Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 492: Cháu Đúng Là Phúc Tinh Của Chúng Ta, Quá Lợi Hại
Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:04:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khụ khụ...
Cảm giác ngạt thở lập tức ập đến.
Cổ Ôn Nhiên nhỏ như , sắp bóp gãy đến nơi .
Khuôn mặt tì vết đỏ bừng vì nghẹn, giống như một con thỏ trắng nhỏ yếu ớt xương đáng thương vô cùng, dùng sức một chút là thể bóp c.h.ế.t.
Tên cướp lão Lục thấy cô nước mắt lưng tròng, một độ nghi ngờ tìm nhầm , nhưng là kẻ thương hoa tiếc ngọc!
Ánh mắt nham hiểm chằm chằm cô.
“Tao hỏi mày một nữa, mày tống năm em tao đồn ? Nói!”
“Không nhúc nhích, mau buông cô !”
Công an mặc thường phục phụ trách bảo vệ Ôn Nhiên lao tới với tốc độ nhanh nhất, từ xa chĩa s.ú.n.g tên cướp.
Tên cướp giật , bóp c.h.ặ.t hơn.
“Đứng , bước thêm một bước nữa, tao sẽ bóp c.h.ế.t nó.”
Ôn Nhiên c.h.ử.i thề , hai tên công an thà đừng xuất hiện giúp cô còn hơn.
Chẳng tùy cơ ứng biến chút nào.
Cách xa như , tài b.ắ.n s.ú.n.g cũng chuẩn , còn chọc giận gã .
Cũng ai với cô, tên cướp còn hung ác như .
Dùng một tay bẻ tay , tay thò túi lấy bột t.h.u.ố.c phòng .
Miệng cố ý tỏ yếu thế, giọng run rẩy : “Đau... buông... buông ...”
“Đừng hòng...”
Bịch——
Tên cướp: “...”
Nửa câu của tên cướp kịp , Ôn Nhiên ném một nắm bột t.h.u.ố.c mặt, đột ngột mất sức lực ngã gục xuống kịp phòng .
Ôn Nhiên vẫy vẫy tay với hai tên công an vẫn còn đang ngẩn , “Còn ngẩn đó gì, mau bắt !”
“...”
Hai tên công an đều kịp phản ứng, cất s.ú.n.g chạy tới thăm dò thở của tên cướp.
Một trong đó lên tiếng: “Vẫn còn sống?”
“Nếu thì , còn mau bắt .” Ôn Nhiên sờ sờ cái cổ bóp đau điếng, “Các suýt nữa hại c.h.ế.t , thể suy nghĩ cho sự an của một chút !”
“Sự việc xảy đột ngột, chúng cố gắng hết sức .”
“Vừa nãy cũng rõ, cô thế nào mà hạ gục ?”
Hai tên công an gượng gạo, còng tay tên cướp .
Bột t.h.u.ố.c phòng Ôn Nhiên cải tiến mấy , mùi hương quá một phút là tan biến, nhưng khi hít sẽ nhanh ch.óng hòa quyện với m.á.u, từ đó tê liệt thần kinh.
Cho nên họ cũng phát hiện điều gì.
Ôn Nhiên cũng định giải thích với họ, trực tiếp : “ may mắn.”
Công an vết đỏ sẫm màu rõ cổ cô cũng thể thừa nhận cô may mắn, dùng thêm chút sức nữa ước chừng cổ gãy thật .
họ tin đây là may mắn, mà là Ôn Nhiên gì đó với tên cướp.
bất kể gì, đều giữ bát cơm của họ.
Trước khi khỏi cửa, cục trưởng Thái dặn dặn bảo vệ nữ đồng chí .
Nhỡ cô xảy chuyện, thì họ cũng xong đời.
Kéo tên cướp : “Về cục công an , về cục công an .”
“...”
Ôn Nhiên gì, theo họ về cục công an.
Trong cục công an, cục trưởng Thái cũng chứng cứ trực tiếp, bắt nội gián.
Đang nghiêm ngặt thẩm vấn.
Còn tên cướp bắt , cũng để đồn hội ngộ với năm em .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-quan-hon-tro-treu-vo-vo-sinh-lai-mang-thai/chuong-492-chau-dung-la-phuc-tinh-cua-chung-ta-qua-loi-hai.html.]
Nhìn thấy lão Lục cũng nhốt , tên cướp cầm đầu ngơ ngác.
Tát hai cái đ.á.n.h thức , “Lão Lục mày tỉnh , mày cũng nhốt đây ?”
Tên cướp lão Lục từ từ tỉnh , vẫn còn mơ màng.
Sau đó tay , “Tao đang bóp cổ con ranh đó ?”
“Nằm mơ mày, mày bóp ai?” Tên cướp cầm đầu lờ mờ cảm thấy con ranh trong miệng chính là tống chúng đồn, nhưng dám khẳng định.
Cùng một chiêu thức thể sử dụng hai , nhờ chuyển lời cho lão Lục, lão Lục ngốc đến mấy cũng thể phạm cùng một sai lầm.
Lại Ôn Nhiên căn bản cho cơ hội phạm cùng một sai lầm, căn bản hề giăng bẫy, mà là giải quyết một cách đơn giản thô bạo.
Tên cướp lão Lục vỗ vỗ đầu, cố gắng để bản tỉnh táo hơn một chút.
