“Đã đó là hồi chị mới về thành phố mà!” Ôn Nhiên thấy biểu cảm của cô liền bật , “Em cho chị thêm ít mặt nạ nữa.”
Lục Tương mặt nạ là đồ , tự nhiên sẽ từ chối.
cũng Ôn Nhiên bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i mà còn mặt nạ cũng vất vả, lấy hai tờ phiếu vải : “Cái cho em, thể để em vất vả công .”
“Sao khách sáo với em thế, mau cất !” Ôn Nhiên khách sáo , “Đều là một nhà, cần khách sáo như !”
Lục Tương nhét mạnh tay cô: “Anh em ruột thịt cũng tính toán rõ ràng, nếu chị dùng mặt nạ của em nữa .”
Ôn Nhiên: “…”
Dưới sự kiên quyết của cô , cuối cùng Ôn Nhiên cũng giữ phiếu vải.
Lại đưa cho cô một hũ mặt nạ : “Hôm nào chị mang cái hũ thủy tinh dùng hết trả cho em, em tiếp tục đựng mặt nạ đó.”
“Được.”
Lục Tương bảo cô bắt mạch kiểm tra một chút, xác định cơ thể vấn đề gì lớn mới yên tâm.
Họ chỉ đến thăm Ôn Nhiên, chứ định ở ăn cơm.
Lục Phóng vẫn thỏa mãn, đợi Thẩm Nam Chinh.
Thời đại chuộng thần tượng, cũng chỉ coi Thẩm Nam Chinh là tấm gương.
Ngặt nỗi hôm nay Thẩm Nam Chinh về khá muộn, Lục Tương nhất quyết kéo .
Đợi thêm nữa thì thật sự ăn chực ở đây mất.
Ôn Nhiên nhờ Vương Lệ Trân, vợ của Trương doanh trưởng ở nhà bên cạnh giúp nhà ăn lấy cơm , họ thế nào cũng ăn.
Tiễn hai họ , Vương Lệ Trân cũng lấy cơm về.
Vì cũng đến giờ tan , cô nán trò chuyện nhiều mà vội vàng về nhà chuẩn cơm nước.
Làm việc ở trạm y tế còn một điểm , thỉnh thoảng xin nghỉ một ngày nửa ngày cũng trừ lương.
Lương còn cao hơn năm tệ so với lúc ở bệnh viện.
Ôn Nhiên đặt thức ăn lên bàn, giặt hai bộ quần áo.
Bình thường nếu Thẩm Nam Chinh về sớm, chắc chắn sẽ để cô động tay.
Đang giặt quần áo thì lính cần vụ đến truyền lời, bảo cô cứ ăn cơm nghỉ ngơi , cần đợi Thẩm Nam Chinh.
Cũng tối nay về , cô để cửa cho .
Cửa khép hờ, cô tựa lưng đầu giường mơ màng ngủ .
Ngủ một giấc tỉnh dậy, đồng hồ hơn hai giờ sáng.
Ở đại viện cơ bản thể đêm đóng cửa, nên cô chỉ khóa trái cửa phòng, khóa cổng ngoài sân.
Nằm xuống giường, mơ màng ngủ .
Sau khi mang thai, hình như giấc ngủ cũng hơn nhiều.
Thẩm Nam Chinh sáng khi cô ngủ dậy mới về, còn tiện thể lấy luôn bữa sáng.
Ôn Nhiên gắp hết trứng gà bát hỏi: “Tối qua thức trắng đêm ?”
“Sợ ảnh hưởng đến em nghỉ ngơi, sáng nay chợp mắt ở ký túc xá một tiếng mới về.” Cơn buồn ngủ của Thẩm Nam Chinh khi chợp mắt một tiếng cũng tan .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nien-dai-70-quan-hon-tro-treu-vo-vo-sinh-lai-mang-thai/chuong-219-hoi-chung-dong-mang-thai.html.]
Ôn Nhiên vô cùng xót xa: “Sau bận xong thì về, ngủ bên ngoài mà ngon giấc !”
“Được, đều em!” Thẩm Nam Chinh hỏi ngược cô, “Vừa nãy em chị họ và Lục Phóng đến ?”
