảng cứ như tiêm m.á.u gà , quá điên cuồng.
Ôn Nhiên mỉm : “Em mang tiền đến !”
“Được, mang đến là .”
Thẩm Nam Chinh và cô phối hợp ăn ý, khiến Phó Khai Vũ cũng an tâm.
Có thể là vì mới đến, giáo viên giảng bài giảng càng hăng say, âm thanh phụ họa nhiệt huyết sục sôi cũng lớn hơn.
Ôn Nhiên thấy lượng đông đảo, với Phó Khai Vũ: “ giảng một lát , xong sẽ nộp tiền.”
“Được!”
Phó Khai Vũ coi họ như cá thớt, nghĩ nhiều.
Ôn Nhiên tiên bất động thanh sắc đến cửa sổ hiệu cho bên ngoài, báo cho họ trong phòng bao nhiêu , lúc mới ngay ngắn.
Thẩm Nam Chinh ngay bên cạnh cô, nửa bước rời.
Hai tuy chuyện, nhưng thể ăn ý dùng mã Morse giao tiếp.
Cô dùng ngón tay gõ nhịp điệu lên chân vài cái, cũng nhịp điệu gõ lòng bàn tay cô vài cái.
Điều trong mắt Phó Khai Vũ, còn tưởng hai mấy ngày gặp mặt ân ái.
Trong lòng thực ghen tị.
Nếu lúc đầu thành thật kết hôn với Ôn Nhiên, đoán chừng cũng sẽ hạnh phúc như họ bây giờ.
hiện thực chính là hiện thực, nếu như.
Khẽ thở dài một .
Nghĩ những thứ viển vông đó đều vô dụng, lấy tiền mới là việc chính.
Sau khi giảng bài xong, Ôn Nhiên sợ những tản khi cảnh sát mặc thường phục gọi viện binh tới, giơ túi xách lên.
“ gia nhập hội.”
Phó Khai Vũ sợ khác giành , vội : “Đây là chiêu mộ đến.”
“Anh là chiêu mộ thì là chiêu mộ , chừng là giảng bài mới gia nhập.” Người giảng bài cũng phát triển tuyến của .
Suy cho cùng ai mà chê tiền nhiều chứ!
Tuyến càng nhiều, tiền càng nhiều, đây là điều chắc chắn.
Ôn Nhiên cũng vui vẻ để hai tranh chấp, thể câu giờ.
Phó Khai Vũ đầu hỏi cô: “Cô xem, cô vì ai mà gia nhập hội?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-quan-hon-tro-treu-vo-vo-sinh-lai-mang-thai/chuong-535-tom-gon-mot-me.html.]
“Phó Khai Vũ, thấy giảng bài khá , là cũng lên giảng thử xem?” Ôn Nhiên bằng ánh mắt khích lệ: “Chỉ cần thể giảng đủ nửa tiếng, lập tức đưa tiền cho .”
Phó Khai Vũ: “...”
Phó Khai Vũ do dự một lát, bước lên giảng bài.
Hắn giảng một cách khảng khái sục sôi, như thể bất cứ lúc nào cũng sắp dũng hy sinh .
Ôn Nhiên và Thẩm Nam Chinh vẻ mặt ý , nhưng tâm trí dồn hết ngoài cửa.
Trong phòng một nữa nhiệt huyết sục sôi, đều thấy động tĩnh bên ngoài.
Ngay khi cánh cửa lớn đạp tung, một đám cảnh sát ùa , mới hoảng loạn.
Phó Khai Vũ cũng hoảng loạn, bước nhanh đến bên cạnh Ôn Nhiên.
Thẩm Nam Chinh căn bản cho cơ hội đến gần, một cước đá đến chỗ cảnh sát, c.h.ế.t sững!
“Lục Ôn Nhiên, là cô dẫn cảnh sát đến?”
“...”
Ôn Nhiên và Thẩm Nam Chinh thèm để ý đến , rời .
Phía chỉ còn tiếng gào thét vô năng của Phó Khai Vũ.