Ngoài việc thế nào ngất xỉu là nhớ , những chuyện khác nhớ đều rõ.
Sau đó kể chuyện hôm nay một lượt, sáu tên cướp đồng thời buồn bực.
Đương nhiên, cũng thiếu việc c.h.ử.i rủa Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên mới sợ chúng c.h.ử.i, dù cũng thấy.
Cô xem đồng hồ, ước chừng thời gian tàu hỏa chuyển bánh .
Chuyến tàu hỏa tiếp theo là sáng ngày mai, tối nay ngủ một giấc thật ngon, ngày mai lên tàu.
Ngồi ở khu vực việc đợi cục trưởng Thái một lát.
Cục trưởng Thái Ôn Nhiên bình an trở về, thuận lợi bắt giữ tên cướp lão Lục, kích động lập tức ngoài gặp cô.
“Tiểu Lục, cháu đúng là phúc tinh của chúng , quá lợi hại.”
“Chú Thái, bây giờ bắt , nhiệm vụ cũng kết thúc .” Ôn Nhiên lý trí , “Cháu ngày mai rời .”
Cục trưởng Thái trầm ngâm giây lát gật gật đầu, “Được, ngày mai chú tiễn cháu.”
“Sau khi bọn cướp thi hành án thì gửi cho cháu một bức thư, cháu nghĩ ba chồng thủ trưởng và chồng lữ đoàn trưởng của cháu cũng sẽ thấy bọn cướp cướp bóc chúng cháu sớm ngày xử quyết.” Ôn Nhiên cố ý thêm quân hàm của họ ba chồng và chồng.
Như cho dù cục trưởng Thái vì nguyên nhân gì đó xử quyết bọn cướp, cũng sẽ cân nhắc một chút.
Cục trưởng Thái ha hả : “Được, về chú còn đích bái phỏng lão Thẩm. Có đứa con trai xuất sắc như , cô con dâu xuất sắc thế , chú học hỏi ông cho t.ử tế mới ! mà, khi cháu , chú vẫn nhờ cháu giúp thẩm vấn mấy tên cướp đó.”
“Chú Thái, cháu cảm giác đây là lên thuyền giặc xuống ?” Ôn Nhiên quả thực tin tưởng cục trưởng Thái, cho nên lúc ga tàu hỏa tiễn bọn trẻ còn cố ý tranh thủ thời gian đến bưu điện gọi điện thoại cho Thẩm Triệu Đình để xác minh.
Trong điện thoại một hai câu rõ , nhưng cô cũng những lời .
Ba chồng Thẩm Triệu Đình quả thực một chiến hữu cũ cục trưởng cục công an ở núi tuyết, chính là cục trưởng Thái Thái Khánh Đông mắt .
Vị cục trưởng Thái là , nhưng là một kẻ lõi đời, tức là thích coi việc nhờ khác những việc bổn phận của họ là điều hiển nhiên, hề để ý đến cảm nhận của khác.
Bây giờ từng chuyện từng chuyện , quả thực đúng như lời ba chồng .
Cho nên định thuận theo ý của cục trưởng Thái.
Cục trưởng Thái mặt mang nụ , “Tiểu Lục, cháu là bản lĩnh. Thuyền giặc thuyền giặc gì đều là lời đùa, những gì nên giúp cháu vẫn giúp chú.”
Ôn Nhiên hỏi ngược : “Còn cháu giúp thế nào nữa?”
Cục trưởng Thái sờ sờ mũi : “Cháu cứ để chúng thành thật khai báo những việc , thuận lợi định tội là .”
Ôn Nhiên dựa ghế nhàn nhã : “Đây chẳng là việc công an các chú nên ?”
“Là việc chúng nên , đây là cháu thì dễ dàng hơn chút !” Cục trưởng Thái luôn cớ, nào dùng , thì cứ dùng mãi.
Cũng tức là lúc vặt lông cừu thì cứ nhè một con mà vặt.
Ôn Nhiên chiều theo cái thói hư tật của ông nữa, “Chú Thái, chú thấy vết thương cổ cháu ? Cháu bọn cướp bóp cổ thương , còn cứ liên tục sai bảo cháu, chú còn là bạn mà ba cháu thể yên tâm giao phó lưng ? Dù cháu cũng gặp qua bao nhiêu chiến hữu của ba cháu , một ai khách sáo như chú cả.”
Cục trưởng Thái: “...”
Cục trưởng Thái chú ý đến cổ của cô, chỉ là một lòng nghĩ đến việc nhờ cô giúp đỡ, còn kịp quan tâm.
Lần thì ngượng , cô cho mất hết thể diện.
ông mặt dày a!
Nhếch nhếch khóe môi : “Là chú đúng, chú quá sốt ruột xử lý vụ án , đặt vết thương của cháu lên hàng đầu, cổ cháu , là bệnh viện xem thử?”
“Bệnh viện thì cần , cháu chính là bác sĩ.” Ôn Nhiên dậy, “Nếu chú Thái thấy áy náy, thể thanh toán tiền vé xe về Bắc Thành cho cháu. Còn những phần thưởng khác mà chú , cố gắng thực hiện cho cháu trong hôm nay , cũng đỡ cho chú bỏ tiền bưu phí.”
Cục trưởng Thái: “...”