Ôn Nhiên thở dài, quả thực cũng thể buông tay mặc kệ .
“ đưa đến bệnh viện.”
“Không cần , băng bó qua loa là !” Thẩm Nam Chinh sảng khoái hai tiếng, lấy đó để che giấu sự chột .
Anh chỉ tiếp xúc với cô thêm một lúc, nếu thì ngay cả băng bó cũng chẳng cần.
Ôn Nhiên hiếm khi thấy sảng khoái như , trẻ hơn hai mươi tuổi so với lúc cô nhảy lầu, bình thường trầm , luôn mang phong thái của một cán bộ lão thành.
Nụ thế đúng là quá hiếm hoi!
Phần lớn là vì bây giờ trẻ hơn nhiều.
Những chuyện trong ký ức cũng vì sự xuất hiện của mà ngày càng rõ nét, cô chung đụng với thế nào, chút gò bó.
Thẩm Nam Chinh trong lòng nở hoa, sánh vai cùng cô.
Đột nhiên thấy cách đó xa hét lên: “Kẻ trộm, bắt kẻ trộm──”
Chuyện ...
Thẩm Nam Chinh là một quân nhân, tự nhiên thể khoanh tay .
Chưa đợi Ôn Nhiên phản ứng , lao v.út .
“Cô , cần lo cho !”
Ôn Nhiên: “...”
Ôn Nhiên , chạy xa .
Bảo cô ?
Cô thật sự chút yên tâm.
Tuy định gả cho nữa, nhưng cũng gặp nguy hiểm, huống hồ còn đang thương.
Cô đạp xe đạp cũng đuổi theo.
Chỉ thấy một phụ nữ trung niên đang tóm lấy một bé mười hai mười ba tuổi, luôn miệng : “Thằng ranh con, ăn cắp tiền của tao mà còn thừa nhận!”
“Cháu ăn cắp!” Cậu bé vô cùng bướng bỉnh, “Đây là tiền cháu nhặt đường, đang đây đợi mất!”
“Chính là mày ăn cắp, mày còn thừa nhận!” Người phụ nữ trung niên cầm năm hào trong tay, “Còn hai hào nữa ?”
Cậu bé vẫn : “Nếu là cháu ăn cắp thì cháu đợi ở đây chờ cô đến bắt cháu, cô đừng vô lý, cháu nhặt đúng năm hào. Nhà cháu tuy nghèo, nhưng bao giờ chuyện trộm cắp.”
Ôn Nhiên và Thẩm Nam Chinh , đại khái hiểu chuyện gì xảy !
Người phụ nữ mất tiền, bé nhặt .
Cậu bé nhặt năm hào, phụ nữ mất bảy hào. Không hiểu lầm thì là cố ý ăn vạ.
Thẩm Nam Chinh thấy bé khá chính trực, năng lý lẽ, liền với phụ nữ: “Nếu cô mất bảy hào, năm hào của cô.”
Ôn Nhiên lập tức hiểu ý , phối hợp : “ , cô chỗ khác tìm bảy hào của cô , năm hào chắc chắn là của khác đ.á.n.h rơi.”
Người phụ nữ trung niên đảo mắt, “Đây chính là của , thể là nhớ nhầm, mất năm hào.”
Thẩm Nam Chinh hỏi: “Năm hào của cô ký hiệu gì ?”
Người phụ nữ trung niên: “...”
Người phụ nữ trung niên trả lời , vẫn cứng miệng: “Tiền nào chả giống , đ.á.n.h dấu.”
“Vậy thì cô thể đây là tiền của cô!” Ôn Nhiên bé , “Tiền ký hiệu, thể là của , cũng thể là của em , dựa mà cứ là của cô!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-quan-hon-tro-treu-vo-vo-sinh-lai-mang-thai/chuong-24-lai-dam-goi-anh-la-chu.html.]
Nếu cô phục, thì để em giao tiền cho chú công an, cô tìm chú công an phân xử !”
Người phụ nữ trung niên tức giận giậm chân, “Đa sự!”
Thẩm Nam Chinh che chở Ôn Nhiên : “Chuyện bao đồng chúng quản định , bây giờ Cục công an luôn!”
Người phụ nữ trung niên Cục công an thì chột , vẫn câu đó: “ cũng mất tiền !”
“Vậy thì đến Cục công an mà tìm!”
Thẩm Nam Chinh và Ôn Nhiên dẫn bé đến Cục công an gần đó, giao tiền cho chú công an.
Phần còn thì thuộc thẩm quyền của họ nữa!
Cậu bé thấy họ sắp , cũng theo ngoài.
Cúi gập thật sâu: “Cảm ơn chú, cảm ơn chị!”
Chú?
Chị?
Sắc mặt Thẩm Nam Chinh lấy tốc độ mắt thường thể thấy trở nên khó coi.
Gọi là "chú", gọi vợ là "chị"?
Vai vế lập tức lệch pha !
Anh cũng mới hai mươi bảy, soi gương cũng trẻ, đứa trẻ thể gọi là "chú" chứ!
Bực !
Anh kéo dài mặt : “Cho em một cơ hội, em gọi là gì?”
Cậu bé: “...”
Cậu bé gọi sai ở , chỉ nhớ dặn gặp bộ đội thì gọi là "chú".
Lúc cách đó xa một phụ nữ bụng mang chửa tới, “Nhị Hổ, con còn về nhà, lo c.h.ế.t !”
Cậu bé kể chuyện một lượt, mang theo sự xót xa : “Mẹ, sức khỏe , cần lo cho con, con lớn thế thể tìm đường về nhà.”
Người phụ nữ xoa đầu bé, đó cúi đầu cảm ơn Thẩm Nam Chinh và Ôn Nhiên.
Thẩm Nam Chinh vội : “Chị dâu đừng để trong lòng, tháng lớn thế còn ngoài tìm con, cũng khó chị .”
Sắc mặt phụ nữ đại biến, “ thai!”
Thẩm Nam Chinh: “...”
Thẩm Nam Chinh hổ !
Chỉ cần mắt mù đều thể phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sáu bảy tháng, thừa nhận cũng hết cách.
Cậu bé cũng sốt sắng : “Mẹ cháu thai, cháu bệnh!”
Thẩm Nam Chinh từng thấy loại bệnh , tò mò hỏi: “Bệnh gì?”
Người phụ nữ che mặt nức nở, “ cũng , bao nhiêu bệnh viện cũng khám . Nói thật, cái bụng tâm tư c.h.ế.t cho xong, nếu còn con trai, ...”
Chị hết câu, thành tiếng.
Ôn Nhiên quan sát sắc mặt chị xám đen vàng vọt, phù thũng, biểu cảm đau đớn bứt rứt, tứ chi sưng phù cũng lợi hại.
Lại bụng chị giống như phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i sáu bảy tháng, trong lòng đại khái phán đoán.
“Chị dâu, bình thường chị cứ cử động là thở dốc, thể ngửa, chán ăn, ngủ ngon, sợ lạnh, chướng bụng ?”