Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 432: Hóa Thành Tro Cũng Nhận Ra

Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:02:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phùng Phương Đình chính là thích kìm nén bực dọc.

 

Cũng thích kìm nén bực dọc, mà là nhà họ La thích khiến cô kìm nén bực dọc.

 

Kìm nén bực dọc xong, cô còn nuốt hết đắng cay bụng, tiếp tục sống qua ngày.

 

Làm thể giữ tâm trạng vui vẻ , cũng chỉ khi bước khỏi cửa nhà họ La trong lòng mới nhẹ nhõm hơn đôi chút.

 

Phùng Phương Phỉ thấy cô ngẩn , kéo kéo tay áo cô .

 

“Chị, thấy , chị đừng kìm nén bực dọc nữa, cục tức gì thì cứ xả , tức thì cũng là tức họ, đừng tự khó bản nữa.”

 

“Ừm.” Phùng Phương Đình qua loa đáp một câu.

 

Bảo cô cãi vã ầm ĩ với nhà họ La, nhất thời cô cũng .

 

Phùng Phương Phỉ hận sắt thành thép: “Chị, em thật đấy, chị đừng qua loa.”

 

“Chị .” Phùng Phương Đình đầu hỏi, “Ôn Nhiên, bệnh của chị thật sự thể trị tận gốc ?”

 

Ôn Nhiên lắc đầu: “Chỉ thể giảm triệu chứng. Muốn trị tận gốc thì đợi đến lúc nghiêm trọng trực tiếp cắt bỏ. Chị đây là tăng sinh tuyến v.ú hai bên, cắt thì cũng cắt cả hai.”

 

Lời thật sự dọa Phùng Phương Đình sợ hãi, sắc mặt cô trong nháy mắt trắng bệch.

 

Giọng mang theo sự run rẩy hỏi: “Cắt bỏ cả hai ?”

 

“Chị Phương Đình chị đừng sợ, em là dự tính tồi tệ nhất.” Ôn Nhiên thấy cô sợ hãi nhẹ, thu lời , “Bây giờ chị chú ý nhiều hơn một chút, sẽ phát triển đến mức độ đó , khi về nhà cũng uống t.h.u.ố.c đúng giờ.”

 

Phùng Phương Đình: “…”

 

Phùng Phương Đình thật sự sợ cắt bỏ cả hai, còn sinh con để sang một bên, cũng mắt a!

 

Ai giữ một phụ nữ n.g.ự.c hai vết sẹo to bằng cái bát chứ!

 

dám nghĩ…

 

Phùng Phương Phỉ càng dám nghĩ, nắm c.h.ặ.t t.a.y chị gái.

 

“Chị, chị đừng sợ, em ở đây mà, ba còn em trai nữa, chị chống lưng! Chúng sống cứng rắn lên một chút mất mặt , hãy cất sự lương thiện của chị đối với nhà họ La !”

 

Phùng Phương Đình ngẩn một lúc: “Trong lòng chị tự tính toán.”

 

“Lương thiện quá mức, nhiều lúc sẽ khác coi là ngu ngốc. Nếu là một chịu khổ chịu mệt thì cũng đành, quan trọng là còn con cái. Tổn thương do gia đình gốc mang cần cả đời để chữa lành, đứa trẻ cũng sẽ nuôi dạy thành tự tin.” Ôn Nhiên hy vọng cô thật sự thể trong lòng tự tính toán.

 

Suy cho cùng chỉ khi cô trong lòng tự tính toán, mới cung cấp sự trợ giúp cho La Hạo.

 

Sở dĩ nhắc đến con cái, cũng là lo lắng con gái lớn của Phùng Phương Đình sẽ giống như kiếp La Hạo lạc mất.

 

Chuyện xảy cũng ai tin, khả năng còn chuốc thêm sự chán ghét, nhiều khả năng hơn là sẽ coi là kẻ dị hợm.

 

Phùng Phương Phỉ nghĩ đến ánh mắt rụt rè sợ sệt của cháu gái lớn liền đau lòng: “Chị, em phát hiện bây giờ Lan Lan đều chút tự tin , sẽ thật sự ảnh hưởng chứ? Nếu , chị để Lan Lan đến ở với em , em sẽ để con bé hình thành tính cách cam chịu !”

 

“Cho chị chút thời gian, chị suy nghĩ thêm .” Trong lòng Phùng Phương Đình rối bời.

 

Nếu đây còn do dự, thì bây giờ cô đang nghĩ cách thế nào để con gái sống hơn.

 

Phùng Phương Phỉ sốt ruột: “Nghĩ ngợi gì nữa, lát nữa em sẽ đón Lan Lan. Không , thể chỉ đón Lan Lan, em còn đón cả Thanh Thanh đến nữa, đỡ cái nhà những thứ tồi tệ đó ảnh hưởng.”

 

Phùng Phương Đình: “…”

 

Phùng Phương Đình từ chối nữa, đợi Ôn Nhiên xong đơn t.h.u.ố.c, cùng Phùng Phương Phỉ đón con .

 

Lời của Ôn Nhiên tác dụng, cảm giác thành tựu.

 

Hy vọng bạn nhỏ Lan Lan đừng lạc mất nữa!

 

Con cái mãi mãi là khúc ruột của , cô đeo tạp dề rửa tay.

 

Tuy giỏi nấu ăn, nhưng vẫn nghiêm túc món thịt kho tàu cho con trai.

 

Dì Hà và Tuyết Hoa đưa ba đứa trẻ ngoài , Dì Trương ở phụ bếp.