“ !” Ôn Nhiên kể chuyện hôm qua một lượt, đến chuyện Vu Đào cũng mắc Hội chứng đồng mang thai, Thẩm Nam Chinh nghi hoặc, “Còn loại bệnh nữa ?”
Ôn Nhiên gật đầu: “Đương nhiên , nhưng đây chỉ là ít thôi.”
Thẩm Nam Chinh hỏi: “Vậy hội chứng những triệu chứng gì?”
“Buồn nôn ói, ch.óng mặt mệt mỏi, chán ăn v. v.” Ôn Nhiên kiên nhẫn , “Thai phụ triệu chứng gì, thì sắp cha đều khả năng xuất hiện.”
Thẩm Nam Chinh suy nghĩ một chút, những triệu chứng , liền thở phào nhẹ nhõm.
Tình trạng quả thực hiếm gặp, ngờ để Vu Đào gặp .
là thế giới bao la, chuyện lạ gì cũng , thật là hiếm lạ!
Quyết định dành thời gian thăm .
Hai ăn trò chuyện, gần như hết những chuyện tối qua .
Ăn xong, cũng nghỉ ngơi, việc.
Ôn Nhiên chuẩn cho một ít bổ nguyên khí, cũng .
Buổi chiều tan , Hứa Phức Trân dẫn theo con gái Hứa Hạc Ngưng đến một chuyến, đặc biệt mang cho cô bánh hoa hòe.
Cô ngửi thử, bánh hoa hòe mang theo mùi thơm thanh mát đặc trưng của hoa hòe, cảm giác thèm ăn, liền ăn một miếng .
“Ngon thật đấy, cái chị ?”
“Em cũng chỉ bừa thôi, cô thích là . Hoa hòe cây ai hái đều già hết , em trèo lên hái một ít.” Khả năng thích nghi của Hứa Phức Trân lắm, lúc chuyện mắt luôn cụp xuống, sợ hãi khi giao tiếp bằng mắt với khác.
Làm bánh hoa hòe cũng là để cảm ơn Ôn Nhiên điều dưỡng cơ thể cho cô , thực liệu hiệu quả, cô cảm thấy bây giờ chuyện đều sức lực hơn hẳn so với hồi mới đến Bắc Thành.
Thuốc trị sẹo cũng đang bôi, cũng bắt đầu thấy hiệu quả.
Hứa Hạc Ngưng trở nên hoạt bát hơn nhiều, nhiều hơn, phát âm cũng khá rõ ràng.
Thực cô bé thông minh, từ lâu nhiều từ.
Chỉ thấy cô bé móc từ trong túi một viên kẹo đưa cho Ôn Nhiên: “Dì ơi, ăn kẹo kẹo.”
“Cảm ơn bé đáng yêu nhé!” Ôn Nhiên bế cô bé như nữa, cũng lấy một viên kẹo từ trong túi trao đổi với cô bé.
Hứa Hạc Ngưng lắc đầu, đột nhiên vươn bàn tay nhỏ xíu sờ sờ bụng cô.
Tin Ôn Nhiên m.a.n.g t.h.a.i vẫn truyền ngoài đại viện, cùng lắm chỉ vợ chồng Nguyễn Lương Tắc .
Nhìn thấy hành động của Hứa Hạc Ngưng, vô cùng kinh ngạc.
Hứa Phức Trân bế cô bé lên: “Ngưng Ngưng, tay con bẩn , sờ lung tung quần áo của dì.”
“Không .” Ôn Nhiên tò mò hỏi, “Ngưng Ngưng, nãy con sờ bụng dì?”
Hứa Hạc Ngưng chỉ bụng cô hai chữ: “Em bé.”
Ôn Nhiên: “…”
Ôn Nhiên quả thực từng trẻ em ba tuổi thể m.a.n.g t.h.a.i , đây là đầu tiên cô chứng kiến.
Hứa Phức Trân : “Chắc chắn là con bé em và em hai em bé thì thể chơi cùng con bé, nên đặc biệt mong hai sớm em bé. Có , Ngưng Ngưng?”
Hứa Hạc Ngưng: “(ˊoo`)”