Sào huyệt đa cấp ở đây tóm gọn một mẻ, còn dính líu đến một vụ án tiền giả.
Thẩm Nam Chinh giảng , trộn trong đám chuyên moi thông tin.
Người khác đều tưởng đa cấp, chỉ là vì tờ tiền giả .
Tờ một trăm tệ giả là trùng hợp, Phó Khai Vũ giả bệnh cũng ngẫu nhiên, đều là dự mưu.
Đánh kích tổ chức đa cấp nhiệm vụ nặng nề đường xa, vụ án tiền giả cũng dễ giải quyết nhanh như .
Phó Khai Vũ là điểm đột phá quan trọng, còn nghi ngờ gì nữa.
Còn về việc đột phá thế nào thì thuộc quyền quản lý của họ, nhưng từ miệng Phó Khai Vũ rằng vẫn đang phát triển tuyến ở Bắc Thành, Thẩm Nam Chinh gọi điện cho Vu Đào .
Ôn Nhiên cũng nhàn rỗi, gọi điện cho là Lục Mỹ Cầm, suy cho cùng Vạn Hân quen thuộc nhất chính là của xưởng may.
Cuộc gọi đúng là gọi đúng lúc!
Vạn Hân ít đến khu gia thuộc xưởng may phát triển tuyến , thật sự bà lừa gạt.
Mẹ Lục Mỹ Cầm ngược lừa gạt, Vạn Hân ở đều giữ cách!
Biết đó là phạm pháp, thậm chí còn quyết định khuyên tỉnh những lừa.
Ôn Nhiên thở phào nhẹ nhõm, dặn dò nhiều.
Hiện nay xưởng may năm ngoái cũng từ quốc doanh chuyển thành doanh nghiệp tư nhân, Bùi Học Nghĩa tiếp quản xong trở thành đầu một hai trong xưởng.
Tinh thần trách nhiệm của Lục Mỹ Cầm cũng đặc biệt mãnh liệt, quyết tâm thanh lọc những thói hư tật trong khu gia thuộc.
Tuyệt đối dung túng gây chuyện trong xưởng nhà .
Ôn Nhiên từ trong điện thoại đều thể thấy sự sấm rền gió cuốn của , cúp điện thoại vẫn còn .
Thực Bùi Học Nghĩa ở đó, cô cũng cần lo lắng cho , chỉ là một thời gian gặp liền chuyện với một lát.
Thẩm Nam Chinh thấy cô vui vẻ, đưa cô đến cục công an.
Hỗ trợ cục công an xong vụ án, cũng đợi kết quả, mà gửi xe ở cục công an, tàu hỏa thành phố tiếp theo.
Kỳ nghỉ tuy là kỳ nghỉ dài, rốt cuộc cũng thời hạn.
Trong thời gian hạn, họ nhiều nơi hơn để vui chơi.
Lần họ cũng tùy tâm sở d.ụ.c nữa, mà bay đến trường học của con trai thứ hai Thẩm Vũ Hành.
Thẩm Vũ Hành thấy ba bất ngờ, nhưng nhiều hơn là vui mừng.
Cậu nhiệt tình giới thiệu cho họ từng nơi trong trường, còn đưa họ đến ký túc xá của .
Ký túc xá sạch sẽ và ngăn nắp, theo tiêu chuẩn của bộ đội.
Điểm khiến Ôn Nhiên và Thẩm Nam Chinh hài lòng.
Từ ký túc xá , Thẩm Vũ Hành chỉ chỉ nhà ăn : “Ba, , chúng đến nhà ăn , giờ cũng sắp mở cơm .”
“Được thôi!” Ôn Nhiên ý kiến: “Vừa cũng để ba xem bình thường con ăn gì.”
Thẩm Nam Chinh vỗ vỗ tấm lưng rắn chắc của con trai: “Không cần xem cũng , cường tráng hơn khi lên đại học !”
“Thật ?”
Thẩm Vũ Hành đang định khoe cơ bắp tay của , một nữ sinh oai phong lẫm liệt tới.
“Thẩm Vũ Hành, trưa nay ăn gì, lấy cơm giúp !”