 

Sau một hồi bận rộn, món thịt kho tàu rốt cuộc cũng dáng hình.

 

Bọn trẻ ngửi thấy mùi thơm liền về.

 

Đáng tiếc Thẩm Nam Chinh nếm món ngon như , nạc mỡ đan xen, mềm dẻo thơm ngọt.

 

Đường cho nhiều một chút, những thứ khác đều tạm .

 

Hai con trai nể mặt ăn thêm non nửa bát, con gái cũng ăn hai miếng thịt.

 

Điều khiến cô nhớ đầu tiên đến nhà xưởng trưởng ăn cơm, tình cảnh Thẩm Nam Chinh c.ắ.n răng ăn đĩa thịt kho tàu cháy đó.

 

Bất giác bật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-quan-hon-tro-treu-vo-vo-sinh-lai-mang-thai/chuong-432-hoa-thanh-tro-cung-nhan-ra.html.]

 

Tiểu Vạn Lý và xong chút cơm cuối cùng ngẩng đầu cô: “Mẹ ơi, đang ?”

 

Ôn Nhiên cong khóe môi: “Con đoán xem?”

 

Tiểu Vạn Lý dùng đũa chống cái đầu nhỏ, nghiêm túc suy nghĩ một chút : “Mẹ ơi, định đưa chúng con đến nhà bà ngoại ?”

 

Ôn Nhiên : “Thằng nhóc thối, con đến nhà bà ngoại ?”

 

“Hì hì, con cũng .” Tiểu Trường Không giành một bước, “Mẹ ơi, chúng đến nhà bà ngoại !”

 

“Con nhớ út .”

 

“Con nhớ bà ngoại.”

 

“Ngoại ngoại…”

 

Mắt ba đứa trẻ sáng lấp lánh, tràn đầy mong đợi.

 

Một Ôn Nhiên dẫn ba đứa trẻ, dứt khoát cho hai dì nghỉ phép, để Tuyết Hoa cũng theo.

 

Tuyết Hoa học xe đạp tốn ít công sức.

 

Trong đó, bên trong cũng công lao của Thành Nghĩa.

 

Tuyết Hoa đạp xe đạp mệt, Thành Nghĩa giữ xe đạp càng mệt hơn.

 

Học mất mấy ngày.

 

Quan hệ của hai cũng trong mấy ngày tiến triển thần tốc.

 

mà, tiến triển thần tốc chỉ là tâm tư của một Thành Nghĩa, nha đầu Tuyết Hoa lấy chồng thì từng nghĩ đến phương diện tình cảm nam nữ .

 

Thành Nghĩa là một cái hồ lô cưa miệng, Tuyết Hoa nghĩ đến phương diện , cũng bộc lộ .

 

Ôn Nhiên cũng là vô tình .

 

Từng thăm dò khẩu khí của cô , cô d.a.o động, càng là kính nhi viễn chi.

 

Đời ngắn ngủi mấy chục năm, sống cho vui vẻ là .

 

Tiếng như chuông bạc của Tuyết Hoa vang vọng suốt dọc đường, luôn kể chuyện cho Tiểu Trường Không và Tiểu Vạn Lý .

 

Trong thời gian ở Bắc Thành , cô ít chữ, cũng xong mấy cuốn sách.

 

Sau khi học cách tra từ điển, chữ nào thì tra, chữ nào thì đến khi mới thôi, thể so bì với Hứa Phức Trân.

 

Chỉ là phận bối cảnh của Hứa Phức Trân hơn, điều kiện cũng thuận lợi hơn chút.

 

Câu chuyện của cô hết cái đến cái khác, chẳng mấy chốc đến khu gia thuộc xưởng may.

 

Ôn Nhiên và cô cất kỹ xe đạp xong, dẫn theo ba nhóc thẳng lên lầu.

 

Tiểu Trường Không và Tiểu Vạn Lý cần bế, hai đứa leo cầu thang cũng nhanh, thậm chí còn thi chạy với .

 

Ôn Nhiên ở phía gọi: “Chậm thôi, chậm thôi…”

 

“Mẹ ơi, mau đuổi theo chúng con .” Đôi chân ngắn của Tiểu Vạn Lý sức bật, đến cầu thang tầng hai, đầu một cái, tiếp tục chạy.

 

Một lúc rõ, đ.â.m sầm một cái đùi.

 

“Ái chà” một tiếng, suýt nữa thì ngã từ cầu thang xuống.

 

May mà Tuyết Hoa nhanh tay lẹ mắt, lập tức ôm lấy bé.

 

Tuyết Hoa nãy thấy, cầu thang đó đường cũng vội vã, nếu căn bản đ.â.m .

 

Tính nóng nảy nổi lên xông đó hét: “Lớn ngần đường!”

 

“Cô lớn trông kỹ trẻ con, cầu thang chạy lung tung!” Người đó xoa xoa chân, mặt mang theo vẻ tức giận.

 

Tuyết Hoa trừng mắt một cái: “Anh thấy trẻ con chạy lung tung bằng con mắt nào, đứa trẻ luôn sát bên , còn thì ?”

 

“…”

 

Người đó gì nữa, là lúc xuống sát bên tường.

 

Vượt qua Tuyết Hoa thấy Ôn Nhiên ở phía , hai mắt sáng lên.

 

Luôn cảm thấy như từng quen , nhưng nhớ gặp ở .

 

Ôn Nhiên mặt cảm xúc, trong lòng cuộn trào sóng dữ.

 

Người hóa thành tro cô cũng nhận , chính là kẻ xé giấy báo trúng tuyển đại học của cô - La Hạo.

 

 

Loading...