Niên Đại 70: Quân Hôn Trớ Trêu, Vợ Vô Sinh Lại Mang Thai - Chương 254: Thẩm Nam Chinh: Có Phải Lén Nhìn Anh Tắm Không?
Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:38:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nhiên suy nghĩ một lượt, cũng thấy bước nào sai sót.
Lại bổ sung thêm: “Trước khi về, con châm huyệt Thiếu Trạch ba phút để thông sữa, giúp chị bài trừ sản dịch, chắc đến nỗi sai , bình thường chị ăn uống , chút hư nhược chỉ là tạm thời, gì đáng ngại.”
Thẩm Triệu Đình ở bên cạnh càng càng như lọt sương mù, hiểu hai đang gì.
Chỉ Nghiêm lão quả thực chút bản lĩnh, liếc mắt một cái ông đau răng, chỉ dùng một mẹo nhỏ là hết đau, khâm phục .
Nghiêm lão lắc đầu: “Không, chuyên môn của con sai, đang đến đơn t.h.u.ố.c. Bọn họ xem thì cứ cho họ xem, giao lưu nhiều hơn, để hiểu thêm về sự kỳ diệu của Đông y.”
“Dạ, con hiểu ý !” Ôn Nhiên còn lo Nghiêm lão cải tạo về đơn t.h.u.ố.c của truyền ngoài, nên cũng chia sẻ cho khác, sợ trong lòng ông thoải mái.
Không ngờ ông chẳng hề bận tâm.
Hoặc cũng thể tầm của ông rộng lớn hơn cô nghĩ.
Nghiêm lão giảng giải một đạo lý lớn, đó : “Đưa tay đây, bắt mạch cho con!”
Ông đến chính là vì sức khỏe của cô, đích bắt mạch mới yên tâm.
Đây là đồ khác họ đầu tiên ông nhận, cũng là duy nhất, luôn coi như con gái mà đối đãi.
Thẩm Triệu Đình đợi ông bắt mạch xong liền hỏi: “Thế nào lão Nghiêm, chứ?”
“Cũng tạm .” Nghiêm lão cho ông uống một viên t.h.u.ố.c an thần, “Thường thì m.a.n.g t.h.a.i đôi tỷ lệ sinh non khá cao, ...”
Thẩm Triệu Đình suy nghĩ một chút : “Thế lão Nghiêm, ông cứ ở tạm chỗ , lúc rảnh rỗi hai chúng đ.á.n.h cờ, đợi Nhiên Nhiên sinh con xong ông về thì hẵng về, thấy ?”
Nghiêm lão sững : “Thế thì phiền ông quá!”
“Phiền phức gì chứ, ông ở đây mới yên tâm.” Thẩm Triệu Đình tìm thêm một tầng bảo đảm cho Ôn Nhiên, “Ngày mai bảo Thành Nghĩa mang quần áo giặt của ông đến, ông cứ yên tâm ở , rảnh rỗi chúng còn thể đ.á.n.h cờ tướng!”
Ngoài , ông cũng chuyện với Tần Tố Hoa .
Còn thêm một tầng bảo đảm ở bệnh viện nữa.
Giúp Thẩm Nam Chinh - ba bớt bao nhiêu lo lắng.
Ôn Nhiên cũng vui vì sư phụ thể ở , như khiến cô an tâm hơn nhiều.
Mặt trời lặn , thấy Thành Nghĩa thu dọn quần áo, cô cũng nhớ quần áo phơi vẫn cất.
“Sư phụ, cứ đ.á.n.h cờ với ba con , con về cất quần áo.”
“Để Thành Nghĩa cất giúp con!” Thẩm Triệu Đình sang Thành Nghĩa.
Thành Nghĩa lập tức : “Rõ, thủ trưởng.”
Ôn Nhiên : “Không cần ạ. Cất vài bộ quần áo thôi, con vẫn mà!”
“Vậy , con việc chậm một chút, đừng vội.” Thẩm Triệu Đình cũng ép buộc nữa, “Lát nữa ba chuẩn chút rượu thịt tẩy trần cho lão Nghiêm.”
“Vâng ạ.”
Sau khi Ôn Nhiên trở về, cô cất quần áo gấp gọn gàng, dắt chiếc xe đạp Lục Phóng để trong sân sát chân tường.
Thẩm Nam Chinh đến lúc ăn cơm xong vẫn về, vẫn đang bận rộn.
Ngày nào cũng bận rộn, bận mãi hết việc khiến Thẩm Nam Chinh chút buồn bực.
Không chu đáo bằng ba già, y thuật của Nghiêm lão, dạo thời gian ở bên vợ càng ngày càng ít.
Vừa về đến nhà, vợ mệt mỏi ngủ .
Hôm nay cuối cùng cũng đẩy những việc thể đẩy, cố ý về sớm.
Cái gọi là sớm cũng chỉ sớm hơn bình thường ba tiếng đồng hồ mà thôi.
Ôn Nhiên đang khóa trái cửa lau .
Bụng to thế , tắm rửa cũng tiện.
Nhìn mũi chân cũng thấy khó khăn.
Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, còn tưởng là ngoài, vội khoác áo hỏi: “Ai đấy?”
“Anh đây!” Giọng Thẩm Nam Chinh vang lên, “Nhiên Nhiên, mở cửa cho .”
Ôn Nhiên thở phào nhẹ nhõm, mở cửa cho .
Thẩm Nam Chinh thấy cô đang tắm, vội đóng cửa : “Kẻo lạnh.”
“Hôm nay về sớm thế?” Ôn Nhiên cởi áo khoác , dính nước mặc khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-quan-hon-tro-treu-vo-vo-sinh-lai-mang-thai/chuong-254-tham-nam-chinh-co-phai-len-nhin-anh-tam-khong.html.]
Thẩm Nam Chinh tiện tay đỡ lấy : “Anh tắm cho em.”
“Ừm, em đang rầu vì nhiều chỗ với tới, cứ thấy tắm sạch đây !” Ôn Nhiên đưa luôn khăn mặt qua.
Thẩm Nam Chinh nhận lấy thử nhiệt độ nước: “Hơi lạnh , pha thêm chút nước nóng.”
Anh cầm phích nước lên, nước nóng trong phích đổ hết .
Trong lòng chợt xót xa.
Anh lau cho cô , khoác áo mới đun nước.
Trong đài phát thanh đang kể chuyện bình thư, Ôn Nhiên ngoan ngoãn đợi sang một bên, lẳng lặng dùng nước nóng lắm tranh thủ tắm rửa cho , nhịn bật .
Thẩm Nam Chinh đầu : “Có lén tắm ?”
“Em còn cần lén ?” Ánh mắt Ôn Nhiên thản nhiên , “Em là quang minh chính đại .”
Thẩm Nam Chinh ha hả: “Được, em giấy chứng nhận nên em lý. , chiếc xe đạp trong sân nhà là của ai ?”
“Anh quan sát kỹ thật đấy!” Ôn Nhiên kể chuyện hôm nay Lục Phóng đến tìm cô, cô cứu tỉnh chị họ!
“Sinh ròng rã một ngày một đêm, còn hôn mê sinh?”
Thẩm Nam Chinh giật , cục xà phòng trong tay cũng trượt mất!
Anh sinh con rủi ro, ngờ nghiêm trọng như , hơn nữa còn là bên cạnh, lập tức căng thẳng sáp tới nắm lấy tay cô.
Cô ngược an ủi : “Anh đừng căng thẳng, chẳng cứu sống , hơn nữa trường hợp của chị là cá biệt, sinh con luôn một quá trình, sinh nhanh, cũng sinh chậm, một ngày một đêm cũng chuyện hiếm!”
Thẩm Nam Chinh ôm lấy cô: “Ngày mai đón sư phụ em đến, đến bệnh viện một chuyến, chúng giảm thiểu nguy hiểm xuống mức thấp nhất.”
Ôn Nhiên sờ cơ bụng của : “Sư phụ đến , đang ở trong viện của ba, ba cũng liên hệ với dì Tần, trao đổi xong xuôi với bệnh viện .”
Thẩm Nam Chinh sửng sốt: “Vậy ngày mai gặp Nghiêm lão , đích đến bệnh viện một chuyến.”
“Được, cứ liệu mà !”
Có ở bên cạnh, Ôn Nhiên cảm thấy vững tâm.
Cơ thể Thẩm Nam Chinh căng cứng, xuống .
“Em sờ đấy?”
“Đây là của , hỏi em ?” Ôn Nhiên thuận tay sờ soạng, cũng để ý. Bị liền đỏ mặt, “Anh còn tắm xong, mau tắm .”
Thẩm Nam Chinh: “...”
Thẩm Nam Chinh cô hối thúc, đành nhặt cục xà phòng rơi mặt đất lên .
Sợ cô trượt ngã.
Cũng tự nhủ bản đừng nghĩ đến chuyện khác, lúc nghĩ đến thích hợp.
cơ thể chịu sự khống chế, giống như cô kích hoạt !
Nói ngoa, thể treo cả cái khăn mặt.
Ôn Nhiên thấy bộ dạng đó của , nhịn bật : “Anh lưng đừng để em nữa, em sợ em xóc hông mất.”
“Nó chịu sự khống chế của em, chịu sự khống chế của !” Thẩm Nam Chinh cũng bất đắc dĩ mà!
Ôn Nhiên càng phanh .
Thẩm Nam Chinh dùng nước lạnh hơn tắm rửa, cuối cùng cũng đè nén xuống .
tắm cho cô xong, những việc đó thành công cốc.
Cô bảo dưỡng , làn da đàn hồi, hề vì bụng ngày một to mà mọc vết rạn da.
Mặc dù mặt mang chút nét t.h.a.i phụ, nhưng nám t.h.a.i kỳ, vẫn xinh .
Giọt nước từ đôi chân thon dài của cô trượt xuống, vội vàng lau khô cho cô bế lên giường, nhét trong chăn.
“Ngoan ngoãn yên, đổ nước tắm.”
“Đi !” Ôn Nhiên thấy mặc quần áo, trùm chăn trộm.
Đợi dọn dẹp xong chui chăn, cô dán sát : “Anh còn bôi tinh dầu phòng rạn da cho em!”
Thẩm Nam Chinh: “...”